Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều

Chương 55: Nhân vật trung tâm


trước sau

Kết thúc trận tỷ thí, hoàng đế Khang Hi chỉ hôn, định ra ngày lành, nhưng lại không phong thưởng gì cho Đông Giai Thị Thục Lan. Điều này khiến Thục Lan hơi bất an, nàng lén nhìn Tứ bối lặc và phúc tấn một cái, vừa rồi có phải nàng hơi quá đà không? Hoàng thượng mất mặt rồi sao? Hẳn là Khang Hi đế sẽ không dễ giận như vậy đâu. Phong thưởng thì chỉ là chuyện nhỏ, lần này phủ Tứ bối lặc coi như là tai bay vạ gió, ý niệm duy nhất trong đầu Đông Thục Lan lúc tỷ thí là cố gắng hết sức để bảo đảm cả nhà được bình an vô sự, không có thương vong đáng tiếc. Ô Lạp Nạp Lạt Thị lại không lo lắng gì, vỗ tay Thục Lan an ủi, làm nàng yên tâm hơn. Gánh nặng trên vai phúc tấn giờ đã biến mất, công chúa cuối cùng đã được gả vào phủ Đại bối lặc, muốn gây sự thì cũng chẳng đến lượt nàng lo.

Trên xe ngựa, phúc tấn Ô Lạp Nạp Lạt Thị tò mò hỏi: “Thục Lan à, sao muội lại nghĩ đến việc sưu tập lời chào hỏi của mấy chục nước?”

“Thật ra…là muốn dọa người thôi.” Đông Thục Lan xấu hổ nói.

“Hả?”

“Không phải hôm nay rất nhiều người bị muội hù dọa sao?”

“Muội còn dám nói.” Ô Lạp Nạp Lạt Thị nghĩ đến cảnh tượng ngay cả bối lặc gia cũng không giấu được vẻ kinh ngạc lúc ấy mà cảm thấy buồn cười, đã lâu rồi không thấy gia có vẻ mặt đó.

“Hoàng thượng sẽ không vì hôm nay xấu hổ mà…” Đông Thục Lan vẫn không yên lòng, đối với những chuyện phức tạp, cần suy nghĩ và cân nhắc kĩ càng như gặp người nào phải nói cái gì, làm chuyện gì nàng không am hiểu.

“Yên tâm đi, Hoàng thượng sẽ không bắt tội muội vì chuyện nhỏ này đâu. Với lại muội cũng có gì nói nấy thôi mà.”

“Cũng thật là, những ba mươi sáu thứ tiếng, ai tin muội có thể hiểu hết chứ.”

“Đương kim hoàng thượng không chỉ là người bác học mà còn là người ham học, luôn muốn chiêu mộ hiền tài. Đừng nói là ba mươi sáu thứ tiếng, nếu muội chỉ tinh thông một hai loại hoặc hiểu ba bốn loại thì thời gian muội nán lại phủ Tứ bối lặc cũng chẳng còn lâu đâu.”

“Phúc tấn ngài đừng dọa, Thục Lan không chịu nổi đâu, một hai hay ba bốn thứ tiếng này có bao gồm tiếng Hán và tiếng Mãn không?” Đông Thục Lan nháy nháy mắt, theo tiêu chuẩn của phúc tấn thì có vẻ như nàng đang trong vòng nguy hiểm? Về tinh thông thì cũng không loại nào giống loại nào, ngay đến cả tiếng Hán nàng cũng đâu hiểu gì về thi từ ca phú. Còn về chuyện nghe hiểu, vung đầu ngón tay lên đếm: tiếng Hán, tiếng Mãn là từ thân thể này; tiếng Anh, không biết có ai nghi ngờ bản dịch tiếng Anh Marco Polo du kí không; tiếng Nhật, lần trước bị lộ tại nơi tỷ võ; tiếng Tây Ban Nha, hình như chưa bị ai phát hiện. Năm thứ tiếng, vượt chỉ tiêu! Không biết Hoàng đế Khang Hi định nghĩa thế nào về tiêu chuẩn “tinh thông” và “nghe hiểu”. Càng nghĩ càng bất an, nàng đang rất hài lòng về cuộc sống trước mắt, bên ngoài có Tứ gia gánh vác, trong phủ có phúc tấn đảm đương, trong phòng có Tiểu Thúy hầu hạ. Kiểu cuộc sống không phải lo ăn lo mặc, nhàn rỗi thì đọc sách, thỉnh thoảng chơi đùa với Thập Lục a ca cho đổi gió như thế này, nàng tìm ở đâu được chứ?

“Nhìn muội bị dọa choáng váng kìa, có thật là muội không hiểu những thứ tiếng nước ngoài đó không?” Ô Lạp Nạp Lạt Thị tò mò.

“Không phải đâu, phúc tấn mới nói là hiểu ba, bốn loại tiếng mà, Thục Lan nghĩ, Thục Lan hiểu tiếng Hán và tiếng Mãn, thế cũng được hai loại rồi.”

“Hai loại này của muội thì ở Đại Thanh tiện tay cũng vơ được một nắm, làm gì đến lượt muội chứ.” Ô Lạp Nạp Lạt Thị buồn cười liếc Thục Lan đang ngồi đối diện một cái.

Xe ngựa dừng lại trong phủ, nhóm nha hoàn bước lên phía trước đỡ hai vị phúc tấn xuống xe, Tứ bối lặc xuống ngựa, nói vài câu với phúc tấn rồi đi thẳng đến thư phòng ở Hinh Thần uyển làm việc.

Đông Thục Lan tinh thần thoải mái ngáp ngắn ngáp dài, lệnh cho Tiểu Thúy đi chuẩn bị đồ ăn ngay lập tức, nàng ăn xong sẽ ngủ, quá mệt mỏi rồi. Lúc Dận Chân ra khỏi thư phòng liền nhìn thấy Đông Thục Lan đang vô duyên nằm úp sấp trên mặt bàn chờ cơm. Đại Nhi Cách đi sau Dận Chân đã được tẩy não từ vụ lễ tỷ võ nên đối với hành động bất nhã của vị Đông thứ phúc tấn này cũng không có ý kiến gì.

“Mệt thì vào nhà nghỉ, bày bộ dạng này ra trước mặt người hầu còn ra thể thống gì?”

“Vậy không hợp quy củ. Thiếp hầu gia dùng bữa rồi đi nghỉ mới đúng.” Nói xong, Thục Lan quay đầu lại nói với tiểu nha hoàn phía sau: “Đông Mai, mang chậu nước lạnh tới, ta rửa mặt cho tỉnh táo.”

“Dạ.” Đông Mai nhún gối, đi ra ngoài.

“Trên tờ giấy kia của ngươi không có chữ Hán, chữ Mãn và chữ Oa(*).” Dận Chân vung áo choàng, ngồi xuống.

(*) Tiếng Nhật.

“Đúng vậy, thiếp cố ý không viết để đề phòng rủi ro. Công chúa Triều Tiên này được đưa tới hòa thân, lại là tài nữ, thiếp sợ Triều Tiên đã đặc biệt mời người đến dạy chữ Hán, chữ Mãn cho nàng, còn về phần chữ Oa, hai nước họ gần nhau, biết đâu nàng cũng hiểu chút ít. Nếu thiếp cho vào thì nhỡ đâu bọn họ lại phát hiện ra ba từ đều chung một nghĩa, thiếp mà là công chúa Triều Tiên thì căn cứ vào nguyên tắc “đoán nhầm còn hơn câm nín”, tất sẽ đánh cược một phen. Thế nên phải bóp chết khả năng này ngay từ khi còn trong trứng nước. Thế nào, không thành kế của thiếp cũng khá ổn đấy chứ, nếu Hoàng thượng không hỏi thì chắc hẳn ngày mai thiếp sẽ trở thành tài nữ số một Đại Thanh!”

“Xem ra ngươi cũng nghiên cứu Tam Quốc Diễn Nghĩa rất sâu, trước là Hoa Dung đạo, giờ là không thành kế.”

“Đọc nhiều sách như vậy mục đích chính là để sử dụng mà, không thể để đến lúc cần mới hận bản thân sao đọc quá ít. Ngài nói có đúng không, gia?” Thục Lan cười làm lành.

“Sao lại nghĩ đến kế này?”

“Kế gì? Không thành kế? Thực ra thì thiếp thân nào có nghĩ nhiều như vậy, chẳng qua chỉ muốn dọa nàng, để nàng ta không lộn xộn nữa thôi.”

“Không phải không thành kế, ý ta là lời chào của ba mươi sáu nước.”

“Phúc tấn bảo rằng tốt nhất là phải khiến vị công chúa kia hoảng, nếu không thì khó mà dứt ra được, vậy nên thiếp liền tùy tiện ra một đề để dọa nàng.”

“Tùy tiện ra đề?” Đại Nhi Cách giật mình, há to miệng, nhưng vừa thấy tầm mắt gia liếc tới liền vội vàng quỳ gối, dập đầu, “Nô tài đáng chết!”

“Không không không, ra đề không phải tùy hứng, là bởi vì tình huống cấp bách nên
nhất thời thiếp thân mới không nghĩ ra được những thứ khác.”

“Muốn được ban thưởng gì?” Dận Chân hỏi.

Thực Lan trừng mắt, đầu óc trống rỗng, thật sự là nàng không nghĩ ra phần thưởng gì: “Không biết nữa. Thiếp không lo ăn không lo mặc, vậy còn muốn cái gì? Hay là xin một ân điển để dành khi cần?” Hình như phim truyền hình cũng diễn như vậy. Nhưng thực tế mà nói, Thục Lan chưa bao giờ tin vào mấy thứ đó. Nếu Dận Chân phải giết một người, nàng lại dùng ân điển này cứu người đó một lần, vậy cũng chỉ là nhất thời, chẳng lẽ hắn lại không ấn cho người đó một tội danh khác sao? Nếu như muốn một vật, hắn cho rồi lại nghĩ kế đoạt lại vật đó thì cũng không thể nói là hắn thất hứa. Nghệ thuật ngôn từ Trung Quốc chính là lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.

“Ân điển?” Dận Chân trầm giọng.

Quả nhiên các a ca rất đề phòng người khác, lòng nghi ngờ cũng rất nặng. Nếu vậy không bằng thực tế một chút.

“Gia, hay là ngài thay Thục Lan nhờ phúc tấn mấy ngày này mệt nhọc một chút, hỗ trợ xã giao bên ngoài, coi như ban cho Thục Lan ân điển. Thục Lan trải qua chuyện lần này, nguyên khí bị tổn thương nặng nề, phải tĩnh dưỡng thật tốt. Nếu vì tinh thần Thục Lan không sáng suốt mà có lỗi với khách thì không tốt lắm.”

“Truyền cơm.” Thứ không khí âm trầm ẩn hiện trong phòng tiêu tán vô tung.

Quả nhiên Đông Thục Lan đoán không sai, chưa tới hai ngày, tất cả quán trà quán rượu ở kinh thành đều tranh luận sôi nổi về cuộc tranh tài kia. Không nói tới cầm nghệ, các cách chơi cờ được Thục Lan giới thiệu đã trở thành điểm nóng, cùng với Hoa Dung đạo lần trước tạo thành một phong trào. Các quán chơi cờ vô cùng cảm kích cống hiến của thứ phúc tấn, công việc phát triển, làm ăn tấn tới, tiền vào như nước.

Mỗi ngày, màn buôn chuyện ríu rít của Tiểu Thúy sẽ diễn ra sau khi Thục Lan ăn tối: ngày hôm nay người nào tới bái phỏng phúc tấn, bên trong quán trà miêu tả lại cuộc tranh tài ra sao, tình hình chiến đấu kịch liệt, kinh thiên động địa thế nào. Người kể chuyện miêu tả cuộc tranh tài sống động như chính mắt mình nhìn thấy, nhất là khi nói về phần sau cuộc thi lại khiến cho người nghe trong quán trà ào ào kinh ngạc. Về phần câu chuyện được kể có bao nhiêu phần trăm là sự thật, bao nhiêu phần trăm là ba hoa thì không ai quan tâm. Hình tượng Đông Thục Lan tỏa sáng trong lòng dân chúng, liên hệ với sự kiện đêm thất tịch, người liên quan là Tứ bối lặc cũng nổi tiếng hơn không ít.

Nghe đồn, bức tranh ngày đó Đông Thục Lan vẽ trong cuộc tranh tài đã được nâng giá tới năm ngàn lượng hoàng kim, tiếc là Tứ bối lặc vẫn không chịu từ bỏ những thứ yêu thích, thậm chí có người đến tận cửa hi vọng được giám định và thưởng thức một phen còn rất khó. Hẳn là giá bức tranh này còn tăng lên nữa. Chuyện năm ngàn lượng hoàng kim là gì bạn học Thục Lan thật ra cũng không rõ, ai bảo nàng bây giờ không phải chủ nhà, chuyện mắm muối củi gạo, nơi ăn chốn ở đều không phải lo.

Sau cuộc thi, Cố Minh vui buồn lẫn lộn, vui vì danh tiếng của hắn trong giới hội họa được nâng cao một bậc, tranh vẽ hoa hướng dương của hắn càng ngày càng có giá. Nhưng buồn vì cuối cùng tài nghệ so ra lại kém thứ phúc tấn, tại sao tranh hắn vẽ thì không thể dụ ong bướm đến mà thứ phúc tấn ra tay lại bắt được hàng đàn? Chẳng lẽ có điểm khác biệt rất nhỏ nào đó sao? Phải biết rằng, dù có phác họa thì cũng không thể vẽ ra được một bức tranh khác giống như đúc. Chỉ tiếc rằng bức vẽ của thứ phúc tấn trong cuộc tranh tài đã bị Tứ bối lặc phái người thu về, không chịu cho người khác xem. Ngày mai hắn sẽ lại tới cửa bái phỏng để xem phúc tấn có chịu buông lỏng cho không.

Chưa đầy hai ngày, phần thưởng của Khang Hi gia cũng xuống tới nơi, ban cho phu nhân bác học Đông Giai Thị Thục Lan làm tam phẩm phu nhân, tiền thưởng trăm lượng. Ngày đó, các tần phi, a ca, phúc tấn nghe thánh chỉ xong thì đều cảm thấy buồn cười, phu nhân bác học gì chứ, Đông Giai Thị Thục Lan phải là phu nhân giỡn chơi mới đúng, có tài năng đùa giỡn với cả bậc bề trên. Khoa Đại cũng ý tứ nhận Hoàng thượng ban thưởng, khen rằng có cách dạy con gái, Đông Quốc Cương nghe tin cũng chỉ có thể cười khổ, giờ đến con trai cũng không thể mắng, nếu không chuyện lỡ bị truyền ra ngoài, hắn sẽ bị ngôn quan(*) gán tội phạm thượng cũng không biết chừng.

(*) quan coi sóc lời ăn tiếng nói.

Thăng chức vị, tăng tiền lương thì nhất định phải mời khách, đây là tệ nạn xưa nay đều có. Lần này, Thục Lan lại phải tới cầu cứu phúc tấn, xin nàng ra mặt an bài, còn nàng thì đóng góp bằng việc mời chủ tử các viện đến gặp mặt, ăn một bữa. Ngày đó Niên trắc phúc tấn cáo bệnh vắng mặt cũng là chuyện trong dự liệu của mọi người, Dận Chân tới tham gia lại là niềm vui ngoài ý muốn.

Hậu viện của Dận Chân, Trắc phúc tấn Lý thị sinh hạ tiểu a ca thứ hai cho Tứ bối lặc, năm Khang Hy thứ bốn mươi lăm trôi qua đầy náo nhiệt. Ngay cả Tứ bối lặc Dận Chân, một vị luôn làm việc cẩn thận, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, không thích gây ồn ào, cũng không ngờ được rằng mình sẽ trở thành nhân vật trung tâm trong câu chuyện trà dư tửu hậu của toàn bộ kinh thành nhiều năm về sau.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện