“Chúng ta có thể chế biến rất nhiều món ăn hấp dẫn mà vô cùng ngon từ khoai sọ luộc với đường đến nấu bánh khoai sọ, canh khoai sọ hầm, thịt kho khoai sọ…” Hạo Thiên vừa nói vừa biểu cảm như đang ca ngợi một món ăn vô cùng ngon lành.
“Củ của nó khi được nấu chín thì là một món có thể no bụng!” Hạo Thiên nói tóm gọn lại.
Lord đứng cạnh nghe Hạo Thiên miêu tả mà hai mắt sáng lên, miệng như muốn chảy nước.
Mùa thu là mùa của khoai sọ cho ra củ, lúc này đất khá mềm, không cần dùng xẻng để đào, chỉ cần dùng tay móc nhẹ lớp đất bên trên lên là phiến khoai sọ liền ở ngay trước mắt.
Nhìn đám khoai dày đặc này, Hạo Thiên hai mắt sáng lấp lánh, cái đói của bộ lạc đã được giải quyết nhờ loại thức ăn mới này.
“Thứ này thật sự là ăn được?” Lord nhìn số củ mà Hạo Thiên dùng tay đào lên mà hoài nghi.
Đúng như suy đoán của Hạo Thiên, thứ này là do Lord vô tình ăn lá của khoai sọ, sau đó bị trúng độc của nó chứ không phải là hắn cố tình ăn.
Cho nên khi nghe Hạo Thiên nói là nấu chín lên thì sẽ ăn được, làm cho Lord không tin tưởng nổi.
“Tôi quên mất! Thứ này chỉ có thể ăn củ của nó! Là thứ này này!” Hạo Thiên chỉ tay vào số củ khoai.
Hạo Thiên dùng dao găm cắt bỏ phần lá ở trên rồi lấy toàn bộ củ khoai ở dưới đất lên, Trúc Diệp Thanh cũng ở cạnh mà làm theo.
“Đấy là trái của loại cây này! Chỉ kết trái ngầm dưới lớp đất!” Trúc Diệp Thanh nhanh trí nói.
Nghe được lời của Trúc Diệp Thanh, lúc này Lord mới hiểu ra, hắn cũng nhanh chóng đào khoai.
Sau một lúc, ba người họ đã đào được không ít khoai, khi ra ngoài Hạo Thiên không có mang theo balo hay bất cứ thứ gì có thể đựng nên hai người phải dùng áo để bọc chúng lại.
Lord thì do đi hái quả nên có mang theo một cái gì đó khá giống với cái giỏ xách, hắn cũng dùng áo để lấy thêm một ít khoai.
Về đến bộ lạc, Hạo Thiên thấy trưởng lão Danzo đang cùng Lux cặm cụi điều chế những thứ hắn nhờ làm giúp.
“Trưởng lão, chúng tôi về rồi!” Hạo Thiên cười cười.
Câu nói này khiến cho Danzo chạy lại chỗ Hạo Thiên, hắn cũng đem hết sự việc nói cho ông lão biết.
“Thứ này có thể ăn được sao?” Trưởng lão Danzo, giọng khàn khàn nói.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Ngoảnh Đầu Nhìn Lại Yêu Ngươi
2.
Vung Tiền Mua Định Mệnh
3.
Cầu Xin Nam Thần Cạo Trọc
4.
Hủ Nữ Ga Ga
=====================================
Hạo Thiên cũng không có trả lời mà chỉ đứng im gật đầu, thấy vậy ông lão gọi Sara lại để lấy nước cho Sứ Thần đại nhân rửa mặt và tay chân.
“Nếu người đã nói có thể ăn được thì chắc chắn sẽ được!” Lux nhìn đám khoai đầy bùn đất đó cũng có chút không tin tưởng.
Biết là bộ lạc Hera chưa từng ăn loại thức ăn này, Hạo Thiên cũng lười giải thích, mà quay ra dặn dò Lord đem chúng đi rửa sạch, sau đó quay lại nói chuyện với Lux.
“Chúng ta cứ thử một lần rồi sẽ biết!” Hạo Thiên định nói cái gì đó nhưng hắn đổi một câu trả lời khác.
Bộ lạc Hera tuy vẫn còn khá lạc hậu nhưng nồi thì họ vẫn có, Hạo Thiên cùng Trúc Diệp Thanh nhanh chóng lấy mấy cái nồi đem đi rửa sạch rồi đổ nước vào trong.
Lúc này Lord cũng mang những củ khoai đã được rửa sạch về, Hạo Thiên cho khoai vào nồi rồi đun lên.
Dù trong lòng có chút không tin tưởng nhưng người dân vẫn rất nhiệt tình giúp đỡ Hạo Thiên.
Sau một lúc lâu nấu khoai thì trong nồi cũng đã bốc lên một mùi thơm thoang thoảng.
“Thơm quá!” Lord sau khi hít một hơi dài không khí.
Sau một lúc yên lặng thì Cana đã là người đầu tiên chịu lên tiếng, Lux cũng đưa mũi hít lấy hương thơm…
Sợ mấy người họ vì hương thơm của khoai luộc mà mất thăng bằng, cắm đầu vào nồi khoai, Hạo Thiên dùng một khúc cây đảo đều khoai.
Cảm giác khoai đã chín, Hạo Thiên sau khi dùng nhánh cây nhỏ cắm vào củ khoai thì xác định nó có thể ăn rồi thì đem nồi khoai đổ ra rổ.
Chưa cho mọi người ăn ngay, Hạo Thiên chờ cho khoai nguội đi một chút rồi mới lấy một củ lên.
Dùng tay bóc lớp vỏ bên ngoài ra, Hạo Thiên đưa cho trưởng lão Danzo nếm thử.
Cana lúc này cũng đã về, hắn chẳng bắt được con ếch nào, khi thấy có đồ ăn thì nhanh chóng chạy cà nhắc