"Thần thiếp không biết trong cung có thói quen này, nên không chuẩn bị lễ vật năm mới cho bệ hạ trước.
Mà thần thiếp cũng biết việc may vá của thần thiếp kém hơn chư vị muội muội, cho dù có chuẩn bị cũng không thể lấy ra.
May mà mấy năm trước, thần thiếp may mắn có được Cửu Chuyển Linh Lung Đan, thần thiếp nghĩ, trong thiên hạ này có lẽ không có ai có tư cách có được nó hơn bệ hạ, vì thế nguyện dâng lên cho bệ hạ." Vân Trân quỳ gối bên dưới, cúi đầu nói.
Lúc này, những kẻ lén cười nhạo nàng đều thay đổi sắc mặt.
Cửu Chuyển Linh Lung Đan và túi tiền phi tần hậu cung tự tay thuê, rốt cuộc là thứ nào có giá trị hơn?
Đây căn bản không phải vấn đề cần tự hỏi.
Túi tiền kia khi nào làm, ai làm cũng được.
Thậm chí chỉ cần Triệu Húc muốn, bất cứ lúc nào cũng có.
Nhưng kỳ dược như Cửu Chuyển Linh Lung Đan, thần dược trong truyền thuyết ngay cả người chỉ còn lại một hơi tàn cũng có thể cứu được...
Chỉ có thể gặp, không thể cầu!
Cho dù tốn mười vạn hoàng kim cũng không có cách nào mua được.
Dù sao trước khi Vân Trân dâng Cửu Chuyển Linh Lung Đan lên, trong số bọn họ chỉ có vài người từng đọc trong sách hay nghe trưởng bối trong nhà nhắc tới sự thần kỳ của loại thuốc này.
Trong số bọn họ, chưa từng có ai thật sự nhìn thấy.
Đây là thuốc bảo vệ tính mạng.
Tại thời khắc mấu chốt, có thể giữ cho ngươi một mạng.
Cho dù đến cuối cùng không bệnh không tai, người thường sau khi uống cũng có thể nâng cao sức khỏe.
Hiện tại, Vân Trân lại đưa kỳ dược như vậy cho Triệu Húc.
Tâm ý này dù bây giờ mới có, nó cũng vượt qua tất cả thêu phẩm của các phi tử dâng tặng, càng có ý nghĩa hơn lễ vật của Thích Hoán Vân.
Lễ vật của Thích Hoán Vân đứng trước mặt Cửu Chuyển Linh Lung Đan, một góc cũng không bằng.
Dù sao lễ vật của nàng ta chỉ là tâm ý, mà cầu phúc chẳng qua cũng huyền diệu khó giải thích.
Mà tấm lòng của Vân Trân, bên trong thành ý còn có