Lưu Mạn Mạn nỗ lực cử động chân tay, không để ý đến chỗ đau trên đầu, khẽ động tâm mi, khi cô nhìn thấy khung cảnh xung quanh, cô nghi ngờ đây có phải là nằm mơ không, Khung cảnh hoàn toàn xa lạ không hề có chút dáng vẻ của thành phố sầm uất, náo nhiệt, ồn ào như ngày thường, quan trọng hơn cô phát hiện chính mình nằm trong một gian phòng đất cực kỳ cũ nát, bốn phía là những bức tường đất được xây tạm bợ, trần nhà thì dùng cỏ tranh đan thành, bên trong phòng cũng rất đơn sơ, chỉ có một cái giường đất, cạnh giường là cái chậu gỗ bốc lên hơi nóng, trên chậu vắt cái khăn đã sờn phai, kế bên còn một cái tủ tre đã cũ.
Trong góc phòng đặt một cái gương đồ hẳn là dùng để chứa y phục, phía trên còn để một bộ y phục đầy mụn vá đã được giặt sạch.
Ngoài ra, thì căn phòng không còn dư thừa gì cả.
Khoan đã! Đây đâu giống phòng ngủ nhà cô?
Mặc dù phòng cô tuy nhỏ nhưng cũng là công sức máy năm trời cày cấy sớm tối mới tích góp đủ tiền mà mua được, những vật dụng bên trong đều được cô bố trí rất cẩn thận, tỉ mỉ đây chắc chắn không phải phòng cô.
Cô hoảng hốt nhìn mọi vật trước mắt, mới phát hiện chính cô đang nằm trên giường đất được đắp chăn kỹ càng.
Kế bên giường còn có một cặp trai gái, đứa bé trai thân hình gầy gò, mặc đồ vải thô, sờn cũ, đang cầm tay cô khóc.
Đứa bé gái cao hơn, thân thể cũng không tốt hơn là bao.
Mạn Mạn hồi tưởng lại tất cả sự việc diễn ra.
Tối qua cô thất tình nên đã hẹn với con bạn thân đi làm vài chén cho đỡ buồn, xong rồi thì ai nấy về, trên đường đi về lại cảm nhận được hình như có người đang đi phía sau mình nhưng khi xoay lại thì không thấy một ai, Mạn Mạn cảm nhận thấy được nguy hiểm liền cố gắng lấy lại tinh thần đi thật nhanh về nhà, đi được một lúc thì tiếng bước chân phía sau lại càng ngày càng gần, chưa kịp xoay lại để nhìn mặt người phía sau thì cô đã bị đánh ngất.
Vì sao khi tỉnh lại cô lại ở chỗ này?
Đây là đâu?
Nhà cô đâu mất rồi?
Mạn Mạn trấn tĩnh lại mình, nhìn kỹ hai đứa bé, trông bộ dạng của bé gái này, ước chừng khoảng mười ba, mười bốn tuổi, thân thể mảnh khảnh, đôi mắt long lanh, cái miệng nhỏ khô hết lên, mái tóc dài tuỳ ý buộc ở sau đầu, lộ ra một gương mặt ưa nhìn.
Đối phương hơi mím môi, mở to hai mắt nhìn cô, trông như rất kinh hỉ, bé gái còn tùy tiện cầm cái khăn màu xám trắng trên chậu đưa đến trước mặt cô lau lau vài cái.
"Ai da! Làm đệ sợ đến mức nhảy dựng cả lên." cô đột ngột ngồi dậy, khiến cho bé trai bị hoảng sợ một phen, thân thể không tự chủ bật người ra sau.
Sau đó, nhóc quay đầu lại, nói với người bên cạnh:"Tỷ! Nhị tỷ thật sự đã tỉnh rồi!"
Lưu Mạn Mạn chớp mắt, không hiểu gì nhìn chằm chằm bé trai kia.
Thấy nhị tỷ đang nhìn chầm chầm mình, bé trai kia bỗng có chút ngượng ngùng, nhanh chóng dời tầm mắt, khẽ mím môi, ánh mắt cầu cứu đại tỷ.
Đại tỷ, làm như không biết chỉ quay sang nói thầm vào tai tiểu đệ gì đó, rồi đi ra ngoài, lát sau bưng vào chén nước nhỏ bốc hơi nóng, đen như mực tiến lại ngồi xuống cạnh giường đưa cho cô:"Muội đã tỉnh vậy nhanh trước uống thuốc đi đã".
Mạn Mạn thuận tay nhận chén thuốc chần chừ quan sát.
Tiểu đệ thấy nhị tỷ không chịu uống thuốc liền nghiêm mặt hỏi:"Tỷ có phải người sợ thuốc đắng nên không chịu uống không?"
Cô nghe được thanh âm của đứa nhỏ mà cười cười, cô đâu phải bé gái sợ đắng, cô