Cuộc Chiến Thượng Vị

Phiên Ngoại 3 - Công Chúa Hòa Húc


trước sau

Từ bé, công chúa Hòa Húc đã biết phụ thân của mình là vị nam nhân tôn quý nhất quốc gia này, mà mẫu thân của nàng chỉ là một vị mỹ nhân trong hậu cung của phụ thân. Còn nhớ lúc nhỏ mẫu thân thường gọi nhũ danh của nàng, mỗi lần nghe tiếng gọi kia, nàng như cảm giác được nguyên bản tình thương của cha bị thiếu sót, đã được sự chở che của mẫu thân bù đắp lại. Bên cạnh đó, công chúa Hòa Húc còn biết, mẫu thân và Hoàng hậu trước khi vào cung từng là bạn khuê mật rất thân, vốn chí hướng của hai người cũng không phải vào cung, nhưng ngại vì gia tộc, ngại vì hoàng quyền, mà không thể không cùng chung một trượng phu, cùng bị giam trong lồng son hoa lệ này. Đối với Hoàng hậu hoặc mẫu thân mà nói, ở cái nơi hậu cung ăn thịt người này, người duy nhất có thể tín nhiệm tuyệt đối không phải trượng phu, mà là những tỷ muội có thể nâng đỡ lẫn nhau này.

Hoàng hậu có hai đứa con, trưởng nữ công chúa Hòa Quỳnh là vị tỷ tỷ đoan trang hào phóng, dung mạo xinh đẹp. Vì quan hệ giữa hai người mẹ, mà tình cảm của Hòa Húc cùng vị trưởng tỷ này cực kỳ thắm thiết, tương tự, trong ngày thường cũng qua lại thân thiết với vị hoàng huynh xấp xỉ tuổi mình kia. Ba đứa bé dưới sự cố ý an bài của hai vị mẫu thân, thân thiết nhau gần như là cùng một mẹ sinh ra.

Trong lòng của cô công chúa Hòa Húc bé nhỏ, hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra kia chắc chắn sẽ là Hoàng đế tương lai, mà Hoàng hậu tương lai nhất định sẽ là Thái hậu, nếu nàng và a nương vẫn đi theo Hoàng hậu, vậy tương lai chờ a nương sinh tiểu đệ đệ, ngày sau tất nhiên có thể thoát khỏi nhà giam bức bí này rồi.

Thế nhưng, trẻ con dù sao cũng là trẻ con, thời điểm kia nàng chưa biết rõ cái gì gọi là “thế sự vô thường”, tại lúc nàng đinh ninh rằng phụ thân và hoàng hậu tình cảm thâm hậu, thậm chí ông còn nguyện ý vì bà mà tìm đến đủ loại đá Vũ hoa lót đường, thế nhưng không bao lâu sau, Hoàng hậu qua đời.

Ngày đó, mẫu thân khóc rất nhiều, nửa đêm bà ôm nàng ngồi trong tẩm cung mà đè nén tiếng khóc, cũng bắt đầu từ một ngày kia, Hòa Húc rốt cuộc hiểu được, không phải ngồi cao, là có thể ngồi lâu dài, cũng không phải ân sủng ở mặt ngoài, là yêu thương từ chân tâm. Từ đó về sau, Hòa Húc không còn ôm hy vọng gì đối với phụ thân nữa.

Mất đi mẫu thân, là chuyện cực kỳ đau khổ, nhất là những đứa con của chính cung hoàng hậu, thân phận bọn họ cao quý, trên thực tế lại không có chỗ dựa, nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu vì sợ Hoàng đế nghi kỵ, mà sau khi Hoàng hậu vào cung, không xuất đầu nữa, ngược lại yên lặng lui xuống, thế cho nên hai đứa bé kia ngay cả nhà cữu cữu đều không thể dựa vào.

Thời điểm đó, công chúa Hòa Húc đã nghĩ, cho dù nàng có mất tất cả, cũng không thể mất mẫu thân.

Sau đó không lâu, nguyên nhân Hoàng hậu bị bệnh chết được người tra ra, lần đó công chúa Hòa Húc cũng không tìm hiểu sâu, nhưng trong hậu cung mỗi ngày đều có người bị biếm trừ, thậm chí biến mất, có vài người là sủng phi gần đây của phụ thân, có vài người lại là nữ nhi nhà quyền quý trên triều đình, ầm ỹ khiến lòng người hoảng sợ.

Thế nhưng càng loạn, càng có kẻ thích đục nước béo cò, vài tần phi có con, hết thảy đều đem ánh mắt nhắm ngay đích hoàng tử tuổi nhỏ, nhưng phụ thân đối với chuyện này làm như không thấy, dường như hai đứa trẻ kia không phải con do chính thê của ông sinh ra, cũng không phải là con của ông vậy. Bất quá cũng đúng thôi, trong hậu cung này nào có thiếu trẻ con chứ.

Chính lúc này đây, mẫu thân của Hòa Húc không còn tiếp tục im lặng nữa, nàng gồng thân thể yếu ớt của mình lên chống đỡ bầu trời của hai đứa trẻ, tuy phẩm cấp của nàng không phải là phu nhân, nhưng dù sao cũng là mỹ nhân, Tần gia ở trên triều đình cũng có tiếng nói. Được nàng chăm sóc, hai đứa bé kia không biết tránh được bao nhiêu ám tiễn, nhưng cũng bắt đầu từ đó, phụ thân cực ít đến tẩm cung của mẫu thân, ước muốn có đệ đệ của Hòa Húc cũng theo đó hoàn toàn tan biến.

Sau công chúa Hòa Húc hồi tưởng, có lẽ chính bởi vì phụ thân vô tình, mà mẫu thân lại đối với ông không còn cách nào, nàng mới có thể ở ngày sau trên đường tình, lựa chọn người nam nhân có thân phận thấp hơn nàng rất nhiều, bởi vì ở trong lòng nàng, chỉ có khống chế trong tay, mới sẽ không thương tổn tới mình, lại càng sẽ không phản bội trốn đi.

Trên thực tế, nàng vẫn sai lầm…

Từ khi hoàng huynh bước lên ngôi vị Hoàng đế, tuy rằng bị một đám lão bất tử tạm thời ngáng chân, đại tỷ cũng do vậy mà phải gả vào nhà họ Hoàng. Nhưng từ tận đáy lòng, Hòa Húc không tin hoàng huynh ngày sau chỉ mãi chôn chân tại một chỗ, chịu cho người bài bố. Trong lòng huynh ấy, rõ hơn ai hết nàng nhìn ra được dã tâm của hoàng huynh, khát vọng của hoàng huynh, hiện tại chẳng qua là chờ đợi thời cơ mà thôi. Bởi vì yên tâm, cho nên ngày thường Hòa Húc cũng không mấy ưu phiền, thế cho nên tại một dịp tình cờ gặp được Liêu Đan Dương.

Đối với một người như Liêu Đan Dương, ngay từ lần đầu gặp nàng cảm thấy chẳng qua là nhìn trúng tướng mạo của hắn mà thôi, hơn nữa hôn sự của nàng cũng không bị thế gia trên triều đình lấy lý do ra để chi phối hoàng huynh, vì thế trong lòng thoáng giãy dụa, bèn dẫn người này về phủ. Về phần sau đó, có lẽ là nàng tán thưởng lòng kiên trì của hắn đối với hí khúc, có lẽ là không chiếm được mới luôn tốt nhất, dù sao, trong u mê hồ đồ, Hòa Húc liền ngã vào lưới tình do chính tay mình đan ra.

Nếu đã ngã vào, thì Hòa Húc tuyệt đối sẽ không buông tay, nàng sẽ không để mình giống như mẫu thân, trở thành một trong những lựa chọn đáng thương của một người nam nhân nào đó, nàng sẽ càng không để cho tình yêu của mình pha lẫn đủ loại lý do lung tung, cho nên nàng vẫn đợi, nàng vẫn đang đợi một ngày Liêu Đan Dương mềm hoá đi, đến lúc đó nàng sẽ có thể đội mũ phượng khoác khăn quàng vai mà hạnh phúc gả cho hắn.

Thế mới nói, Hòa Húc yêu quá mức nhiệt tình, cũng quá mức công kích, nếu biểu hiện của nàng nữ tính hơn, hoặc là ngụy trang thành một đóa Tiểu Bạch hoa, thì người coi trọng tự tôn của nam tử như Liêu Đan Dương kia, nói không chừng sẽ chậm rãi rơi hãm vào, dù sao Hòa Húc kiều mỵ động lòng người, thân phận lại cao quý, nếu không phải nàng quá mức kiêu ngạo, thì có lẽ sẽ là người tình trong mộng của không ít nam tử Thành Kiến Khang.

Nhưng mà, yêu chính là yêu, Hòa Húc cũng không muốn vì tình yêu mà vứt bỏ bản thân mình, cho nên đổi lại cũng là sự giận dữ mắng mỏ và chỉ trích không chút lưu tình của Liêu Đan Dương. Hòa Húc còn nhớ rõ lúc mình ngồi trong chính phòng đang may thâm y cho hắn, mắt thấy hắn tiến vào, chợt nghe đầy lỗ tai là những lời đường đường chính chính của hắn. Tóm lại một câu, hắn cho dù chết, cũng phải rời khỏi phủ công chúa.

Hòa Húc cảm thấy đây giống như là một giấc mộng do chính mình tự dệt nên vậy, mộng tan, chuyện xưa cũng kết thúc.

Hiện tại, nàng đã không còn nhớ rõ cảm tưởng của mình khi đó, nhưng hiện tại nàng lại nhớ như in chính mình
đem chiếc áo thâm y đã may được một nửa kia, cắt thành từng mảnh nhỏ, đem chôn vào trong đất, giống như mai táng cho tất cả mộng tưởng và tình yêu của mình trong ngần ấy năm qua.

Có lẽ, Liêu Đan Dương đi rồi, thứ nàng mất đi cũng không phải là người này, cũng không phải là đau khổ vì không còn tình yêu, mà là thấy trên thế giới này sẽ không còn người như nàng ước muốn, sẽ bỏ ra hết thảy để yêu nàng nữa. Tất cả nam nhân ngoại trừ tân tỷ phu của nàng ra (chồng Đại trưởng công chúa), thật sự ai nấy đều có bản chất của phụ thân, nàng không thể thực hiện giấc mơ tìm kiếm hạnh phúc thay mẫu thân khi bé nữa rồi.

Trưởng tỷ rất lo lắng cho nàng, mẫu thân sốt ruột vì nàng, nàng đều biết, cho nên nếu không thể thay mẫu thân tìm được hạnh phúc, như vậy thì thay mẫu thân đến thế giới bên ngoài nhìn ngắm cũng rất tốt, ít nhất, nàng còn có gia đình, còn có người thân.

Nguồn truyện: macthienyblog.wordpress.com

Lương Hàn Chân là một người kỳ quái, lần đầu tiên gặp nam nhân này, Hòa Húc đã có cảm tưởng như thế. Một nam nhân võ nghệ cao cường, học thức uyên bác như vậy, vậy mà lại nguyện ý làm hộ vệ cho một vị công chúa tiếng xấu khắp thành Kiến Khang như nàng. Cho dù hoàng huynh có cho hắn danh hiệu tướng quân, đó còn không phải giống như là chó canh cửa bị người ngoài cười nhạo sao, có điều cái cửa là cửa nhà tôn quý thôi.

Nhưng mặc kệ bên ngoài nói thế nào, Lương Hàn Chân chưa từng để ý qua, cho dù hắn chỉ làm thủ lĩnh hộ vệ, cũng muốn huấn luyện đám thân vệ của phủ công chúa giống như binh lính trong quân doanh, điều này càng khiến Hòa Húc cảm giác được hắn là “gáo vàng múc nước giếng bùn”.

Chính là, có vài lời nàng còn chưa nói, thì trong lúc du ngoạn bên ngoài, đã ngã bệnh. Trong những ngày mê man ấy, Hòa Húc có chút hối hận mình tùy hứng không mang theo thái y, bất quá nàng lại càng sợ trong thành Kiến Khang sẽ đồn đãi là nàng vì thất tình mới đổ bệnh nặng. Bởi vì loại tin tức kia, sẽ khiến nàng đau như thắt tim, không phải vì thất tình, mà là đã tổn thương đến thể diện của nàng. Hòa Húc nàng từ trước tới nay chưa từng làm những việc dây dưa dài dòng, nếu đã chia tay thì vĩnh viễn sẽ không hối hận, cùng lắm là một tên đàn ông thôi, đã cầm lên được thì sẽ thả xuống được.

Trong lúc bệnh nặng, Hòa Húc thấy mình thật yếu ớt, mặc dù có trưởng tỷ đi cùng, nhưng vẫn thường xuyên thấy cô độc, nàng thường nghe trưởng tỷ nhắc tới phủ công chúa nhà mình, nhắc tới tỷ phu, nhắc tới ba đứa bé đáng yêu kia, cảm giác dịu dàng thắm thiết kia, khiếm nàng hâm mộ không thôi.

Nhưng chỉ có như vậy, trưởng tỷ cũng không lưu lại, phủ Đại trưởng công chúa hình như xảy ra chuyện lớn, thế cho nên mình còn chưa khỏi hẳn, trưởng tỷ đã vội vàng trở về, còn bất ngờ giao mình lại cho một người nam nhân như Lương Hàn Chân.

Tuy nhiên, có một số việc thật đúng là không thể chỉ nhìn mặt ngoài, từng bước một nhìn Lương Hàn Chân chăm sóc mình còn cẩn thận hơn so với nữ nhân, từng bước một nhìn hắn dần tiến vào cuộc sống của mình, thẩm thấu vào cuộc sống của mình, cảm giác kia, hoàn toàn khác hẳn với lúc ở cùng với Liêu Đan Dương. Khi đó, bởi chỉ có mình nàng là một bên tình nguyện, cho nên rất nhiều chuyện đều là nàng nghĩ vì Liêu Đan Dương, chiếu cố hắn chu toàn, nàng tự cho đó là bổn phận của người thê tử, lại không nghĩ rằng có một ngày sẽ có một nam nhân, đem cảm thụ cẩn thận tỉ mỉ kia mà hướng lên người mình.

Nói không cảm động đó là gạt người, nhưng trái tim bị tổn thương của nàng, lại không cách nào đập trở lại được nữa.

Nguồn truyện: macthienyblog.wordpress.com

“Nàng lại vén rèm cửa sổ nữa rồi, đừng để bị dính gió, lần nào dính gió xong trở về nàng đều than đau đầu.” Người bên cạnh đánh gãy suy nghĩ của công chúa Hòa Húc, gần dây nàng thường nhớ lại chuyện trước kia, chẳng lẽ đây là già trước tuổi sao.

Ngẩng đầu, công chúa Hòa Húc nhìn về phía sườn mặt của Lương Hàn Chân, tuổi nhỏ hơn nàng, tướng mạo tốt, khí thế và công phu không thua gì những người khác trong quân đội, thậm chí ngay cả hoàng huynh và tỷ phu đều khen hắn không dứt miệng.

Là khi nào thì bắt đầu động tâm với hắn nhỉ? Là săn sóc ân cần khi bệnh, là ấm áp được bảo vệ khi trên đường gặp cướp, hay là cảm động ôm nhau khi trốn mưa đêm.

Công chúa Hòa Húc khẽ lắc đầu, chính nàng đã không nhớ rõ, nhưng nếu thật muốn hồi tưởng, thì dường như trong trí nhớ, từ sau khi hắn đến bên nàng, mỗi mỗi thời mỗi khắc trong trí nhớ đều có sự tồn tại của hắn.

Khẽ mở miệng, công chúa Hòa Húc bỗng nhiên rất muốn hỏi, hắn tự xin đến làm hộ vệ cho mình, có phải là đã sớm mưu tính từ trước hay không, nhưng miệng mở ra lại không cách nào phát ra tiếng, đúng hay không đúng, lại có gì khác nhau ư? Cho dù trong lòng nàng có đau xót bao nhiêu, cũng đã sớm bị sự kiên nhẫn và bền lòng của hắn vỗ về yên ổn rồi, nếu đó không phải là yêu, thì sẽ là gì chứ?

Nép vào vòng tay của trượng phu, vòng tay quanh thắt lưng hắn, nàng dùng thanh âm gần như không nghe thấy: “Gặp được chàng thật tốt…”

Lương Hàn làm như không nghe thấy, nhưng khóe môi lén gợi lên kia, cùng với lực tay ôm chặt thê tử, đều đã lặng yên thể hiện tâm tình tốt của hắn.

Về phần người vừa rồi bên ngoài xe ngựa, người đàn ông tên Liêu Đan Dương kia, cho dù cứ đứng bên đường nhìn theo xe ngựa nhà mình đến chết, Hòa Húc của hắn cũng sẽ chỉ là của hắn, không ai đoạt đi được.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện