Đây chính số mệnh của tôi.
Tôi nghĩ rằng họ chỉ là tùy tiện thích tôi thôi, dù sao tất cả mọi người đều ở trong độ tuổi tình ngây dại, cũng có lẽ chẳng qua họ nông cạn xem trọng gương mặt tôi thôi, nghĩ như vậy tôi quay đầu soi gương mang bên mình, nhìn đậu đậu mới mọc dưới cằm, cùng với quầng thâm mơ hồ bên dưới mắt, cho nên bỏ qua ý kiến bọn họ xem trọng khuôn mặt này.
Bọn họ nhất định cảm thấy tôi rất có nội hàm!
Nhóm bạn của Đường Sóc thực ra không có ảnh hưởng gì đến tôi, tôi biết hắn là hạng người gì, thậm chí suýt chút nữa tôi vẫn còn phải khen hắn về vài mặt.
Nhưng những người khác không nghĩ như tôi nghĩ, chính những người trong vòng này trực tiếp dẫn tới chuyện tôi thất tình trong im lặng của hai ngày trước biến thành hôm nay tôi quang minh chính đại thất tình.
Sáng sớm hôm sau, định mở điện thoại xem giờ lại nhìn thấy hơn mười mấy tin tức.
Không biết nên cảm thán là rốt cuộc Đường Sóc có sức ảnh hưởng lớn hay là nên cảm thán tôi đây có sức ảnh hưởng lớn, bên trên có lớp trưởng lớp phó, bên dưới có đám đệ đệ muội muội của hắn, tất cả đều tới an ủi tôi, hỏi thăm tôi có sao không.
Bất quá nghĩ lại, người không biết sẽ cảm thấy tôi bị bắt hai tay*, nếu không hôm nay tôi ra đường đội nón xanh dọa mọi người.
Ha ha ha không buồn cười chút nào.
*Nguyên văn là phách thối (劈腿) tách chân: Ban đầu là thuật ngữ thể thao, chỉ việc hai cái đùi bị tét cơ, căng cơ hay nứt cơ do vận động quá hạn. Hiện nay "phách thối" trở thành một từ chỉ việc chân đạp hai thuyền thậm chí nhiều thuyền (bắt cá 2 tay) trong tình cảm, đây là từ những năm gần đây lưu hành phổ biến trong giới trẻ Đài Loan.
Chuyện chia tay Đường Sóc, lúc chúng tôi bên nhau tôi đã từng suy nghĩ qua, bất quá chỉ là hắn nói trước, cũng không phải là chuyện gì quá bất ngờ không kịp đề phòng, ngày đó hắn nói chia tay tôi đồng ý ngay lập tức, hắn còn chế nhạo tôi, nói tôi quả thực không thương hắn, một chút níu kéo cũng không, tôi cười nói: giữ lại hắn thì đã không chia tay rồi, hắn nói tay thì muốn chia nhưng lưu thì kéo lại thôi, tôi mắng hắn một câu điên...
Nhưng mà sao chỉ một buổi sáng nhiều tin tức nối tiếp như vậy, làm cho tôi mơ hồ có chút thương cảm.
Rất nhiều chuyện đều như vậy, một mình bạn trải qua thì lúc nào cũng không cảm thấy gì, nhưng một ngày nào đó bị người khác khui ra, thêm các biện pháp tu từ, đoạn chuyện cũ càng dễ dàng khiến người ta rơi lệ lã chã.
Lúc này trong vòng (Wechat) khoa Lý đang nhớ lại chuyện lúc tôi cùng bọn họ nướng đồ ăn hồi đi dã ngoại, xem ra bầu không khí vô cùng nặng nề, giống như đang làm lễ truy điệu.
Tối không trả lời bất kỳ điều gì, ném điện thoại qua một bên, dù sao bây giờ tôi là kẻ thất tình, mà kẻ thất tình là nhân vật có tâm tình thấp nhất trong các nhân vật, làm gì đều có thể được tha thứ.
Rửa mặt xong liếc nhìn thời khóa biểu, hôm nay có 3 4 tiết lên lớp chung, thời gian rất dư dả, tôi chọt chọt Ngư Ngư còn đang ngủ, hỏi cậu ấy có muốn ăn sáng hay không, tôi mua thêm cho cậu ấy một phần, cậu ấy híp mắt nhìn tôi, xua tay với tôi cho biết cậu ấy không cần và đuổi tôi đi.
Ngư Ngư trên giường tính khí rất lớn, vì bảo vệ mình tôi không nên quấy rầy cậu ta.
Lúc ra cửa, mấy nữ sinh mặc quân phục đứng ở cửa, tôi mới bừng tỉnh, hôm nay tân sinh viên tham gia huấn luyện quân sự.
Đóng cửa, mấy em gái nhỏ đi ngang qua đang nói chuyện trên trời dưới đất, nhưng trong lời các em ấy nghe ra cảm giác câu nệ, dù sao họ chỉ mới quen nhau, đang ở trong giai đoạn còn ngượng ngùng, tôi nghĩ mình từng qua giai đoạn này, đợi sau khi mọi người hiểu rõ bản tính của từng người thì cuộc trò chuyện giữa họ không phải là kiểu như bây giờ nữa.
Tôi cười cười, đem chìa khóa cất kỹ, xoay người, thật tình cờ khi thấy Hà Trừng ở đối diện đang đi tới.
Tôi vẫy vẫy tay với em ấy, cười cười:
"Học quân sự à."
Hà Trừng 'Dạ' một tiếng.
Sau đó chúng tôi làm bạn cùng nhau xuống lầu.
Đi cùng em ấy còn có ba học muội nữa, chắc là cùng phòng, em ấy không nói gì chỉ đứng bên cạnh tôi, lặng lẽ đi bên tôi. Nhưng 3 học muội ở sau lưng, từ lúc tôi gặp đến bây giờ vẫn líu ríu, dường như đang thảo luận về chuyện gì đó.
Mấy phút sau, rốt cuộc tôi cũng biết họ đang thảo luận về cái gì, chết tiệt là nói về tôi.
"Có một học trưởng, trời ạ, một chân đạp hai thuyền, mình nghe học tỷ nói, hôm qua không cẩn thận úp hình giường chiếu với tiểu tam trên vòng bạn bè, sau đó mấy giây liền xóa nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy."
"Mình cũng nghe nói, bạn gái anh ta còn mất liên lạc, điện thoại không nhận tin nhắn không trả lời, không biết có phải khóc cả đêm không nữa."
"Thật hả?"
"Chính xác mà, mình còn có tấm hình kia, một người biết chuyện gởi cho mình."
"Woa! Cho mình xem nào!"
"Nhỏ một chút!"
Nữ sinh nói câu này còn nhỏ giọng nói thêm một câu:
"Nghe nói bạn gái của anh ta ở là hàng xóm sát vách ở ký xá tụi mình."
"Woa!"
Tôi: ...
Miệng người thật đáng sợ, toàn là cái gì không.
"Hà Trừng Hà Trừng Hà Trừng, cậu có nghe không vậy." nữ sinh sau lưng đưa tay chọt chọt tay Hà Trừng.
Hà Trừng thoáng quay đầu, trả lời:
"Không có."
Bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ nhưng chủ yếu là tôi đang xấu hổ, họ vẫn như cũ trò chuyện với nhau thật vui vẻ, hơn nữa họ còn thêm rất nhiều màu sắc vào câu chuyện mà tôi không biết, nếu không phải tôi là nhân vật chính nhất định sẽ gia nhập diễn đàn bát quái này, thậm chí cảm thấy câu chuyện này thực sự quá đặc sắc.
Tôi nuốt nước miếng, cảm giác có chút phiền muộn, nhìn Hà Trừng ở bên cạnh mắt nhìn thẳng bước về phía trước, không biết em ấy đang suy nghĩ gì, có lẽ cái gì cũng không nghĩ chỉ chăm chú bước đi, có lẽ là đang phóng tâm tư vào nội dung câu chuyện ở phía sau, dù sao tôi cũng là dạng người như vậy, bình thường làm bộ vô tình nghe trộm người khác nói chuyện phiếm.
Nghe sao có bỉ ổi như vậy, xin đổi lại một lời giải thích, nếu bọn họ ban ngày ban mặt không kiêng kỵ ai mà nói vậy tôi đây nghe thì có làm sao.
Dù sao tin tức chính cũng chỉ có nhiêu đó, các học muội rất nhanh thì thảo luận xong, cũng không hề có chút kẽ hở chuyển đến đề tài trưa nay ăn gì.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay đầu liếc nhìn Hà Trừng, hỏi:
Vì sao các em ấy gọi em là Hà Đăng, em không phải tên là Hà Trừng sao?"
Em ấy hơi cúi đầu cũng nhìn tôi, đơn giản giải thích:
"Có hai cách đọc."
*澄 có hai cách đọc là 'Deng' và 'Cheng'. Tên học muội đọc là 'Cheng' (Trừng).
Tôi 'Ồ' một tiếng, lại hỏi:
"Vậy chị phải gọi em là Đăng hay là Trừng?"
Đang nói, tôi thấy tốc độ đi bộ của em ấy bỗng chậm lại, giống như đầu hàng, các học muội ở sau lưng suýt chút nữa