Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều

Chương 106: Ngoại truyện 2: Trai già nhả ngọc


trước sau

Sau khi trải qua một loạt những cung bậc cảm xúc từ khiếp sợ đến choáng váng, nữ nhân nào đó rốt cục cũng chấp nhận rằng mình đã mang thai. Chuyện này với nàng đúng là một kì tích. Theo như những gì nàng biết được ở kiếp trước thì phàm là những người đã dùng thuốc tránh thai liên tục trong vài năm, dù sau này có ngừng cũng rất khó mang thai, bởi vì khi đó cơ thể họ đã tự động tránh thai theo thói quen. Nghĩ đến chuyện mình đã uống thuốc tránh thai trong thời gian quá dài (mãi đến khi Ô Lạt Na Lạp Thị chết mới ngừng), lại thêm chuyện tuổi tác của nàng và Dận Chân, Đông Thục Lan đương nhiên liền đem chuyện sinh nở vứt ra sau đầu: nếu muốn sinh thì cũng là trách nhiệm của Hoằng Thời!

Không ngờ… Nàng thầm đem tổ tông mười tám đời của Tứ Tứ ra thăm hỏi một lượt, sau đó lại ngồi nghiêm túc suy nghĩ: hình như nàng không thể ngồi đây trách ông xã nhà mình được. Ngẫm lại, cha chồng nàng sau sáu mươi tuổi còn sinh một Nhị Thập Nhị a ca, sau đấy còn có thêm Nhị Thập Tứ a ca, vậy nên năng lực của Dận Chân so ra còn kém cha mình lắm. Thế nhưng, vì cớ gì nàng đến tuổi này rồi còn mang thai?! Đây chỉ có thể là do ông trời không cam lòng nên lại lấy nàng ra làm đồ chơi! Chuyện là: nữ nhân nào đó trước khi xuyên không là một sâu gạo cả ngày chỉ biết ôm máy vi tính, ông trời không chịu nổi lối sống không có chí tiến thủ như vậy nên bắt nàng xuyên không, chẳng ngờ nàng quá trơ lì kiên định, sau khi xuyên không tới Thanh triều chỉ thấy lười hơn chứ không giảm, nghiêm túc chấp hành phương châm và chính sách “sống đời sâu gạo” mà bản thân đề ra, tiện thể còn ảnh hưởng tới một số người xung quanh, thiếu chút nữa thì thay đổi lịch sử, tạo thành đại họa. Vậy nên, có lẽ vì vấn đề thể diện, ông trời nhất định phải phá hoại bằng được cuộc sống biếng nhác của người nào đó. Đông Giai Thị Thục Lan trừng mắt nhìn trời xanh, ngón tay giữa giương cao, nhân tiện hỏi thăm qua tổ tông mười tám đời của lão thiên gia.

Sau khi nàng quay đầu lại thì phát hiện ra tất cả những người xung quanh đang nhìn chằm chằm vào bụng mình, hai mắt tỏa sáng, Đông Thục Lan rất sáng suốt nuốt xuống ba chữ “Ta không sinh” đang trực ra khỏi miệng.

Sau đó, Triệu Giai Thị lấy quyền uy của người từng trải, đưa cho Thục Lan hai danh sách dài dằng dặc: một là thực phẩm cần kiêng cùng thuốc bổ phải uống mỗi ngày, hai là những điều cấm kỵ của phụ nữ có thai.

Danh sách những điều cấm kỵ có thể bỏ đi làm giấy vụn, thế nhưng sau khi Đông Giai Thị Thục Lan nhìn sang danh sách thực phẩm, thì khóe miệng lại không kìm được mà méo xệch, “Mấy người không biết là nhìn cái danh sách này xong tâm trạng của phụ nữ có thai sẽ kinh khủng lắm à?” Thục Lan quơ quơ tờ giấy, “Tâm tình mẹ không tốt thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cục cưng đó ~!”

“Vậy nên?” Giọng nói Dận Chân có phần đè nén, không biết nữ nhân này lại định làm trò gì.

Vậy nên phải nhân lúc này “ép thiên tử tuân mệnh chư hầu” chứ sao nữa! Chỉ cần đứa bé được sinh ra rồi, địa vị của nàng nhất định sẽ tuột dốc không phanh. “Vậy nên điều đầu tiên là phải tìm một đầu bếp thật giỏi, dù sao bây giờ cũng là một người ăn hai người bổ”.

“Chuyện này thì đương nhiên, ta đã sai người đi tìm lão Dư rồi, trước ông ta từng làm trong ngự trù, giờ đang dưỡng lão tại thành Dương Châu”. Long Khoa Đa giành nói trước.

“Chuyện thứ hai là dưỡng thai”.

“Dưỡng thai?!” Mọi người cùng đồng thanh.

“Đúng. Đứa trẻ trong bụng mẹ dù chưa thành hình cũng có cảm giác. Nó nhìn qua mắt của mẹ, nghe qua tai của mẹ, thông qua cơ thể mẹ để cảm nhận thế giới bên ngoài. Vậy nên từ giờ không được nặng lời với ta, không được làm ta sợ, nếu không ta sẽ sinh ra một tiểu quỷ nhát gan; không được buông những lời tục tĩu vì khả năng học tập của cục cưng rất tốt; không được làm mặt lạnh,” vừa nói Thục Lan vừa cố tình liếc nhìn Dận Chân một cái, sau đó chuyển sang Long Khoa Đa: “Phải như đại bá này, lúc nào cũng tươi cười. Còn nữa, trên tường phải treo các bức họa trẻ con đáng yêu, có như vậy thì cục cưng sinh ra mới xinh xắn dễ thương được. Mấy người không muốn cục cưng sinh ra suốt ngày mang vẻ mặt khó đăm đăm đâu”.

Nữ nhân này đúng là càng lúc càng to gan!

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Ta lập tức cho người đi vẽ thật nhiều tranh trẻ con đáng yêu”. Long Khoa Đa coi như không nghe thấy câu nói cuối cùng. Sau đó lão xoay người, sai bảo Đới Đại, “Truyền xuống: cho đến khi cục cưng ra đời, không ai được phép buông lời tục tĩu”.

Cả phòng đen mặt.

Đông Thục Lan giơ tay, tát nước theo mưa: “Đại bá, sau khi cục cưng sinh ra lại càng không được nói lời thô tục! Bây giờ còn đang có một tầng ngăn cách, đến khi ra đời không phải sẽ học càng nhanh sao?!”

“Đúng, đúng, đúng. Cục cưng ra đời rồi cũng không được nói lời thô tục. Còn cháu nữa,” Long Khoa Đa quay sang Tứ Tứ, bây giờ lão cũng không sợ hắn nữa, “Ta bảo này cháu rể, cháu cũng nên bắt đầu tập cơ mặt đi thôi, cả ngày mặt mũi không biểu cảm như vậy e rằng sẽ dọa sợ cục cưng”.

Cũng nhờ sự ủng hộ tuyệt đối của Long Khoa Đa, mọi người đối với người
đang mang bảo vật chí tôn là Đông Thục Lan có thể nói là muốn gì được nấy. Điều này càng khẳng định suy đoán của Đông Thục Lan: sau khi cục cưng được sinh ra, nhất định nàng sẽ bị cho ra rìa, phải nhượng lại chức vị chí bảo nhà họ Trần cho cục thịt trong bụng.

Đúng như dự đoán, sau khi được hoài thai mười tháng và hành hạ toàn phủ từ trên xuống dưới không sót một ai, tiểu công chúa Trần phủ rốt cục cũng quá bộ đến nhân thế. Từ một con khỉ nhăn nheo bẩn thỉu, đứa trẻ dùng tốc độ “sau một ngày thay đổi nhỏ, sau ba ngày thay đổi lớn” để biến thành một bảo bối trắng trẻo mập mạp, người gặp người thích, ôm mãi không chán. Đến lúc này mọi người mới miễn cưỡng thừa nhận cách thức dưỡng thai của người nào đó là đúng.

Mọi người lại lần nữa tập trung ở đại sảnh Trần phủ để giải quyết một vấn đề hệ trọng – đặt tên cho tiểu công chúa Trần phủ. Bởi vì năm đó Tiểu Thúy đã tận mắt chứng kiến cảnh Đông Giai Thị Thục Lan đặt tên cho vị quan phiên dịch tiếng Italy, vậy nên quyền đặt tên của Thục Lan bị bác bỏ thẳng thừng. Bị tước quyền đặt tên cho con không đồng nghĩa với việc nàng không được phủ quyết, nói trắng ra là: nàng vẫn còn quyền bắt lỗi.

“Hinh Vũ được chứ?” Triệu Giai Thị hăng hái bừng bừng phát biểu ý kiến đầu tiên.

“Tinh phong huyết vũ(*)?” Mỗ Lan mắt chớp chớp.

(*) Hinh Vũ là mùi hương của cơn mưa, nhưng chữ “Hinh” lại nghe giống chữ “Tinh” trong Tinh phong huyết vũ (gió tanh mưa máu) =))

“Mọi người vẫn nói ‘bình thản mới là phúc’, vậy chi bằng ta chọn tên nào nhàn nhạt một chút?” Tiểu Thúy vội vàng đề nghị trước khi nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, rủi như cục cưng vì lạnh mà sinh bệnh thì không tốt chút nào.

“Đản Đản hả? Đản ở đây là trứng gà hay trứng vịt(*)?”

(*) Tiểu Thúy bảo đặt tên “nhàn nhạt” (phát âm là [dàndàn]) thôi, nhưng từ này lại phát âm giống “Đản Đản” (đản là quả trứng) nên Thục Lan (cố tình) nghe nhầm.

Tiểu Thúy trốn vào một góc, cách “chống lạnh” của nàng không có tác dụng rồi.

“Khụ”. Cuối cùng lão Đại cũng phải lên tiếng, “Tiểu Lan cầm kì thi họa đều không thông, chi bằng ta lấy đó làm tên, ví dụ như tình thơ ý họa, lấy tên là Thi Ý, mọi người thấy thế nào?” Long Khoa Đa mở lời.

Mọi ánh mắt trong phòng đồng loạt chuyển hướng về phía Thục Lan, xem nàng có ý kiến gì không. Nữ nhân nào đó trông có vẻ như không chịu nổi ánh mắt quá nhiều người xung quanh, khẽ lách người qua một bên, chỉ có điều nàng vẫn tiếp tục sự nghiệp bắt lỗi của bản thân, chẳng qua là đổi từ cách nói thẳng toẹt hùng hồn sang thì thầm nhỏ nhẹ: “Thi Ý? Đổ tràng đắc ý, tình tràng thất ý (đỏ bạc đen tình – Thục Lan nói vậy vì “Thi Ý” phát âm giống “thất ý”)? Cuộc đời nữ nhân quan trọng nhất là được gả cho một phu quân tốt, mấy người sao lại ác độc đến mức rủa tiểu bảo bối của ta ‘tình tràng thất ý’. Lại còn…”

Long Khoa Đa bị mấy tiếng thì thầm của Thục Lan đánh bại, lập tức chuyển đến chỗ ngồi cách xa Thục Lan nhất để tự kiểm điểm bản thân.

“Chi bằng đặt tên là Thi Ngữ, được chứ? Trình Thi Ngữ?” Để làm dịu không khí, Dận Tường hiền lành cũng tham gia trợ trận.

“Thi Ngữ… Thất ngữ (mất tiếng – phát âm giống “Thi Ngữ”)…” Hai mắt Đông Thục Lan bắt đầu phát sáng: “Tên này hay. Sau này con bé sẽ không cưỡng từ đoạt lý, không tranh giành cãi cọ, tính tình sẽ giống như a mã của nó vậy”. Chỉ làm không nói, mặc dù sau khi lập gia đình có thể sẽ chịu thiệt một chút, có điều a mã của con bé nhất định sẽ chọn cho nó một nam nhân tốt, điều này nàng cũng không cần lo lắng.

Nghe Thục Lan nói xong, tất cả mọi người đều thở phào một hơi, thế nhưng mấy lời bình luận của nàng đúng là…không còn gì để nói. Đến khi nào mới xuất hiện một người mồm miệng lợi hại đủ để lấn át nàng đây?

“Vậy thì chọn tên Trình Thi Ngữ”. Dận Chân giải quyết dứt khoát.

Đông Thục Lan không chú ý đến ánh sáng lóe lên trong mắt hắn, có điều lão hồ ly Long Khoa Đa thì nhìn thấy. Thực ra, có một ngạch nương mồm miệng như Thục Lan, thì Trình Thi Ngữ sau này trở thành một người ăn nói vụng về mới là chuyện lạ, trừ phi con bé bị đưa ra ngoài từ nhỏ. Nói không chừng cháu gái lão (Thục Lan) lần này sẽ bị gậy ông đập lưng ông cũng nên! Long Khoa Đa lại nhìn sang Dận Chân, không thấy hắn có biểu cảm gì, có điều lão chắc rằng sau này Dận Chân cũng sẽ như lão, yêu chiều tiểu công chúa này hết mực, đây cũng là để thêm chút niềm vui cho cuộc sống bình thản về sau.

Long Khoa Đa cười gian, bắt đầu tính toán kế hoạch dạy dỗ tiểu bảo bối sau này.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện