Trước khi bước vào năm học lớp 11, mọi người sẽ phải trải qua một kì thi xếp lớp và ban.
Tịnh Kỳ học khá giỏi những môn khoa học xã hội, đặc biệt là môn Văn và Anh, nhưng khi chọn ban cô lại đánh vào ô khoa học tự nhiên.
Bởi vì Lê Minh cũng chọn khoa học tự nhiên, cô muốn được học cùng lớp với cậu nên không chút do dự gì đã chọn theo.
Nếu như để ba mẹ Tịnh Kỳ biết được, chắc chắn cô sẽ bị đánh cho tơi bời hoa lá vì đã làm chuyện ngu ngốc này.
Bây giờ có một điều khó khăn đó chính là điểm Vật lý của Tịnh Kỳ.
Với điểm Vật lý này, Tịnh Kỳ sẽ không thể nào thi vào được cùng lớp với Lê Minh.
Với thành tích học tập bây giờ, Lê Minh chắc chắn sẽ nằm trong top 5 của trường.
Nếu Tịnh Kỳ muốn học cùng lớp với cậu thì cô phải nằm trong ít nhất là top 40 của trường thì mới may ra.
Vì thế kì nghỉ hè này, Tịnh Kỳ không chút ngơi nghỉ mà lao đầu vào học tập.
Nhưng mặc cho cô có chăm chỉ làm bài tập Vật lý như thế nào, thì kết quả vẫn dậm chân tại chỗ không có tiến bộ một chút nào.
Nhìn vào số điểm trên bài kiểm tra, Tịnh Kỳ không khỏi thở dài, vò đầu bứt óc không biết nên làm gì bây giờ.
Vũ Gia không đành lòng Tịnh Kỳ suốt ngày cứ nhốt mình trong phòng, nên đã ra sức khuyển nhủ Tịnh Kỳ nên nhờ cậy Lê Minh.
“Tao thấy mày cứ học thế này cũng không phải là cách.”
Tịnh Kỳ ảo não nằm dài trên bàn, chán nản hỏi: “Thế bây giờ tao phải làm sao đây?”
“Vậy tao với mày qua nhà Lê Minh nhờ cậu ta bổ túc giúp.
Mày thấy sao?”
Tịnh Kỳ không đáp ứng ngay, cô lưỡng lự không biết có nên làm theo lời Vũ Giai không.
Tuy rất muốn nhờ Lê Minh nhưng cô lại sợ cậu từ chối mình.
Không đợi Tịnh Kỳ suy nghĩ xong, Vũ Gia đã dọn dẹp sách vở hai người vào trong cặp, đoạn đứng lên kéo Tịnh Kỳ đi.
“Mày định đi đâu?”
“Cứ ngồi đây suy nghĩ làm gì, qua nhà Lê Minh xin thẳng thôi.”
Lúc Tịnh Kỳ và Vũ Gia tới nhà Lê Minh, thì được người làm dẫn vào trong nhà.
Khi vừa vào, Tịnh Kỳ nhìn thấy Lê Minh và Trương Khánh Hòa đang ngồi trên sô pha chơi game.
Nhưng điều khiến Tịnh Kỳ ngac nhiên là trên sóng mũ Lê Minh là một cặp kính cận gọng sắc
Lê Minh liếc mắt nhìn Tịnh Kỳ, cậu dừng chơi hỏi: “Hai cậu tới rồi đấy à?”
“Ò”
Tịnh Kỳ không ngạc nhiên khi Lê Minh hỏi vậy.
Vì trước khi đến đây, Vũ Gia đã nhắn tin thông báo cho cậu rồi.
Tịnh Kỳ nhìn chằm chằm khuôn mặt đeo kính của Lê Minh.
Khi Lê Minh không đeo kính, trông cậu rất bất cần, tinh nghịch còn có phần trông quậy phá.
Nhưng khi Lê Minh đeo kính, cậu như biến thành người khác.
Cậu trông trưởng thành, thành thục hơn, như là một người đàn ông thực thụ.
Vừa cấm dục vừa gợi cảm, khiến tim cô đập rộn ràng lên.
Tịnh Kỳ liếm môi tò mò hỏi: “Sao hôm nay cậu lại đeo kính vậy?”
Lê Minh hờ hững đáp: “Tớ bị cận lâu rồi.
Trước đây toàn đeo kính áp tròng để tiện vận động.
Nhưng mà hôm nay mắt tớ hơi đau, nên đổi qua kính cận đeo.”
Đột nhiên Lê Minh đứng lên, hai tay nhét túi đi tới trước mặt Tịnh Kỳ.
Cậu quá cao, cô chỉ có thể ngước mắt lên nhìn.
Nuốt nước bọt nghĩ bụng, cao thật!
Lê Minh từ trên nhìn xuống, mỉm cười nói: “Tịnh Kỳ Kỳ, cậu ngắm đủ chưa?”
Tịnh Kỳ giật mình, phát hiện mình ngắm người