Cuộc Gặp Thoáng Qua

Hệ thống dịch thể nước hoa (np)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nam nhân duỗi tay nâng cằm Liên Hân, đầu ngón tay vuốt ve dọc quai hàm.

"Thơm quá..."

Liên Hân phát hiện chính mình dựa sai chỗ rồi, vội vàng xua xua tay nói "Ngại quá, xin lỗi..."

Nói xong cô liền xoay người định chạy, lại bị nam nhân giữ chặt cánh tay, lực đạo tuy rằng không lớn, nhưng cô lại không thoát được.

Liên Hân có chút choáng váng.

"Đừng kéo, đừng kéo tôi...tôi sẽ đền tiền..." cô dựng thẳng lên ngón tay "Tôi có...hai mươi vạn USD..."

Nam nhân lại cười một chút, bàn tay trượt xuống muốn xoa đến mông, thình lình một cổ lực lượng từ đâu ập tới, tinh chuẩn chính xác đem Liên Hân kéo lùi về.

Phong Khải Ninh đem cô che ở phía sau, đôi mắt híp lại nhìn người đối diện.

Nam nhân tựa hồ đối với sự xuất hiện của Phong Khải Ninh thoáng qua một tia kinh ngạc.

Sau một lát giằng co, người nọ vẫn là nhún nhún vai, trước khi cất bước rời đi còn nói vọng lại "Từ từ mà hưởng."

Liên Hân thấy người đến chính là Phong Khải Ninh, tức khắc liền ôm lấy cánh tay hắn, khuôn mặt ửng hồng ở trên bả vai cọ cọ.

Chút ồn ào vừa rồi không đủ để nhấc lên bất luận sóng gió gì ở nơi này, sàn nhảy vẫn như cũ hương diễm mê ly, dục ảnh giàn giụa.

Phong Khải Ninh nghiêng đầu, thấy Liên Hân giống như tiểu động vật mà bám lên người hắn dụi dụi, cười nhạt một tiếng, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cô.

"Chỗ nào cũng dám đi loạn, lá gan lớn như vậy?"

Liên Hân nhìn biểu tình thâm thuý lạnh lẽo của Phong Khải Ninh, lắc lắc đầu.

"Em không biết gì hết..." Liên Hân liều mạng mà cọ cọ vào người hắn "Thật sự khó chịu quá, Phong Khải Ninh..."

Đây là lần đầu tiên Liên Hân gọi tên hắn, vừa nũng nịu vừa ỷ lại, Phong Khải Ninh hô hấp nặng nề, siết lấy eo nhỏ, sau đó bắt lấy một chân cô kéo lên, đẩy làn váy ra nhìn nhìn.

"Quần lót cùng váy bị bôi dược, còn có, cái này là trang phục khoá nhiệt, không đạt tới nhiệt độ nhất định liền không cởi được."

Liên Hân ôm lấy eo hắn, tay vói lên tấm lưng rắn chắc mà sờ soạng.

"Nóng muốn chết, vì cái gì còn không cởi được, em muốn cởi ra..."

Phong Khải Ninh duỗi tay luồn vào dưới váy, dùng hai ngón tay giúp cô xoa xoa hoa tâm.

"Đó là vì nhiệt độ còn chưa đủ."

Liên Hân lần mò đến cặp mông rắn như đá của Phong Khải Ninh, bàn tay nhỏ vuốt ve lên xuống, thấp giọng nỉ non "Đại dương v*t ca ca, có thể cắm em được không, ngứa quá, sắp chết rồi..."

Phong Khải Ninh thầm mắng, rũ mắt do dự một chút, sau đó kéo khóa quần xuống.

Thịt căn đỏ sậm thô dài lách cách được thả ra ngoài.

Hắn cầm côn th*t vói vào trong váy, đem quần lót vén sang một bên, hạ thấp người, để cho thịt căn kẹp giữa hai cánh môi đang kịch liệt run rẩy.

Phong Khải Ninh bắt đầu nhẹ nhàng đẩy hông tới lui, kích thích cọ xát.

"Xong việc rồi lại quay sang trách móc phải không? Lần trước nói tôi cưỡng gian, lần này nói gì, mê gian?"

Liên Hân mềm oặt dựa vào ngực hắn, áy náy mà cúi đầu "Thực xin lỗi, lần trước..."

Cô không biết nên giải thích thế nào mới tốt, không lẽ nói vì để thoát thân nên mới diễn sao?

Phong Khải Ninh lạnh nhạt rũ mắt, dĩ nhiên không để ý tới lời xin lỗi của cô.

Cảm giác bên trong tiểu huyệt bị vạn kiến bò quả thực quá thống khổ, giữa hai chân Liên Hân dâm thuỷ đã tràn trề, chạy dọc xuống bắp đùi.

Hắn thấy vậy cũng không cố tình tra tấn cô, thực mau liền hạ thấp người, đem côn th*t thô to đút vào một chút.

Thịt căn vừa tiến huyệt, Liên Hân liền nhịn không được mà rên rỉ lên, điên cuồng thắt chặt cơ vòng âm đ*o. Cự vật thô tráng uất thiếp lấp đầy mỗi một nếp uốn bên trong, nháy mắt làm mất đi cảm giác kiến bò khó chịu.

Nhưng thực mau Liên Hân liền phát giác, từng đợt ngứa ngáy đã quay trở lại, mạnh mẽ hơn gấp trăm lần.

Cô nhẹ giọng kêu lên, dùng huyệt nhục vừa cọ vừa mút, ở trên thân gậy điên cuồng mà vặn eo, giống như muốn dùng thịt trụ của Phong Khải Ninh gãi ngứa đến từng ngóc ngách bên trong.

Phong Khải Ninh thở hốc vì kinh ngạc.

Rốt cuộc hắn lại được làm cái huyệt động mê người này.

Sau khi chạm qua Liên Hân, mỗi ngày hắn đều khao khát đến phát bệnh. Lúc trước vì sĩ diện nên không tính toán tiếp tục làm gì, rồi sau đó lại điên cuồng hối hận.

Giả vờ cái gì đâu? Mạnh mẽ mà thao cô mới chính là chuyện nam nhân bình thường nên làm.

Hai người mặt ngoài áo mũ chỉnh tề, bên dưới lớp váy lại là âm dương tương liên, ở giữa sàn nhảy ái muội tối tăm, nhẹ nhàng mà luật động.

Liên Hân thấp hơn Phong Khải Ninh rất nhiều, cho nên cô chỉ có thể bị hắn bóp eo, mũi chân nhón lên chấm đất, cả người tựa hồ bị treo trên một cây dương v*t.

Hễ mỗi lần âm nhạc thoáng dừng để chuyển bài, bọn họ sẽ miễn cưỡng đi lại một chút. Phong Khải Ninh một bên chậm rãi bước đi, một bên nhẹ nhàng nhấp nhấp, thấp giọng mà hỏi "Ổn không?"

Liên Hân lắc đầu, cô vừa hy vọng đại dương v*t cứ tràn đầy mà cắm dính vào trong đừng cử động, tuỳ ý để cô kẹp dùng, lại vừa hy vọng nó có thể mau mau rút ra, đem vô biên vô hạn d*m thủy ở sâu trong huyệt tử của cô đều thọc trào ra đi.

Phong Khải Ninh thở dốc, hắn bị Liên Hân điên cuồng quấy nhiễu hút đến cơ mông căng chặt.

Chung quanh có người so với bọn họ càng phóng túng kỳ thực không ít.

Liên Hân thoáng thấy một nữ nhân thân mặc váy ngắn, cao cao giơ mông, người ở phía sau điên cuồng xuất nhập làm cho cô ta bọt nước đều loạn bắn.

Cô không khỏi thèm thuồng mà kẹp chặt thịt trụ, đẩy đẩy Phong Khải Ninh "Em muốn như vậy, muốn được đại dương v*t mạnh mẽ mà thọc..."

Phong Khải Ninh nhíu mày liếc mắt một cái.

"Động tác quá lớn sẽ có người xấu vây xem."

Hắn duỗi tay đem tóc Liên vén ra sau, cúi đầu gặm cắn vành tai.

"Tiểu dâm đãng muốn bị người ta nhìn?"

Cho dù cô có muốn hắn cũng sẽ không, hạ thể kiêu ngạo của Phong Khải Ninh không phải ai ai đều có thể xem được.

Liên Hân nức nở ra tiếng, nhịn không nổi dựa ngồi vào trên đùi hắn, nâng mông nhỏ lên tự thân xóc nảy.

Phong Khải Ninh thấy cô thật sự thống khổ bất kham, đành đem Liên Hân bế lên một chút, nhẹ nhàng phát lực nhích eo, giống như dỗ dành hài tử mà nói "Có thể nhịn chút được không? Rút ra một lát, về nhà đền lại cho em. Lúc đó muốn chơi thế nào đều được."

Liên Hân lắc đầu nguầy nguậy.

"Không được không được, một giây đồng hồ cũng không! Đừng rút ra!"

Phong Khải Ninh thực bất đắc dĩ, hắn rốt cuộc không thể một đường làm cô từ nơi này đi ra ngoài.

Cuối cùng hắn chỉ có thể ôm Liên Hân vừa đi vừa cắm, ở xung quanh sân nhảy đi tìm phòng pha lê còn trống. Khổ nỗi, giờ này các nhóm hình người dâm thú đều chiếm hết phòng.

Ngó vào bên trong, không phải khẩu giao thì là điên cuồng cắm huyệt.

Phong Khải Ninh đành phải đem Liên Hân đặt lên một mặt cột ở trong góc khuất, tách hai chân cô ra treo lên cánh tay, bắt đầu bế mông thúc eo, mạnh mẽ chọc rút.

Liên Hân bị làm đến ngửa đầu hét to, quy đầu vừa nóng vừa cứng chạm sâu vào trong hoa tâm bủn rủn.

Cô hiện giờ giống như người bị vây giữa tối tăm, côn th*t của Phong Khải Ninh chính là khe nứt duy nhất mang đến ánh sáng.

Cắm vào rút ra, cắm vào rút ra...linh hồn Liên Hân hoàn toàn đã bị căn thịt này chi phối.

Nhiệt độ trên người không ngừng tăng lên, bỗng "cạch" một tiếng, khoá nhiệt trên váy lễ phục rốt cuộc được mở.

Liên Hân lập tức kéo khoá váy, mở cổ áo ra đem hai bầu ngực đưa đến trước mặt Phong Khải Ninh.

"Mau liếm a...ha-- thật xấu, toàn bộ quần áo đều bôi dược..."

Phong Khải Ninh liền xụ mặt.

"Nhanh giấu trở vào, hiện tại không mút ngực. Nếu đem phơi ra cho nam nhân khác thấy, liền không làm nữa."

Liên Hân vội vàng duỗi tay đem bầu ngực đang không ngừng nhảy lên che chắn thật kĩ, sợ người nhìn thấy.

Phong Khải Ninh nhìn bộ dáng kinh hoảng của cô, thế nhưng cảm thấy vô cùng đáng yêu, vì vậy thẳng lưng thưởng cho mấy nhát cắm ngập.

"Lại sắp...mau lên một chút, a, nhanh... tiểu huyệt muốn làm nhanh..."

Phong Khải Ninh chú trọng thân phận cùng thể diện, vốn dĩ khinh thường làm tình cùng đàn súc vật trong này. Chỉ vì Liên Hân nên hắn mới miễn cưỡng đem côn th*t cho cô dùng tạm.

Nhưng nếu cô muốn hắn ở loại địa phương này, tận tình đầu nhập mà làm nữ nhân hắn yêu thích -- vậy không thể.

Hắn chỉ có thể dùng biên độ cực nhanh mà chạm vào điểm G để thoả mãn cô, làm Liên Hân cả người run rẩy, dâm đãng loạn kêu.

Ở giữa sàn nhảy, lúc này tình cảnh đã trở nên cuồng loạn, rất nhiều người mất khống chế, ngay giữa trung tâm mà lăn thành một đoàn công khai bạch bạch.

Hương thơm mê người cùng tiếng rên kiều mị của Liên Hân rốt cuộc hấp dẫn người đến vây xem.

Có người người thậm chí còn ngồi xổm xuống, ngửa đầu nhìn chỗ bọn họ giao hợp, sau đó duỗi đầu lưỡi ra tiếp được dâm dịch rơi rớt của Liên Hân.

Phong Khải Ninh đen mặt, chán ghét liếc xuống bên dưới, sau đó bế bổng Liên Hân xoay người rời đi.

Chân dài bước nhanh mang đến xóc nảy thật mạnh, khiến cho cự vật ở giữa huyệt tâm kịch liệt cọ xát.

Liên Hân liên tục rùng mình.

Cuối cùng, Phong Khải Ninh rốt cuộc tìm được một phòng pha lê trống có rèm che màu tím.

Sau khi đem rèm kéo lại, hắn đặt Liên Hân lên giường, tháo bỏ bộ váy đang tra tấn cô ra.

Phong Khải Ninh bắt lấy hai cổ chân Liên Hân, kéo thẳng thành một chữ V, côn th*t cực đại ngạnh chống ngay huyệt khẩu, lúc này mới trầm giọng nói "Muốn nhanh phải không?"

Một cây dương cụ thô to đột nhiên cắm ngập tận gốc, mông thịt Liên Hân đều phải nhảy dựng, hai chân dạng rộng bắt đầu thừa nhận tốc độ ra vào như bão tố.

Phong Khải Ninh vươn đầu lưỡi bắt lấy đầu ngực phấn nộn đang tán loạn nhảy lên, phía trên liếm mút bên dưới cắm huyệt.

***

Nghiêm Tự từ trên lầu chậm rãi đi xuống, híp mắt nhìn đám người dâm loạn cuộn thành một đoàn giữa sàn nhảy, hắn vừa liên tục chép miệng lắc đầu vừa đi dạo vòng vòng.

Kết quả, Nghiêm Tự đột nhiên nhìn thấy Phong Khải Ninh thế nhưng đang ở trong phòng pha lê chơi gái!?

Cảnh tượng quả thực đất rung núi chuyển, dâm dịch bay loạn, cách vách pha lê đều nghe được nữ nhân tiên lãng kêu lên. Âm thanh uyển chuyển lại yêu kiều, mị ngọt rên rỉ còn khá dễ nghe, kêu đến đại bảo bối bên dưới quần hắn đều sắp phát nổ.

Nghiêm Tự mở cửa đi vào, ngửi được cả phòng tràn ngập một mùi thơm lạ lùng, máu huyết trong người bắt đầu sôi sục.

Phong Khải Ninh đem nữ nhân ôm đến kín mít, cho nên Nghiêm Tự chỉ nghe thấy được âm thanh đắm chìm trong nhục dục chứ không nhìn đến biểu tình thăng thiên dâm đãng của cô.

"Thơm quá vậy..."

Nghiêm Tự duỗi tay vào vuốt ve sườn mặt Liên Hân, đang định lần theo cái cổ xinh đẹp đi xuống, cổ tay đã bị gắt gao chế trụ.

"Mẹ kiếp" Phong Khải Ninh mặt mày âm lãnh "Cút ra ngoài!"

"Cùng nhau chơi a, không đến mức anh em với nhau mà cũng..."

Phong Khải Ninh trừng mắt, chuỷ thủ trong chiếc nhẫn giữa hai ngón tay đã bật ra.

Nghiêm Tự biết người này đích xác không nói giỡn, bèn dựng thẳng một bàn tay lên, cả người giật lùi về sau.

"Được rồi được rồi, mẹ nó, gái ở chỗ này mà cũng xem như bảo bối? Cậu bệnh phải không? Thực thương tâm a~"

Nghiêm Tự bị Phong Khải Ninh nhìn chằm chằm mà lui ra ngoài, rời khỏi sàn nhảy, sau đó hướng lên trên lầu bò bò mới coi như toàn mạng.

Nghiêm Tự vẻ mặt vô cùng khó tin mà bò trên mặt đất, cho đến khi nhìn thấy Tô Tử Tích, hắn liền căm giận bất bình mà xông lên hô to.

"Tô Tử Tích, cậu đoán xem có chuyện gì? Tôi con mẹ nó quá phục, Phong Khải Ninh đang ở sàn nhảy chơi gái! Tôi chỉ đi vào quan tâm một chút hắn đã lồng lên! Mẹ nó giống như mình sắp đoạt gái của hắn không bằng...uây uây! Có đang nghe hay không vậy?"

Cặp mắt đào hoa của Tô Tử Tích lành lạnh, vẫn luôn im lặng chuyên chú cầm di động, liên tục gọi vào một vào một số điện thoại.

"Bất quá, con nhỏ đó thực sự thơm lắm nha, mùi thơm rất lạ..."

Tô Tử Tích nâng mi, đáy mắt lập loè hàn ý.

"Cái gì?"

Hai chân Liên Hân bị gập ngược lên, cùng với hai cổ tay trói chung một chỗ nắm ở trên đầu.

Cả người cô xếp lại thành một chiếc bánh, chỉ có tiểu huyệt là hướng lên trời, bị Phong Khải Ninh không ngừng thọc vào rút ra.

Nam nhân này quả nhiên là có khống chế dục rất mạnh.

Liên Hân đắm mình trong triều tình, dục tiên dục tử mà mê ly hé ra đôi mắt.

Phong Khải Ninh ở trên người cô, eo mông phập phồng đong đưa, sắc dục nồng đậm bị khoá trọn trong con ngươi tăm tối, thừa lại một khuôn mặt vẫn y nguyên như cũ, dáng vẻ cao ngạo lãnh trầm.

Cho dù hai người thân thể nối liền, nhưng hắn phảng phất trông như thực sự cô độc, việc họ đang làm chỉ là tuỳ tay giúp cô một chút vậy thôi.

Theo lý mà nói, hắn cắm cô đến thoải mái như vậy, Liên Hân hẳn là nên vừa lòng mới đúng. Nhưng bộ dáng chết đi một nửa này của Phong Khải Ninh thật sự làm cô có chút khó chịu.

Liên Hân ân a nức nở, vùng tay ra ngoài, hướng tới lồng ngực của hắn mà sờ sờ.

Đang lúc cô muốn cởi bỏ cúc áo sơ-mi, tay nhỏ liền bị Phong Khải Ninh bắt lên trói ngược trở lại.

Liên Hân ướt mắt nhìn hắn một hồi, mếu máo quay đầu.

Phong Khải Ninh dĩ nhiên ý thức được cô muốn hắn cởi quần áo, muốn nhìn đến thân thể hắn, bởi vậy cho nên vừa không chiếm được liền phát giận.

Phong Khải Ninh nhìn chung quanh, không kiên nhẫn mà nhấp môi "Ở đây hỗn tạp, không cởi được."

Liên Hân không thèm để ý tới hắn, nhắm mắt lại hừ hừ, chuyên tâm cảm thụ côn th*t mang đến từng đợt từng đợt khoái cảm.

Phong Khải Ninh thoáng dừng một chút, dù sao cũng là nữ nhân vất vả lắm mới thao được trở về, lại còn là tiểu quỷ thích bỏ chạy. Hắn không thể lại ngày ngày nghĩ tới tiểu huyệt ướt át của cô, để rồi đêm nào cũng thấy mộng xuân.

Muốn làm mà làm không đến, thật sự sẽ gây suy nhược tinh thần.

Phong Khải Ninh bèn cúi đầu hôn Liên Hân một cái thật sâu, sau đó còn cẩn thận mút mát an ủi nhũ tiêm đang loạn nhảy hồi lâu.

Thế nhưng Liên Hân vẫn như cũ, môi dẫu đến cao ngất.

Dĩ nhiên là còn giận.

Hắn lúc này mới bất đắc dĩ mà đưa tay tháo vài nút áo, phanh cổ sơ-mi rộng đến tận vai, sau đó ôm eo Liên Hân kéo sát vào trong ngực mình, cọ cọ.

"Sờ đi."

Liên Hân mở mắt ra xem, nhìn thấy một khối thân thể phi thường tinh xảo rắn chắc ập vào trước mắt.

Cơ ngực rộng lớn bằng phẳng, độ cong cùng độ nghiêng không chệch một ly, đủ thấy chủ nhân là người có yêu cầu rất cao, thường ngày tự mình duy trì thể trọng thực nghiêm khắc.

Nhìn xuống một chút chính là eo tuyến linh hoạt phập phồng, mỗi lần co lại cực hạn sẽ mang theo côn th*t thô tráng vùi thật sâu vào trong người cô.

Hắn miên man bất tận mà đem tính ái khoái lạc đều dâng lên cho Liên Hân.

Liên Hân mê mang duỗi tay, sờ thẳng một đường từ xương quai xanh đi xuống rồi lả lướt vòng ra phía sau, sau đó đột ngột dừng ở trên mông hắn, mạnh tay cào một vết thật dài.

Phong Khải Ninh rít khẽ.

Dĩ nhiên, cô không màng hắn có phản đối hay không, vừa hung hăng trảo xoa cặp mông săn chắc vừa dâm đãng loạn kêu.

"A, a~ mạnh quá...ân... Đại mông thúc thật sâu...thật biết làm..."

Phong Khải Ninh cúi xuống, thịt dán lên thịt, ép đến bầu ngực Liên Hân đều bẹp xuống, tràn sang hai bên.

"Thích?" Hắn ở bên tai thì thầm.

Liên Hân gật đầu "Siêu thích...Khải Ninh dáng người đẹp lại biết làm! côn th*t to...a~ rất thích, rất thích..."

Phong Khải Ninh cắn cắn vành tai "Chỉ cần về sau cùng tôi ở chung một chỗ, tất cả đều là của em."

Sau đó bụng nhỏ lại dùng dức đĩnh một đĩnh.

Liên Hân tứ chi gắt gao quấn lên, ngẩng đầu ngậm lấy môi mỏng của người đối diện.

***

Nghiêm Tự mờ mịt mà đi theo sau Tô Tử Tích mặt trầm như đáy nước, miệng không ngừng lải nhải.

"Người anh em, làm sao vậy? Mặt mày không khác gì nghẹn tiểu, nhưng mà ở dưới này không có toilet nha, muốn tè cũng tè không được..."

Tô Tử Tích lẳng lặng nhìn ra sàn nhảy, giữa đám quần ma loạn vũ mà đưa mắt tìm kiếm xung quanh.

Đuôi mắt đột nhiên hơi khép, không rõ ý vị mà tản ra một cổ hàn khí, hắn thực nhanh liền bắt được bóng dáng của Phong Khải Ninh trong một góc phòng.

Nghiêm Tự bên này lại bị cảnh tượng xảo diệu giữa sàn nhảy hấp dẫn, hắn nhịn không được bèn đi qua nhìn nhìn một chút.

Một cái bàn nhún* lò xo được bày ở giữa sàn, bên trên là đôi nam nữ trần truồng, thân thể dán chặt.

Bọn họ vừa nảy người nhún lên bật xuống, vừa kịch liệt làm tình, mỗi lần bay lên thật cao sẽ ở không trung mà đổi đủ loại phức tạp tư thế.

Nghiêm Tự khiếp sợ mà nhìn, cảm thấy bản thân xem đến đây là quá đủ rồi.

"Cái này...cmn chính là bộ môn thể thao đi!"



Bàn nhún lò xo

"A, ha...ha! Đừng...ưm..."

"Bạch bạch" từng tiếng kịch liệt vang lên trong phòng pha lê, xích trụ* của Phong Khải Ninh giống như giã tương, điên cuồng thảo phạt.

Mỗi lần hắn cắm xuống đều cực kỳ xảo quyệt mà nghiền áp lên điểm G, khuấy đảo đến mức dâm dịch lầy lội đều vẩy bắn ra ngoài, dính đầy huyệt khẩu cùng phần gốc thịt trụ.

Phong Khải Ninh hộ thực hùng sư*, dĩ nhiên không thích tại nơi hoang dã mà để lộ ra mỹ thực, hắn muốn mau chóng cho Liên Hân cao trào một lần sau đó đem người gặm tiến địa bàn.

Liên Hân duỗi dài đầu lưỡi, ngửa đầu thẳng chân thừa nhận xâm lược mãnh liệt giống như đạn pháo bên trên.

Điểm mẫn cảm liên tục bị kích thích, thống khổ cùng khoái lạc ập đến cùng lúc làm cô giật nảy thân mình.

"Không được... ha...như vậy, như vậy...lập tức muốn phun..."

Nước bọt cùng nước mắt giàn giụa chảy ra.

"Ngực sắp nhảy bay rồi...mau giúp em đè lại...A~"

Tức khắc, Phong Khải Ninh liền ngậm trụ một bên nhũ tiêm, mạnh mẽ mút vào.

***

Tô Tử Tích lẳng lặng đứng ở bên ngoài phòng pha lê, nốt ruồi dưới khoé mắt dường như tích tụ một loại cảm xúc hung hiểm.

Hắn nhìn hai người thân thể gắt gao quấn quyện bên nhau, căn thịt thô to không kém gì hắn đang ở giữa hai cánh hoa non nớt của Liên Hân, sông cuộn biển gầm mà xuất nhập.

Tiểu huyệt nhỏ hẹp đã bị cắm thành một chữ O thật lớn, mị hồng thịt non cùng chất lỏng xấu hổ đều bị nam nhân thô bạo mà thọc trào ra...

Phong Khải Ninh liếc thấy Tô Tử Tích đứng ở bên ngoài, hai mắt đen liền nhíu lại, nhưng hắn cũng không có ngừng, ngược lại càng khiêu khích khoe mẽ mà nâng mông Liên Hân, ôm người đi đến vách tường pha lê, tiếp tục cực lực chọc rút.

Phong Khải Ninh cố ý để bộ vị đang chặt chẽ giao hợp của hai người bày ngay trước mặt Tô Tử Tích, làm hắn nhìn đến thấu triệt rõ ràng.

Cặp mắt thiên nhiên liễm diễm trời sinh của Tô Tử Tích lúc này đã giống như truỵ vào hầm băng.

Hắn phóng tầm mắt giống như mũi châm bay đến trên người bọn họ, thẳng lăng lăng mà nhìn một lúc lâu.

Cuối cùng, Tô Tử Tích hít thật sâu, lồng ngực phập phồng, hai mắt nhắm chặt chuẩn bị xoay người rời đi.

Đúng lúc này, tiếng khóc kiều mị của Liên Hân bỗng nhiên dồn dập cất cao.

Tô Tử Tích cảm thấy, từng sợi tinh thần trong đầu hắn đã bị Liên Hân kéo chặt.

Tiểu cô nương hiển nhiên là sắp đạt cao trào, cô vẫn luôn như vậy, tiếng kêu tao lãng uyển chuyển giống như bị người khi dễ, con ngươi đáng thương ướt át hàm xuân.

Liên Hân siết chặt hai nắm tay nhỏ, toàn thân kịch liệt run rẩy, huyệt nhục gấp rút quấn lấy dương cụ của nam nhân.

Còn có, mùi hương cơ thể trong nháy mắt trở nên nùng liệt...

Liên Hân thét lên một tiếng, ngửa cổ ưỡn hông mà phun đầy cơ bụng của Phong Khải Ninh.

Đồng thời, bầu ngực cao cao cũng phun ra hai dòng chất lỏng, phun đến mức Phong Khải Ninh không kịp đề phòng.

Hắn liếm liếm môi, cúi đầu nhìn trong chốc lát, sau đó ngẩng lên, cùng Tô Tử Tích đứng ở bên ngoài bốn mắt nhìn nhau, vô cùng khiếp sợ.

Phong Khải Ninh hỏi "Cậu làm cô ấy mang thai?"

Hắn nghĩ nghĩ, hoặc là, chính hắn làm?

Tô Tử Tích đẩy cửa lao nhanh đi vào, kêu Phong Khải Ninh đặt người trở lại đệm xốp.

Sau đó, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thất thần sau cao trào của nữ hài. Liên Hân lúc này còn ở một bên vừa phát run vừa khóc lóc.

Tô Tử Tích cúi đầu hôn hôn cô.

"Liên Hân, em...mang thai?"

"Bảo bối, trả lời?"

Liên Hân mê mang mà nhìn Tô Tử Tích, tức khắc liền bụm mặt mà hô ra tiếng, hai chân ão não buông thõng, đôi ngực còn ở trước mặt hai người
nam nhân mà đong đưa đong đưa.

"Mất mặt quá, hai người đừng nhìn nữa!"

Cô muốn giết hệ thống!

Phong Khải Ninh nhíu mày, bắt lấy một bên ngực cúi đầu hút chặt, Tô Tử Tích cũng lập tức vươn lưỡi ngậm trụ đầu v* bên kia mà mút lên.

Hai người say sưa uống vào mấy ngụm, cảm giác được vị sữa tươi thuần hậu ẩn chứa mùi hương độc đáo của Liên Hân.

Phong Khải Ninh cùng Tô Tử Tích ngẩng đầu liếc nhau.

"Là sữa."

Liên Hân thấy thẹn muốn chết.

Tô Tử Tích ôm hờ lấy cô, hôn hôn lên khuôn mặt ửng đỏ rồi hỏi "Bảo bối, sao lại thế này? Em mang thai sao? Chuyện khi nào?"

Liên Hân lắc đầu "Em không có thai, cái đó là...thể chất tự nhiên."

Hai nam nhân lại kinh ngạc nhìn nhau.

"Thể chất tự nhiên?"

"Chính là như vậy, chỉ cần cao trào liền sẽ...sẽ phun sữa." Liên Hân xấu hổ bụm mặt

Phong Khải Ninh nhướng mày, hỏi Tô Tử Tích "Chưa bao giờ làm được như vậy chứ gì?"

Tô Tử Tích vén tóc Liên Hân ra sau tai, rũ mắt xuống, không đáp.

Phong Khải Ninh hừ cười, trong mắt nhàn nhạt đắc ý.

Tô Tử Tích gỡ bàn tay đang bịt kín mặt của Liên Hân xuống, vừa hôn khoé mắt rưng rưng của cô vừa hỏi "Liên Hân, vừa rồi em tự nguyện làm như vậy sao?"

"Cậu có ý gì?" Phong Khải Ninh đứng phắt dậy.

"Tôi không có hỏi cậu."

Tô Tử Tích duỗi bàn tay thon dài đến giữa hai chân cô, nhẹ nhàng mà xoa ấn âm đế, kiên trì lặp lại câu hỏi khi nãy.

"Liên Hân, em tự nguyện sao?"

Liên Hân thoải mái mà ngâm khẽ ra tiếng, lại liếc mắt nhìn sang Phong Khải Ninh mặt mũi hầm hầm, nghĩ thầm vẫn là không nên oan uổng hắn thêm lần nữa.

"Có người hại em...cho em mặc quần áo có bôi dược."

Sau đó Liên Hân kể lại đại khái sự tình buổi tối hôm nay.

Tô Tử Tích thoáng dừng tay một chút.

"Ai làm?"

"Hình như gọi là... Lâm tỷ?"

Tô Tử Tích rũ mi, gật gật đầu.

"Đánh đổ chút đồ mà thôi, lúc đó vì sao không chịu báo tên tôi ra?"

Liên Hân bị hắn xoa thành một bãi xuân thủy, tiếng được tiếng mất mà hỏi ngược lại "Báo...báo tên của anh ra? Vậy cũng được sao?"

Tô Tử Tích cùng Phong Khải Ninh liếc nhau, cười một chút.

Phong Khải Ninh nhéo nhéo vành tai Liên Hân, lúc này mới lên tiếng "Tô ca ca nhà em chính là cổ đông lớn nhất của Lộc Hà."

Liên Hân mê mang gật gật đầu, âm đế bị ngón tay điêu luyện xoa nắn, đầu ngực lại bắt đầu tiết sữa.

Hai người nam nhân vừa thấy, liền mỗi người một bên cúi đầu xuống liếm mút.

Liên Hân duỗi tay ôm đầu cả hai, ngón tay luồn vào trong tóc, lắc mông kêu loạn.

"Ưm...không cần, đừng mút ngực... a~..."

Ba điểm mẫn cảm đồng thời bị kích thích, Liên Hân không khỏi vặn eo xoắn hông, dâm đãng rên rỉ lên.

Tô Tử Tích bỗng nhiên đứng lên kéo khoá quần, sau đó đem chân cô nhẹ nhàng bẻ ra, giương ngón giữa cắm vào trong huyệt động xem xét một chút.

"Chặt quá, vẫn là chặt như vậy... Xem ra thứ đồ chơi kia của Phong Khải Ninh thật sự chẳng ra gì."

Hắn cười cười, đem côn th*t gân xanh bạo đột chống ngay huyệt khẩu.

Phong Khải Ninh nghe vậy lườm hắn một cái, giả bộ vô tình lướt mắt nhìn sang cự vật của Tô Tử Tích, sau đó trong lòng âm thầm thả lỏng... kích cỡ của bọn họ không sai biệt lắm.

Dưới loại tình huống này, nếu mà thứ Tô Tử Tích móc ra tới lại to hơn so với hắn, vậy cũng quá xấu hổ.

"Tôi còn chưa xuất đâu." Phong Khải Ninh trầm giọng.

"Vậy cậu chậm rãi mà chờ." Tô Tử Tích nhàn nhạt trả lời.

Hắn thẳng lưng, đem toàn bộ thịt trụ vùi sâu vào tiểu tao huyệt, sau đó ngửa đầu than nhẹ một tiếng.

Bên trong Liên Hân vốn đã dầm dề, vừa ướt vừa chật, ấm áp bao vây, còn mang theo run rẩy sau cao trào, giống như dày đặc vô số miệng nhỏ đang ở bên trong toát mút côn th*t.

Tô Tử Tích cong eo, cửu thiển nhất thâm* thong thả mà làm.

Phong Khải Ninh đem hai bên ngực đều hút sạch, đến khi không thấy sữa chảy ra nữa, bàn tay thô to lại bắt đầu nhẹ nhàng quất đánh, đánh đến bầu ngực loạn nhảy, không nhìn ra được hình thù.

Tô Tử Tích nheo mắt "Đừng có khi dễ bảo bối nhà tôi."

"Khi dễ? Lúc tôi thương Hân Hân không biết cậu còn đang ở cái xó xỉnh nào đâu."

Phong Khải Ninh trầm mặt, hắn lấy hai ngón tay nhéo cằm Liên Hân, làm cô xoay qua sau đó cúi người hôn lấy.

Hơi thở cường thế vọt vào khoang miệng, môi lưỡi giao triền, nước bọt kéo dài thành từng đường chỉ bạc.

Tô Tử Tích nắm eo Liên Hân, từ gốc đến ngọn mạnh mẽ thọc rút, tinh hoàn cùng một ít lông bên dưới thỉnh thoảng vuốt ve qua hoa đế, miết đến dâm thuỷ rào rạt phun trào.

Hắn dùng cơ bụng rắn chắn mãnh liệt co gập giữa hai chân, hông cùng mông ở trên người Liên Hân phong tao mà vặn vẹo.

Tô Tử Tích hết đổi phương vị lại xoay tròn, thọc vào rút ra còn mang theo huyễn kỹ xảo diệu.

Phong Khải Ninh tự nhiên không cam lòng chịu yếu thế.

Liên Hân lại lần nữa bị côn th*t lớn lấp đầy, hai tên nam nhân áp dụng mười tám ban võ nghệ, thi nhau làm cô dục tiên dục tử.

Cánh môi khấp khởi hé mở, tiếng kêu ngâm nga, âm thanh lúc cao lúc thấp từ trong cổ họng tràn ra không ngừng.

Phong Khải Ninh cười cười "Thực biết kêu."

Tô Tử Tích cũng cúi đầu, câu câu khoé môi.

Phong Khải Ninh dùng đầu ngón cái tách hai cánh môi cô ra, sau đó dùng gia hoả thô to của chính mình nhét đi vào.

Liên Hân "ô ô" mà đem côn th*t lớn gặm cắn, cánh môi đẫy đà bao vây, đầu lưỡi linh hoạt liếm vòng, ăn đến Phong Khải Ninh cơ mông đều run rẩy, mã mắt không ngừng tiết dịch.

Lúc sau, hai người hợp lực đem Liên Hân lật úp qua, quỳ bò ở trên giường.

Tô Tử Tích từ phía sau ôm mông Liên Hân, lại lần nữa đem cự điểu đưa vào huyệt mật, cong eo đẩy hông.

Liên Hân đỡ lấy dương cụ thô tráng giữa hai đùi Phong Khải Ninh, đầu nhấp nhô lên xuống.

Làm được một hồi, hai nam nhân lại thay đổi vị trí.

Tiểu huyệt bỗng chốc hư không, lại ngay lập tức bị một căn dương v*t bừng bừng khác lấp đầy, chỉ nghe Liên Hân ô a mà kêu vài câu, không rõ là bất mãn hay là vừa ý.

Trước sau Liên Hân được hai căn côn th*t tận tình hầu hạ, bốn bàn tay ở trên người cô chu đáo đùa bỡn hết thảy điểm mẫn cảm.

Âm đế, âm môi, đầu ngực, huyệt tâm đều được nam nhân dùng tay cùng đại quy đầu tỉ mỉ mát-xa.

Liên Hân thực mau liền run rẩy cao trào thêm lần nữa. Hai người kia chỉ chờ có vậy, liền lập tức vui vẻ mà cúi đầu mút sữa.

Liên Hân một bên hưởng thụ khoái cảm kịch liệt triều xuy, một bên bị hai nam nhân anh tuấn cắn nút đầu nhũ, không dằn được mà bắt đầu nhấc lên từng đợt cao trào tuần hoàn.

Tuy rằng làm tình trong phòng pha lê, tình huống tùy thời đều có thể bị người vây xem như vậy cực kỳ kích thích, trong ngoài sàn nhảy cũng là dâm dật khắp nơi.

Nhưng mà hai nam nhân yêu cầu khắt khe kia đối với hoàn cảnh như vậy vẫn là không thể tận hứng.

Vừa muốn thỏa mãn Liên Hân, còn phải căn đổi góc độ để che chở thân thể của cô, bằng không Liên Hân lại khóc lại nháo.

Cho nên rốt cuộc hai người họ đều chưa thể xuất được lần nào.

Cuối cùng, bọn họ đột nhiên phát hiện Nghiêm Tự chạy khắp nơi tham quan đoàn xiếc xong rồi, đang vui vui vẻ vẻ mà hướng bên này đi tới.

Tô Tử Tích vội đem lễ phục vứt ra ban nãy nhặt về, qua loa mặc vào cho Liên Hân, sau đó hai người quyết định mang cô về toà biệt viện gần đây của Phong Khải Ninh.

Chờ đến khi Nghiêm Tự đi tới, trong phòng cũng chỉ còn lại dư vị sau cuộc chiến cùng với mùi hương mê người lạ lùng.

Nghiêm Tự đứng trước đệm xốp hồi lâu, vuốt cằm nghiên cứu dấu vết hằn lại ở mặt trên, cuối cùng lớn giọng mắng một câu.

"Đệt mợ, chơi tay ba? Cho mị chơi với a~!!!"

Trên đường về, Phong Khải Ninh phía trước lái xe, hai người kia ở đằng sau lại tiếp tục làm tình.

Tô Tử Tích đặt Liên Hân ngồi lên côn th*t, nương theo tiết tấu dằn xóc không theo quy luật của mặt đường mà nhiệt tình thao cô.

Liên Hân ngồi ở trên đùi Tô Tử Tích, một bên nhẹ nhàng nâng mông, một bên vui vẻ vặn eo.

Tô Tử Tích nhỏ giọng hỏi "Vẫn là côn th*t của bác sĩ ca ca ăn ngon nhất, phải không?"

Phong Khải Ninh đánh "bộp" lên tay lái, trầm giọng lên tiếng "Tô Tử Tích, trò này cũng quá nhạt nhẽo."

Tô Tử Tích cười cười, giữ chặt cánh tay Liên Hân sau đó tháo phăng váy xuống, làm cho một đôi tuyết trắng dựng thẳng ra phía trước mà lắc lư lay động.

"Mau ưỡn ngực lên, cho Phong tổng ngắm đỡ ghiền."

Phong Khải Ninh thấp thấp chửi thề một tiếng.

Liên Hân nhíu mày "Ai~ dược trên váy lại dính vào người...lại ngứa."

"Sắp tới rồi." Tô Tử Tích ngậm lấy vành tai lả lướt, duỗi ngón tay dài đem cằm cô xoay lại đây, sau đó nhiệt tình mút hôn.

Phong Khải Ninh trực tiếp lái Maybach vào gara, cửa xe vừa mở, Tô Tử Tích liền xé váy ném đi, để cho Liên Hân trần truồng kẹp côn th*t hắn mà chậm rãi bước xuống xe.

Phong Khải Ninh nhíu mày "Ở đây có rất nhiều camera."

"Xóa." Tô Tử Tích đáp.

Hắn đem hai chân đang kẹp chặt lấy côn th*t của Liên Hân bẻ ra, sau đó bế lên tách thành chữ M, lấy tư thế như bế em bé tiểu vừa đi vừa lộng.

Tô Tử Tích không rõ có ý đồ gì, hắn cứ đi tới đi lui trong gara xem xét dàn siêu xe của Phong Khải Ninh, cuối cùng tìm đến chiếc Bugatti Veyron* màu cam trong góc.

Hắn ôm Liên Hân đặt lên đầu xe, sau đó duỗi ngón tay dài ra trước nhẹ nhàng vân vê âm đế.

"Bảo bối, tới đây, phun lên mặt kính giúp cho Phong tổng rửa xe một chút."

Liên Hân mờ mịt mà nhìn siêu xe, lại quay sang nhìn Phong Khải Ninh một cái.

Phong Khải Ninh lúc này đang đứng cởi bỏ quần áo, nghe vậy liền nhướng mày.

"Tô Tử Tích, cậu có bệnh phải không? Không cho mượn lái thử liền nhỏ mọn trả thù kiểu đó?"

"Bảo bối rửa xe giúp mà cậu còn chê? Vậy được, có giỏi thì cũng đừng thao tao huyệt."

Phong Khải Ninh trần trụi đi tới, ở giữa chân dài đĩnh một căn thịt trụ làm người khiếp vía hãi hùng, quy đầu gật gù lay động theo từng bước chân.

Hắn vươn tay túm lấy eo nhỏ kéo về phía mình.

"Cậu làm đủ lâu rồi, trả lại đây."

Vừa nghe "phốc" một tiếng, d*m thủy liền theo đó phóng thành một đường parabol, cự vật bị bắt rút ra của Tô Tử Tích vô cùng bất mãn mà lắc lư trong không khí.

"Ưm~"

Liên Hân than nhẹ, Phong Khải Ninh liền dỗ "Đừng kêu, côn th*t lập tức cho em."

Phong Khải Ninh đem hai chân cô triền ở trên eo, đỉnh khai hai mảnh dâm nhục còn đang đáng thương run rẩy, cả căn thịt trụ mạnh mẽ mà cắm đi vào.

Hắn ôm Liên Hân vừa làm vừa đi ra ngoài, nhẹ nhàng ngậm lấy cặp môi anh đào nhỏ xinh của cô mà đùa bỡn.

Toà biệt viện này chỉ trong tời gian bảo dưỡng mới có người làm, lúc Phong Khải Ninh không dùng dĩ nhiên cũng không ai tới.

Hắn không kiêng nể gì mà mang theo Liên Hân đi vào hoa viên lộ thiên, làm cô một bên hưởng dụng côn th*t một bên thưởng thức hòn non bộ cùng thủy cảnh.

Liên Hân chỉ tùy ý ngó núi non trùng điệp trước mắt vài cái, sau đó liền cúi đầu vuốt ve thân thể tinh xảo rắn chắc của Phong Khải Ninh, mặc cho gậy lớn không nhanh không chậm liên tục cắm vào tiểu huyệt tao ngứa.

Phong Khải Ninh mặt không đổi sắc mà nghiêng đầu hỏi "Hoa viên không đẹp bằng người?"

Liên Hân khúc khích cười.

Tô Tử Tích bước lên mấy bước, vuốt dọc từ kẽ mông cô xuống dưới, đầu ngón tay chạm tới khe rãnh ướt át nhầy nhụa, hắn bỗng dưng cảm thấy hít thở không xong.

"Vào nhà đi, tôi muốn làm."

Phong Khải Ninh cũng đột nhiên nhớ tới, hắn đã từng có cái dâm mộng, lập tức nhanh chóng sải chân rẽ vào một căn phòng.

Hắn đem dương v*t rút ra, nói với Tô Tử Tích "Làm trước đi."

Sau đó xoay người đi vào nhà bếp.

Tô Tử Tích nhướng mày, cũng lười để ý, nhẹ nhàng tách chân Liên Hân rồi cúi đầu thì thầm "Bác sĩ ca ca tới thao bảo bối."

Liên Hân duỗi tay câu lên cổ hắn, hai người bên dưới giao cấu, ở trên thiên lôi địa hỏa mà hôn môi.

***

Lúc Phong Khải Ninh mang theo đồ vật trở ra, hai người kia đã quấn nhau lăn lộn trên thảm.

Bên trên bên dưới đồng thời kịch liệt giao hợp, tốc độ đĩnh động có thể so với súng ống liên thanh, giống như hận không thể dùng côn th*t nghiền sống đối phương.

Phong Khải Ninh dùng tay tự loát, đứng ở một bên chờ.

Đợi khi Liên Hân một thân kiều mị run rẩy liên hồi, ba chỗ đều phun, hắn mới đi lên cùng Tô Tử Tích phân chia bầu sữa mà liếm mút.

Phong Khải Ninh đẩy Tô Tử Tích ra, dùng cọ lông chồn mềm mại miết dọc tiểu huyệt, đem thể dịch sau khi giao cấu lúc nãy đều tẩy sạch hết.

"A~ nhột quá...ưm..." Liên Hân xoa ngực kêu lên.

"Làm gì vậy?" Tô Tử Tích sốt ruột hỏi.

Cọ rửa sạch sẽ xong, Phong Khải Ninh mới thong thả đem mật ong quyện cùng nước trái cây bôi lên tiểu huyệt.

Tô Tử Tích:???

Sau đó chỉ thấy Phong Khải Ninh cúi đầu, áp môi vào huyệt khẩu, tấm tắc mà bắt đầu ăn.

"A! Làm gì?...ha! Đừng liếm, a~"

Phong Khải Ninh thật sự ăn đến ngon lành.

Đầu lưỡi khi thì du tẩu theo hình chữ Z ở trên nếp uốn mềm mại, khi thì nhanh chóng chuồn chuồn lướt nước mà khảy đánh âm đế. Môi mỏng bạc tình thỉnh thoảng bao trọn hai mảnh dâm môi mà mút lên, chóp mũi ngày thường luôn luôn cao ngạo lúc này đều vùi vào tiểu huyệt.

Tô Tử Tích nhàn nhã mà nhìn, nhẹ nhàng cười ra tiếng.

Sau đó hắn cũng lấy ít mật ong phết lên ngực Liên Hân, vừa cúi người ngậm lấy đầu v* vừa trêu chọc.

"Chậc chậc, mật ong sữa bò."

Hồn phách Liên Hân đều sắp bị hai nam nhân hút cạn, nghe vậy liền giận dỗi giơ chân đá hắn một cái.

"Là sữa người!"

"A~? Sữa người sao? Sữa của ai?" Tô Tử Tích câu câu khoé môi.

Liên Hân ưỡn ngực lên cho hắn chơi.

"Sữa của Liên Hân, a... đại dương v*t ca ca đừng tra tấn nữa...cắm vào được không..."

Phong Khải Ninh nghe đến "tên" mình, liền hướng tiểu huyệt nhét vào một trái dâu tây.

"Ngoan, ép chút nước trái cây đi, uống ngon liền thưởng côn th*t cho em."

Liên Hân đành phải nỗ lực kẹp huyệt ép nước, thỏa mãn dâm thú kỳ lạ của Phong Khải Ninh.

Tô Tử Tích tuy rằng ngồi ở một bên trào phúng Phong Khải Ninh có bệnh, nhưng lúc huyệt khẩu trào ra nước ép trái cây hình như hắn cũng uống vào không ít.

《Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ, vui lòng cảnh giác, khoảng cách kết thúc thời gian tự do nghỉ ngơi chỉ còn 8 ngày...》

Liên Hân lúc này trái phải đang bận nắm lấy hai căn dương v*t.

Một cây mặt trên bôi mật ong, một cây phết mứt kim quất.

Cô lắc lắc côn th*t trên tay trái, nói "Đây là Mật Ong quốc vương" lại lắc lắc thịt trụ bên tay phải "Đây là Kim Quốc quốc vương"

Sau đó Liên Hân lại dạng chân ra, để lộ tiểu huyệt nhớp nháp mứt dâu tây đỏ.

"Đây là Dâu Tây hoàng hậu."

Tô Tử Tích cười đến bả vai run rẩy, còn Phong Khải Ninh mặt vô biểu tình, mặc kệ cho cô thích chơi thế nào thì chơi.

"Mật Ong quốc vương cùng Kim Quất quốc vương đều muốn đến nhà Dâu Tây hoàng hậu chơi. Nhưng mà hai vị quốc vương đều rất lớn, Dâu Tây hoàng hậu lại nhỏ như vậy, làm sao bây giờ..."

Liên Hân bắt đầu say sưa kể chuyện cổ tích.

《Nhắc nhở ký chủ! Cảnh báo bậc một! Hệ thống cần thiết phải nhắc nhở ngài, khoảng cách kết thúc thời gian tự do nghỉ ngơi chỉ còn có...》

Căn bản không có người nghe.

Liên Hân kể chuyện sinh động như thật, còn "hự hự ha ha" làm cho hai căn côn th*t giả vờ đánh nhau loạn xạ.

Tô Tử Tích nghiêng đầu hôn hôn lên mắt Liên Hân, thở dài mà nói "Vẫn chỉ là tiểu hài tử."

Phong Khải Ninh dùng ánh mắt sâu kín mà nhìn chằm chằm cô trong chốc lát.

...lại còn rất đáng yêu.

Đáng yêu, muốn làm!

Vậy làm thôi.

Hắn trực tiếp kéo một chân Liên Hân áp đi lên, sau đó đại dương cụ liền hung hăng cắm ngập đi vào.

"Aaa~!"

Phong Khải Ninh cùng Tô Tử Tích đều rất bận, tận tình nửa ngày, cuối cùng tính sự* cũng hạ màn.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện