Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều

Chương 53: Thi họa tương thông


trước sau

Vì sau hai trận đầu tiên tỉ số là bằng nhau nên trận tranh tài thứ ba nhận được sự chú ý chưa từng có. Có điều sau khi chứng kiến cuộc tranh tài ngày hôm qua, ấn tượng của mọi người đối với Đông thứ phúc tấn là nàng có vẻ không quá thông thạo những thứ gì hoa mĩ, điều này khiến người ta không khỏi lo lắng về hai cuộc tỷ thí tiếp theo.

Thế nên vào ngày tranh tài thứ hai, không khí trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên. Đúng lúc Lý Đức Toàn đang chuẩn bị tuyên bố trận tỷ thí thư pháp thứ ba bắt đầu, Dận Chân bỗng ra khỏi bàn tiệc rồi quỳ xuống: “Hoàng a mã, thi pháp chia ra làm bốn thể loại lớn: Khải thư, triện khắc, thảo thư và đãi thư, riêng khải thư còn có nhan (Nhan Thực Khanh) thể, âu (Âu Dương Tuân) thể, triệu (Triệu Mạnh Phủ) thể, liễu (Liễu Công Quyền) thể. Nếu như không cho các nàng dùng một loại chữ để tỷ thí thì rất khó để phân biệt đẹp xấu, nhưng mà nếu bắt hai người dùng cùng một thể loại chữ thì lại có vẻ bất công, dù sao mỗi người đều có một thể loại chữ yêu thích riêng. Vì vậy nhi thần khẩn thiết xin hủy bỏ trận tỷ thí này.”

“Chuyện này…” Khang Hi có phần do dự, lời Tứ a ca nói cũng không phải là không có đạo lý.

Sau khi được những người khác nghe vào tai, lời này lập tức trở thành sự khẳng định cho phán đoán của các nàng: Đông thứ phúc tấn cũng không thông thạo thư pháp! Đông Quốc Cương không khỏi có chút buồn bực, Tứ bối lặc không phải người thích đùa, cô cháu gái này của hắn xem ra không biết chơi đàn, không giỏi thư pháp, rõ ràng là kẻ không có tài, bàn về tướng mạo cũng chẳng có gì xuất chúng, hôm qua cùng lắm chỉ mới chứng tỏ một chút khả năng nổi bật trên phương diện chơi bời, thế nhưng tại sao lại có tin đồn nàng trở thành tân sủng của Tứ bối lặc chứ? Căn bản không thể tin vào lời đồn đại của Thập Ngũ và Thập Lục a ca được, Tứ bối lặc là người thế nào hắn còn không đoán ra sao.

“Không cần, bất luận thứ phúc tấn am hiểu loại chữ nào thì Kim Hoa cũng có thể phụng bồi.” Công chúa Triều Tiên trấn tĩnh ung dung. Hôm qua sau khi tỷ thí, nàng liền phái thuộc hạ đi dò hỏi thật kĩ về con người vị thứ phúc tấn Đông Giai Thị Thục Lan này.

Nghe được lời nói kiêu ngạo như vậy của công chúa Triều Tiên, Thập Lục a ca Dận Lộc liền không phục, thoắt cái đã đứng bật dậy khỏi ghế: “Thứ phúc tấn sẽ dùng bút lông chim tỷ thí với nàng ta!” Thập Ngũ a ca chậm một bước, không kịp ngăn cản.

“Chữ viết bởi bút lông chim của người phương Tây cũng gọi là thư pháp sao?” Triều Tiên sứ giả cũng không phục.

“Dùng bút lông chim có thể viết được thể chữ khải, thể chữ lệ, về phần chữ triện và chữ thảo thì khó khăn hơn rất nhiều, thực ra nếu viết cũng không dễ nhìn cho lắm. Mặt khác ngòi bút lông chim cũng rất cứng, độ mạnh yếu khi cầm cũng là cả một vấn đề so với bút lông.”  Đông Thục Lan khẽ cúi người trước sứ giả Triều Tiên để trả lời câu hỏi của hắn, rồi lập tức quay sang Kim Hoa công chúa: “Công chúa điện hạ, nếu như người không biết rõ cách dùng bút lông chim thì chi bằng cứ làm theo đề nghị của Tứ bối lặc, người thấy thế nào?”

“Không biết vừa rồi là ai dõng dạc nói bất luận thứ phúc tấn am hiểu loại thư pháp gì thì cũng phụng bồi?!” Bát phúc tấn Quách Lạc La thị không ưa nổi kẻ kiêu ngạo hơn nàng, vừa mở miệng đã trực tiếp phá hỏng bậc thang đi xuống.

“Được, đấu thì đấu!” Kim Hoa công chúa nổi giận nói.

“Công chúa!”

“Người đâu, chuẩn bị giấy bút.” Lời của Khang Hi gia chính là khuôn vàng thước ngọc.

Sự thật đã bày ra trước mắt nên căn bản không cần nhìn. Kim Hoa công chúa vì đã quen dùng bút lông nên khi hất hay phẩy đều bị dừng đột ngột, khi cầm không kiểm soát được mạnh yếu nên ngay lập tức làm rách giấy. Thấy vậy Quách Lạc La thị lại càng không nhìn nổi, đang định nói mát mấy câu thì bị Bát a ca trừng trộ cảnh cáo, đành phải nuốt vào bụng. Tình hình tựa hồ có hơi lúng túng, nếu như nói công chúa thua thì phía Triều Tiên sẽ không phục, bọn họ vốn không cho đây là thư pháp chân chính, thế nhưng cũng không thể nói công chúa thắng được.

Lúc này, Tứ phúc tấn từ trên ghế đứng dậy, hướng về phía Khang Hi ngồi trước thi một lễ: “Hoàng thượng, mặc dù công chúa dùng bút lông chim viết chữ không bằng Đông Giai Thị, nhưng nếu dùng bút lông thì chắc chắn sẽ hơn nàng, nô tì nghĩ…chi bằng cho hai người hòa nhau trận này, không biết Hoàng thượng thấy thế nào?”

“Đa tạ phúc tấn.” Sứ giả Triều Tiên không dám bỏ lỡ bậc thang một lần nữa, vội vã leo xuống.

Lại hòa! Quyết định thắng thua bây giờ nằm ở trận tỷ thí thứ tư – vẽ tranh, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào gia đình của Tứ bối lặc xem bọn họ còn lời gì muốn nói hay không. Phải biết rằng vẽ tranh cũng giống như thư pháp, có rất nhiều thể loại khác nhau. Trước cuộc tỷ thí Khang Hi thông báo muốn tự mình làm người bình phẩm, việc này đã dọa Niên trắc phúc tấn
của Tứ a ca đến nỗi phát bệnh, lúc này Đông thứ phúc tấn mới được cử lên thay, không ngờ màn tỷ thí thư pháp lại lộn xộn lên như vậy, chẳng những kết cục thành thế hoà mà vai trò bình phẩm của Khang Hi gia cũng không được phát huy. Đây là ván cuối cùng, là ván quyết định thắng bại, cũng là ván quyết định công chúa sẽ đi về đâu. Nếu tranh cũng vẽ cùng một kiểu như ý kiến dùng bút pháp giống nhau trước đó của Tứ a ca trong vòng tỷ thí thư pháp, thì cuối cùng Hoàng thượng cũng không chỉ ra được thắng bại, nhưng lại phải chỉ hôn, lúc ấy cuộc tỷ thí này sẽ chính thức trở thành một màn hài kịch, sẽ bị người đời chê cười. Nhưng ngược lại, nếu Tứ bối lặc nói ra một vài luật lệ khiến Hoàng thượng không được làm người bình phẩm nữa thì có vẻ cũng không thỏa đáng, phải biết rằng vụ việc công chúa Triều Tiên khiêu chiến chính là đề tài nóng nhất gần đây trong kinh thành, việc Hoàng thượng muốn làm người bình phẩm cũng là chủ đề đang được bàn tán khắp đầu đường cuối ngõ.

“Nếu trẫm không làm người bình phẩm của trận này thì các ngươi có thể chọn được người thay thế hay phương pháp tốt hơn không?” Khang Hi mở lời trước, lão biết nếu bản thân không lên tiếng thì cục diện vẫn sẽ tiếp tục bế tắc, muốn lão Tứ mở miệng giờ này là không thể rồi. Hơn nữa lão cũng nghe nói hai ngày trước phủ Tứ bối lặc còn mời nam tượng (họa sĩ trong cung) tới để tiến hành một khóa học đặc biệt với Đông thứ phúc tấn. Tuy nói lâm trận mới mài gươm, không sắc cũng sáng, nhưng vẽ tranh cũng giống như thư pháp, không phải một sớm một chiều mà thông thạo được, lão cũng muốn xem sau hai ngày đặc huấn thì Đông Giai Thị này có thể vẽ ra thứ gì.

Thắng bại là vào lúc này, Đông Thục Lan vội vàng quỳ xuống: “Hoàng thượng thánh minh, nô tì cũng cho rằng hạn định cảnh của bức tranh sẽ có phần bất công với cả đôi bên, vậy nên nô tì có một đề nghị, không biết có được hay không?”

“Nói.”

“Lấy hoa làm chủ đề, không quy định cảnh trong tranh, không quy định loại hoa, tất cả đều tự do. Sau khi đôi bên vẽ tranh xong thì xin thỉnh vài vị công công bắt lấy một con bướm trong ngự hoa viên, rồi thả nó trước hai bức tranh, lấy việc con bướm đậu lại hay vờn quanh bức tranh của ai lâu hơn để phân định thắng thua.” Hóa ra xem Kim trang tứ đại tài tử của TVB cũng không phải là vô ích.

Chuyện để một con bướm đánh giá bức tranh này thật mới mẻ. Xem ra cho Đông Giai Thị dự thi quả nhiên không sai, nếu là người khác thì sao có thể nghĩ ra nhiều thứ linh tinh như vậy. Khang Hi cao hứng, liền gật đầu chấp thuận ngay lập tức. Lý Đức Toàn vội vàng bố trí người đi bắt bướm.

Kim Hoa công chúa nghe xong liền không yên, đám nô tài chết tiệt, ngay cả chuyện Đông Giai Thị này là một chuyên gia về vẽ tranh cũng không dò hỏi được!

Trận tranh tài bắt đầu, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào bức tranh đặt trên bàn của Đông Giai Thị. Đông Quốc Cương thầm gật đầu, xem ra cháu gái của hắn được sủng ái vì Tứ bối lặc ưa thích tranh nàng vẽ. Nhưng sau đó mặt của hắn bỗng cứng đờ, ánh mắt càng trợn càng to, miệng cũng càng mở càng lớn. Đông Quốc Cương vội phóng tầm mắt về phía Tứ a ca, chỉ thấy Dận Chân cùng phúc tấn đang cúi đầu nhỏ giọng nói chuyện với nhau, giống như đang bàn luận chăm chú về tách trà trên tay, cũng không thèm liếc mắt quan sát tình hình ở nơi tỉ thí một lần. Đông Quốc Cương đầu đầy hắc tuyến, xem ra hai người bọn họ sớm đã biết. Hắn lại chuyển mắt liếc qua người đang ngồi phía trước, Hoàng thượng đối với trò quấy rối làm liều kia cũng không tức giận, chẳng qua không thể phủ nhận rằng sau cuộc tỷ thí này, Đông Giai Thị Thục Lan đã làm mất mặt tất cả thiếu nữ của Đông gia, chỉ mong Hoàng thượng và các a ca sẽ không cho rằng nữ tử nào được Đông gia giáo dục đều văn dốt võ nát như con người đang tỷ thí ở kia. Đông Quốc Cương sau khi lau đi một trận mồ hôi thì lấy lại bình tĩnh, mắt lại nhìn về phía sân khấu tỷ thí, trong đầu hắn bỗng sinh ra một chút nghi ngờ, bức tranh của công chúa Triều Tiên nhìn qua cũng không tệ, Thục Lan lại vẽ như thế kia, dựa vào đâu nàng lại cho rằng con bướm sẽ chọn bông hoa trong tranh của nàng?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện