Cuộc Đời Này Đáng Để Chờ Đợi!

Chương 50


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Nói thật tôi rất khẩn trương, nhưng vẫn không thể hiện rằng bản thân quá mong chờ, khi tay đặt ở chốt cửa, trái tim thình thịch giống như muốn từ miệng nhảy ra, rõ ràng nhìn trộm quá khứ của em ấy, tại sao tôi lại khẩn trương như vậy.
Có lẽ chuyện này mong chờ đã quá lâu, mặc dù nỗi mong chờ này gồm cả chuyện đôi lúc tôi vẫn hay quên, nhưng mỗi khi nhớ tới, Hà Trừng trước khi thích tôi từng thích qua một người, còn đem người kia giấu trong đáy lòng, cũng có thể không ai biết đến mà đối tốt với người đó, tôi liền khó chịu.
Tôi quay đầu nhìn em ấy, cái người ở phía sau tôi vẫn an nhàn thoải mái, trong tay còn cầm một ly nước, nhún vai ý bảo tôi đi vào.
Tình hình này không đúng cho lắm, rõ ràng trước đây khi tôi hỏi, em ấy né tránh rất kịch liệt.
Đẩy cánh cửa ra, ánh sáng trong phòng rất tốt, rèm cửa sổ đã được cuốn gọn gàng đẹp mắt vắt qua một bên, cửa sổ đóng chặt, âm thanh bên ngoài cửa sổ xuyên qua khe cửa đi vào, rất nhỏ rất nhẹ, những hạt bụi li ti trong không khí bay bay không quy luật. Tôi quét mắt một vòng, ánh mắt rơi vào khung hình bên trên bàn, cũng giống như lần trước, nghiêng nghiêng đặt trên bàn.
Không chỉ có khung hình đó, bên cạnh em ấy còn bày một mảnh gỗ nhỏ, phía trên treo con hamster tôi tặng cho em ấy, không biết nó đang nhìn nơi nào.
Tôi nghe thấy tiếng Hà Trừng mở điều hòa, tít một tiếng, cánh điều hòa từng cái từng cái mở ra, âm thanhphát ra rất khẽ, kèm theo tiếng máy bên ngoài ong ong. Từ trong bóng tối bước vào ánh sáng, chân trần dưới ánh mặt trời giống như phát quang, dưới chân phản chiều bóng tôi, chưa tới một phút nhưng dường như đã đi rất lâu.
Tôi nghĩ mình nên ôm tâm tư gì, tôi nghĩ khi mình nhìn thấy bức ảnh, có phải sẽ năn nỉ em ấy đem tất cả mọi chuyện xảy ra giữa hai người nói cho tôi biết, tôi nghĩ tôi nghe xong có phải lại khó chịu nữa không.
Có lẽ sẽ là vậy, con người luôn như thế, đồng thời muốn biết quá khứ của đối phương, đồng thồi lại bởi vì quá khứ kia mà đau xót chết đi sống lại.
Tôi biết Hà Trừng đi ở sau tôi, không gần không xa, tôi còn nghe tiếng răng em ấy chạm vào ly, sau đó cạch một tiếng đem nó đặt lên bàn, dù không đeo kính như tôi vẫn mơ hồ nhận ra những đường nét trên bức hình, bên trong là bục giảng ở lớp học, có một cô gái đứng trên bục giảng.
Đến bên cạnh bàn, tôi đưa tay, cầm khung hình lên.
Một bức ảnh rất rõ ràng, giống với đại đa số các phòng học, mỗi bàn đều đầy người ngồi, trên bàn đặt mấy quyển sách giáo khoa, trên bảng đen còn vài câu tiếng Anh, chắc là tiết Anh văn, cô gái trên bục giảng đối diện với màn hình, một tay chống lên bàn, tay kia ra dấu chữ V, vô tư hướng về màn hình cười, lộ ra lúm đồng tiền thật sâu bên má.
Không biết có lọc ảnh không, hay bởi vì thời tiết hôm đó, ánh sáng trong bức ảnh vừa phải.
Mà cô gái kia.
Là tôi.
Là tôi?
Là tôi!
Tôi hoảng sợ trợn tròn mắt, cầm khung hình quay đầu nhìn em ấy, kích động suýt chút nữa run rẩy, gõ gõ lên lớp kính khung hình, hỏi:
"Đây là chị?"
Hà Trừng cười:
"Là chị!"
Tôi nuốt nước miếng, lại gõ 3 cái:
"Vì... vì sao là chị? Em lấy tấm hình này ở đâu? Ai... ai đưa cho em?"
Em ấy nghiêng đầu bật cười, vô cùng hờ hững uống một hớp nước, kèm theo bầu không khí bất ngờ trở nên lạnh hơn, nói:
"Chu Tiểu Dĩ, em biết chị hiểu, đừng giả ngốc nữa!"
Đừng giả ngốc nữa Chu Tiểu Dĩ, kỳ thực cô nên đoán được, người Hà Trừng thích luôn là cô.
Là tôi.
Như vậy, người con gái trong quá khứ em ấy nhắc tới, ký ức năm xưa trong đầu tôi, hình như cũng hợp tình hợp lý, điều duy nhất không đúng chính là, Chu Tiểu Dĩ tên ngốc này, mọi chuyện đều quên hết.
Tấm hình này tôi nhớ là kỳ nghỉ đông, tôi và Phùng Giang nhớ trường cũ nên đi tìm chủ nhiệm lớp, lúc đó cô đang dạy không có thời gian đón tiếp chúng tôi, cho nên chúng tôi nhàm chán cùng làm học sinh Cao trung.
Chủ đề của tiết hôm đó là thảo luận về một đề bài, bởi vì có vài vị trí trống, tôi và Phùng Giang không được xếp cùng một chỗ, làm cho tiết này vô cùng buồn chán nhưng lại không tiện rời khỏi, chỉ có thể mượn giấy của bạn cùng bàn phía trên vẽ vẽ.
Sắp tan học, chủ nhiệm lớp nảy sinh ý tưởng, để cho tôi và Phùng Giang đi lên nói với đàn em hai câu, tấm hình kia chính là khi đó, tôi ở trên nói, nói với mọi người học tập thật tốt, có người giơ điện thoại lên, tôi hướng về phía đó, được chụp lại.
Tôi ôm khung hình đem những suy đoán của mình nói cho Hà Trừng, em ấy chỉ cầm ly nước và lắng nghe, đôi con ngươi vẫn nhìn tôi.
"Là khi đó!?" Tôi hỏi.
Em ấy gật đầu, bổ sung thêm:
"Khi đó chị ngồi cạnh em."
Tôi lại hoảng sợ, há hốc miệng.
"Thật... thật vậy sao?"
Hà Trừng mỉm cười gật đầu, "Chị tìm em mượn giấy nháp, trên hình vẽ viết vài chữ, chị còn hỏi tên của em." nói xong em ấy đưa tay rút một quyển sách trên giá, từ bên trong rút một trang giấy, đưa cho tôi.
Chuyện này thần kỳ biết bao, chuyện này thật sự rất thần kỳ, giống như người trong miệng em ấy nói chính là tôi, mà dường như cũng không phải tôi.
Cho nên tôi bởi vì không để ý nên đã quên mất đoạn ký ức kia, Hà Trừng từng xuất hiện, tôi và em ấy từng nói chuyện, tôi và em ấy trò chuyện, có thể tôi còn từng tiếp xúc chân tay, có thể lúc đó Hà Trừng còn cười với tôi.
Nhưng tôi cái gì cũng quên.
Mở tờ giấy trong tay, thoạt nhìn giống như nó từng bị vo cục rồi được mở ra vuốt thẳng, bảo quản nguyên vẹn, phía trên vẽ rất đơn giản, giống phong cách của tôi, trời xanh mây trắng, còn có một cái bàn, bàn bên cạnh có hai người ngồi, bóng lưng của một nữ sinh tóc đuôi ngựa, trên đầu

đề hai chữ 'Hà Trừng'.
Tất cả đều được giải thích, vì sao em ấy có thể viết tên mình giống như tôi viết, vì sao em ấy có tấm hình này, vì sao nghỉ đông năm ngoái em ấy không dám cho tôi xem, vì sao khai giảng em ấy nhìn tôi đứng trước mặt tôi, vì sao nhiều học tỷ học trưởng như vậy, em ấy chỉ thân cận với tôi, vì sao em ấy nói em ấy thích tôi còn sớm hơn tôi thích em ấy.
Tôi nắm tay em ấy, nghiêng đầu nhìn em ấy, quá nhiều chuyện tôi đã không nhớ nổi, tôi búng búng tờ giấy trong tay, hỏi:
"Mặc dù có chút khó tiếp thu, nhưng, rốt cuộc em thích chị cái gì?"
Thích này tìm hiểu quá xa, thậm chí tôi không biết khi đó Chu Tiểu Dĩ rốt cuộc là dạng người gì, lại làm cho Hà Trừng thích, thích lâu như vậy.
Thật sự rất lâu.
Em ấy chuẩn bị mở miệng, bị tôi ngăn lại, tôi chỉ về phía miệng em ấy nói:
"Nói chị dễ thương, chị sẽ giết em."
Hà Trừng khẽ cười, cầm ngược lại tay tôi, thật chặt: "Phải làm sao đây." nói xong em ấy xoa xoa tóc ướt của tôi, ghé sát vào, giọng nói kia, phảng phất bên tai tôi, em ấy nói, "Nhưng chị rất dễ thương."
Giỏi giỏi lắm.
Hôm nay dễ thương tôi nhận.
Em ấy nói xong đè tôi lên cái ghế bên cạnh, lấy máy sấy trong ngăn kéo ra, giúp tôi thổi tóc.
Chỗ này tôi nhớ hôm qua em ấy ngồi ở chỗ này thổi tóc, tôi quay đầu nhìn, mấy cuốn sách đặt điện thoại vẫn chưa dẹp, tôi ngẩng đầu nhìn qua giá sách, phát hiện phạm vi của Hà Trừng khá rộng, quét qua, chỉ thấy được một quyển quen thuộc.
Tôi đứng dậy chuẩn bị lấy xuống nhưng bởi vì hành động này đập trúng máy sấy.
Em ấy lập tức tắt máy, xoa xoa đầu tôi, hỏi:
"Muốn gì?"
Tôi chỉ chỉ lên quyển sách, "Quyển màu trắng hồng kia 'Gởi nữ thần'." Tôi quay đầu nhìn em ấy, "Không nghĩ tới em lại xem qua quyển đó, còn mua nữa."
Em ấy cười, đưa tay lấy xuống, đặt lên bàn:
"Nghe nói chị xem qua."
Tôi cười ha ha.
Ngư Ngư giới thiệu cho tôi xem, cậu ấy nói nữ chủ trong cuốn sách đó cũng là kẻ ngốc.
Em ấy tiếp tục sấy tóc cho tôi, tôi buồn chán lật vài trang, sau khi sấy xong em ấy tắt máy, tôi đặt sách lại chỗ cũ.
"Khi đó còn chưa thích em, Ngư Ngư giới thiệu cho chị cuốn này, nói chị sẽ có cảm giác yêu bách hợp." Cho nên ngoài miệng nói không nhưng trong lòng cũng thành thật... xem lén, phát hiện con gái và con gái bên nhau, thật sự rất tốt đẹp.
Nếu như hai người đều đẹp thì càng đẹp hơn.
Giống như tôi và Hà Trừng, bạn xem ngay cả hoa hoa cỏ cỏ đều nói, chúng tôi là trời đất tạo nên một đôi.
A, bên em ấy, tôi thực sự càng ngày càng không biết xấu hổ.
Đuôi tóc tôi hơi xoăn, thật ra lúc bình thường không biết xử lý, lúc này, em ấy mở tinh dầu dưỡng tóc xoa xoa lên đuôi tóc của tôi, chậm rãi xoa, xoa xong còn tiện thể xoa lên trên, sau đó từng chút từng chút tản nó ra.
Tôi cũng học theo em ấy, bắt lấy tóc em ấy mở ra, hỏi:
"Chị và em ngồi cùng bàn tiết kia, em đã gầy đi sao?"
Hà Trừng lắc đầu, ngón tay bắt lấy cằm tôi, nâng lên, nói: "Khi đó em còn mập." lời của em ấy có chút giận, khóe miệng hơi bĩu xuống, giọng đè nén, "Cho nên chị... làm sao nhớ kỹ em."
Tôi cười ha ha.
Không thể nói như thế, thực ra nghĩ lại, ấn tượng ngồi cùng bàn trong tâm trí tôi rất tốt, mặc dù không thích nói chuyện, cảm giác tồn tại rất thấp, nhưng tôi mượn giấy nháp em ấy không chút do dự, mượn bút cũng cho, mượn tẩy cũng cho.
Ái chà, hình như không còn mượn thêm gì nữa.
Nhưng nói đi nói lại, nếu như khi đó Hà Trừng giống Hà Trừng xinh đẹp bây giờ, tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ để ý em ấy.
Tôi hé miệng cười cười, nắm tay em ấy:
"Sau này sao lại gầy? Dáng người em, nhìn không ra đã từng mập."
Em ấy nhướng mày:
"Đã từng mập, chuyện này sao nhìn ra được?"
Ha ha, chỉ là tùy tiện nói thôi, không cần chú ý những chi tiết này.
Tôi lại cầm khung ảnh trên bàn, nghiêm túc cẩn thận nhìn qua nhiều lần, hai năm trước tôi thoạt nhìn vẫn rất ngây ngô, giống như hơi cao, khoảng cách xa như vậy vẫn có thể nhìn thấy tôi bởi vì cười thoải mái mà lúm đồng tiền lộ ra bên má.
Tôi hỏi:
"Em chụp à?"
Em ấy lắc đầu: "Bạn học ngồi ở giữa chụp, sau đó xin hắn." em ấy thở dài một hơi, "Trường không cho mang điện thoại cho nên em không mang theo."
Lời của em ấy nghe rất buồn, nhưng tôi nghĩ, nếu em ấy thực sự mang điện thoại, có phải sẽ chụp các góc độ khác của tôi không.
Cái này... không mang có lẽ tốt hơn.
Tôi cười:
"Khi đó em liền thích chị?"
Lúc tôi cho rằng ván đã đóng thành thuyền, em ấy lại trả lời:
"Không phải."
Tôi sững sờ.
Em ấy khẽ cười:
"Sớm hơn một chút."
Còn... sớm hơn?
Cho nên trên người em ấy rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật về tôi.
------------------------------------
Thức ăn cho cẩu không bao giờ thiếu :v

Ps. Dạo này blackfriday quá nhiều, tui cũng blackfriday 99% nhưng vẫn không bán được :v 
(À, bên Wattpad đăng nửa tiếng mới thấy, nên ai không tìm được thì có thể vào fb xem link nha!)
Tối tốt lành!^^ 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện