Hoàng hôn trên biển thật là đẹp, ánh nắng chói chang của buổi trưa được thay bằng những tia ánh sáng dịu nhẹ.
Trên đảo hoang thì những cành cây, nhánh lá, bay phấp phới trong gió.
Vào thời điểm sắp đến mùa đông, ban ngày trời còn ấm, động vật từ nơi ở của mình ra ngoài tìm kiếm thức ăn dự trữ, ban đêm thì trở về, trốn tránh cái lạnh của mùa thu.
Chính vì thế mà khung cảnh khu rừng rất là yên tĩnh, về đêm càng trầm lặng, chỉ có tiếng gió thổi và tiếng xào xạc của những tán cây.
Nhưng chẳng mấy chốc, nhưng âm thanh của con người đã phá vỡ khung cảnh bình yên này, ba người bị truy đuổi còn lại bốn người rượt theo.
Người đuổi là lũ cướp biển, kẻ bị đuổi theo là bộ lạc Hera, người dẫn đầu đang dìu một người trong nhóm là Night, người chiến sĩ mạnh nhất bên phe Hạo Thiên.
Tất nhiên là do bọn họ đã có một pha chiến đấu kịch liệt nên trên người đã mang những vết thương, người được Night dìu đi là Cana.
Cana bị thương không nhẹ, chân của hắn bị đâm, vết thương rất sâu, máu chảy ra rất nhiều, hắn cũng sắp chìm vào hôn mê do mất máu.
Tốc độ của bọn cướp biển rất nhanh, bên Night cũng chỉ thua kém một chút do có người bị thương nặng.
Nếu tình trạng này cứ kéo dài thì chắc chắn cả ba sẽ bị bắt đi.
"Night! Anh mau bỏ tôi xuống!" Cana vẫn còn chút tỉnh táo.
"Không được! Sao tôi có thể bỏ lại đồng đội của mình, chúng ta nhất định sẽ chạy thoát." Night quả quyết.
"Mau lên! Tôi không thể liên lụy mọi người!" Cana cố gắng nói.
"Đúng đó Night, chúng ta phải rút lui nhanh thôi!" Lord thở hổn hển nói.
"Không! Tôi nhất định sẽ đưa mọi người trở về!" Night cắn răng.
"Không phải anh đã nói, chết trên chiến trường là vinh quang của người chiến sĩ sao?" Lord tức giận nói tiếp: " Chẳng lẽ anh muốn vì Cana mà chết đi sao? Chúng ta còn phải bảo vệ bộ lạc, đừng để hắn phải hy sinh oan uổng!"
"Đúng đó Night, thả tôi xuống!" Night trầm ngâm một chút, cuối cùng cũng thả Cana xuống.
Theo như số tuổi mà ba người họ so với Hạo Thiên cũng không chênh lệch nhau quá nhiều, đối mặt với cái chết sao lại không run sợ cho được.
Nhưng Cana có thể chấp nhận là vì bộ lạc là vì những người quan trọng đối với hắn.
Trong lúc họ nói chuyện thì đám cướp biển cũng đã rút ngắn khoảng cách đi còn khoảng mười mét.
"Hai người mau chạy đi! Tôi ở lại cầm chân bọn chúng!" Cana quát lên.
"Cana! Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ cho mọi người!" Lord rưng rưng nước mắt.
"Tôi tin mọi người! Rất vui vì đã có thời gian cùng nhau vui vẻ như vậy! Tạm biệt!" Cana vẻ mặt tươi tắn hẳn lên.
Night không phải loại người yếu đuối, hắn không nói gì mà đứng thẫn thờ.
Sau khi chia tay Cana, Lord nhanh chóng kéo người Night mà chạy đi.
"Anh đừng có bộ dạng như vậy! Chúng ta còn phải bảo vệ mọi người, còn phải ra ngoài săn thú, chúng ta bỏ mạng tại đây thì ai sẽ…" Lord buông lời khuyên, trong lúc chạy.
"Được rồi! Nếu đã vậy thì chúng ta không được phụ sự hy sinh của Cana!" Night ngắt lời Lord.
Về tình thì Lord không đúng, nhưng về