Cô gái ngẩng đầu, tức giận nói: “Em đã hơn mười tám tuổi, không còn là đứa bé nữa.
Dựa vào đâu mà anh muốn làm gì cũng được, còn em làm gì anh cũng phải quản?”
Tần Kính Thiên nghiêm khắc nói: “Bởi vì em còn gọi anh một tiếng anh.”
“Là anh trai em thì có thể bắt em ngâm nước lạnh sao? Là anh trai em là có thể hung dữ với em à?” Nói rồi, cô gái không hề quan tâm hình tượng nữa mà khóc toáng lên, cơ thể nhỏ bé đã co rúc lại.
“Khóc cũng vô ích.
Chỉ với thái độ này của em là anh đã có thể bắt em về úp mặt vào tường ba tháng, chép Tứ Thư ba trăm lần.” Biết cô nhóc này đang giả vờ đáng thương, Tần Kính Thiên cố cứng rắn không để bị vẻ ngoài của cô ấy mê hoặc.
“Mọi người đều không thương em, mọi người đều không cần em, anh luôn ăn hiếp em…” Càng nói, cô gái khóc lớn hơn nữa.
“Đừng kéo chuyện khác vào, chúng ta đang nói về chuyện tối nay.” Tần Kính Thiên nhấn mạnh sự thật không thể chối cãi.
“Anh đang ăn hiếp em.” Cô gái dụi mắt, rồi trừng đôi mắt đã đỏ ửng lên nhìn Tần Kính Thiên.
Tần Kính Thiên nổi giận nói: “Tần Ngọc Khuê!”
Tần Ngọc Khuê xoa lung tung trên đôi mắt, rồi hét to lại: “Sao nào? Chẳng lẽ anh ăn hiếp em còn không cho em nói sao?”
“Ngoan ngoãn thu dọn vài thứ, ngày mai quay lại Mỹ cho anh.
Đi học lễ nghi, học tập cái gì là lớn bé, học tập cái gì gọi là lễ nghĩa liêm sỉ.
Nếu còn không học xong thì em đừng mơ được ra khỏi cửa.” Nói xong mấy lời này, Tần Kính Thiên đứng lên, xoay người đi ngay không cho cô ấy một cơ hội phản đối.
Tần Ngọc Khuê gấp đến độ đập lên nước: “Tần Kính Thiên, anh dựa vào đâu mà làm như thế? Em đã hơn mười tám tuổi, em đã là người trưởng thành rồi, anh không thể can thiệp vào tự do của em.”
Tần Kính Thiên dừng bước, quay đầu lại: “Gọi thẳng tên họ của anh trai, không lớn không nhỏ, lại úp mặt vào tường thêm một tháng, phạt chép thêm Tứ Thư một trăm lần.”
“Tần Kính Thiên…”
“Năm tháng!”
Tần Ngọc Khuê tức giận đến mức bật khóc, nhưng mà không dám nói năng ngông cuồng nữa.
Bởi vì cô ấy cũng biết, trước giờ anh trai của cô ấy đều nói một không nói hai.
Cô ấy phạm vào chuyện này, người lớn trong nhà có thể còn tha cho cô ấy, nhưng duy nhất người anh trai này sẽ vĩnh viễn không cho cô ấy đường sống mà thương lượng.
Từ nhỏ đến lớn đều quản cô ấy, cái này không cho, cái kia cũng không cho.
Lúc đứng phải có dáng đứng, ngồi có dáng ngồi, nếu có gì không đúng thì đều phải đi học lại lễ nghi.
Trước kia cô ấy còn nhỏ, anh còn trẻ, anh có thời gian quản cô ấy thì cô ấy không nói.
Bây giờ cô ấy đã tròn mười tám tuổi, anh cũng đã hai mươi tám tuổi, anh không tìm bạn gái yêu đương đi, chứ quản nhiều chuyện như vậy để làm gì?
Người đàn ông có ý chí sắt đá như vậy, đến một cô gái siêu cấp xinh đẹp như cô ấy mà anh cũng nhẫn tâm phạt, cả đời này anh xứng đáng không được cô gái nào thích.
“Cô chủ, cậu chủ làm vậy cũng là vì muốn tốt cho cô.” Thím Lưu quản gia nhà họ Tần đi tới, cười tủm tỉm nói: “Cậu ấy thương cô như vậy, sao có thể ăn hiếp cô được chứ.”
“Thím Lưu, đến thím còn nói chuyện giúp anh ấy.
Tôi không muốn sống nữa.” Tần Ngọc Khuê tức giận chui đầu xuống nước.
Nếu như cấm cô ấy thì sự nghiệp diễn xuất vừa mới có chút khởi sắc phải làm sao đây?
Thím Lưu cười nói: “Cô chủ mau đứng lên đi.
Nếu không đứng dậy nhất định sẽ bị cảm, bị cảm là phải uống thuốc.”
Nghe thấy phải uống thuốc, Tần Ngọc Khuê ào ào bò lên trên, để thím Lưu giúp cô ấy phủ thêm áo choàng tắm.
Thím Lưu lại nói: “Cô chủ, tôi đưa cô về phòng rửa mặt chải đầu một chút.
Một lúc nữa tìm cơ hội nói vài lời hay với cậu chủ, nói cậu ấy để cô chép ít đi vài lần Tứ Kinh.”
Tần Ngọc Khuê cũng không dám ôm suy nghĩ này, chỉ cần cô ấy rơi vào trong tay anh, thì sẽ không còn đường chạy trốn.
Có điều bây giờ cô ấy đã là người trưởng thành, vì sự nghiệp diễn xuất của mình, dù thế nào lần này cũng phải đi tranh thủ một chút.
Rửa mặt chải đầu xong, Tần Ngọc Khuê thay một bộ áo ngủ gấu nhỏ sạch sẽ ấm áp.
Cô ấy vừa qua tuổi mười tám, khuôn mặt phúng phính xinh đẹp, vừa nhìn đã làm cho mọi người yêu thích.
Cô dán đầu nhỏ lên cửa phòng sách lắng nghe một lúc, rồi lặng lẽ hít vào một hơi, đưa tay lên gõ cửa, nghe