Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Giáo Huấn Một Chút


trước sau


"Thật là oan gia ngõ hẹp! Đúng lúc hôm nay nợ cũ nợ mới cùng nhau tính!"
Thấy Ngụy Thư Tĩnh, Vương Tử Anh liền nhớ tới chuyện xảy ra ở cổng thành cách đây không lâu.

Sau đó, gã bị thị vệ giữ thành đưa tới Kinh Triệu Doãn.

Kinh Triệu Doãn thấy gã, đương nhiên nơm nớp lo sợ, không dám chậm trễ, nhưng lại cố kỵ Ninh Vương phủ, cho nên không dám trực tiếp thả gã đi.

Mãi tới sau này, vẫn là hạ nhân tới Hoài An Hầu phủ báo tin, gia gia gã biết, mới phái người tới đón gã về.

Tuy rằng gã ở chỗ Kinh Triệu Doãn không chịu khổ gì, nhưng vẫn cảm thấy mất hết mặt mũi, trong lòng luôn giữ cục tức này.

Vốn định lập tức quay lại báo thù, nhưng mãi vẫn không tìm được cơ hội.

Hơn nữa, gần đây phụ thân quản gã rất nghiêm, khiến gã không thể tùy tiện ra ngoài.

Hôm nay, phụ thân vào cung dự tiệc, gã vất vả lắm mới chớp được thời cơ, muốn đi tìm Liễu gia xả vận xui.

Kết quả oan gia ngõ hẹp, để gã gặp được Ngụy Thư Tĩnh đang "lẻ loi".

Vừa lúc gã có mời cao thủ tới, hôm nay tất nhiên phải giáo huấn "tiểu hộ vệ" này.

Dứt lời, mấy cao thủ giang hồ gã mời tới lập tức tấn công với Ngụy Thư Tĩnh.


"Trân Nhi, muội lui ra sau."
Dặn dò Vân Trân xong, Ngụy Thư Tĩnh liền xoay người đánh trả.

...!
"Ngụy đại ca liệu có sao hay không?" Quả Nhi lo lắng hỏi.

Phụ mẫu tiểu hài nhi khi nãy sợ chọc phải phiền phức, nhân lúc Vương Tử Anh chỉ chú ý tới Ngụy Thư Tĩnh, vội vàng chạy tới đưa hài tử đi.

Quả Nhi nói thầm hai câu, Vân Trân cũng không để ý.

Lúc này, nghe Quả Nhi hỏi, Vân Trân mới hoàn hồn, nhìn Ngụy Thư Tĩnh bị đám người bao vây.

Tuy rằng Ngụy Thư Tĩnh nói trong số cao thủ Vương Tử Anh mời tới có cao thủ xếp hạng hai mươi trong giang hò, nhưng nàng vẫn tin y chắc chắn không thua.

"Bằng hữu của ngươi công phu không tồi!" Bỗng, Liễu Minh Cẩn tới cạnh bọn họ, nói với Vân Trân.

Vân Trân liếc nhìn hắn, không

trả lời.

Liễu Minh Cẩn cũng không hề cảm thấy xấu hổ, nói tiếp: "Có điều, sao các ngươi lại kết thù với Vương Tử Anh vậy? Tên tiểu nhân kia khó chơi lắm."
Liễu Minh Cẩn có gương mặt xuất chúng, khi cười rộ càng có tính mê hoặc.


.

Truyện Cung Đấu
Tuy Vân Trân không bị nam sắc của hắn dụ dỗ, nhưng Quả Nhi bên cạnh sớm đã mê đến choáng váng.

Vừa nghe Liễu Minh Cẩn hỏi, nàng ấy cái gì cũng nói hết.

"Thì ra người của Ninh Vương phủ mấy hôm trước trở về là các ngươi!" Liễu Minh Cẩn nghe xong, ánh mắt liền lộ vẻ trầm tư.

Tuy rằng sau đó hắn vẫn đứng chung với các nàng, trả lời những câu hỏi tò mò của Quả Nhi, nhưng Vân Trân vẫn cảm nhận được, lời Liễu Minh Cẩn nói đa phần đều qua loa có lệ.

Có lẽ vì Liễu trắc phi.

Vân Trân nghĩ.

...!
Không bao lâu, Ngụy Thư Tĩnh bên kia đã có thắng bại.

"Xin hỏi các hạ có quan hệ gì với núi Kình Thương?"
Sau khi Ngụy Thư Tĩnh chiến thắng, tên cao thủ kia hỏi y.

Ngụy Thư Tĩnh chỉ nhàn nhạt nhìn gã, không trả lời.

Thấy y không phủ nhận, người nọ lập tức lộ sự kính nể: "Thì ra là đệ tử của núi Kình Thương! Hôm nay đắc tội, khi khác sẽ tự mình thỉnh tội.

Cáo từ!"
Dứt lời, gã liền dẫn những người khác rời đi.

"Nè! Các ngươi đi đâu vậy? Đứng lại, trở về cho ta! Ta trả các ngươi gấp mười lần, bắt tên đó cho ta! Nè...!Nực cười!" Vương Tử Anh ở phía sau tức giận tới dậm chân..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện