Chương 266
“Bà nói cái gì?” Bạch Hiểu Nguyệt xoay người lại nhìn Ôn Nhã Chi, trong nháy mắt ánh mắt thay đổi lạnh băng.
Nhắc đến mẹ của Bạch Hiểu Nguyệt chính là một điều cấm, Bạch Vân Khê từ nhỏ đã biết đến điều này.
Khi còn nhỏ, Bạch Hiểu Nguyệt là một cô bé rất an tĩnh, ít nói. Vậy mà bởi vì bạn học mắng mẹ của Bạch Hiểu Nguyệt, mà từ một cô bé ít nói trầm lặng trở nên đanh đá, lao tới đánh bạn học tới tấp, làm cho các bạn trong lớp phải một phen hoảng sợ.
Bạch Vân Khê đứng ở một bên nhìn Bạch Hiểu Nguyệt, dáng vẻ kia so với hồi nhỏ rất giống nhau. Sau đó nhà trường đã mời phụ huynh lên, Tần Lệ biết được không cho Bạch Hiểu Nguyệt ăn cơm, Bạch Hiểu Nguyệt mấy ngày bị bỏ đói, đi học liền bị té xỉu nhưng nhất quyết không chịu thừa nhận là mình sai.
Lúc ấy Bạch Hiểu Nguyệt liền biết, mẹ ở trong lòng Bạch Hiểu Nguyệt rốt cục có bao nhiêu quan trọng.
Nhưng Ôn Nhã Chi nào đâu biết, bà chỉ nhớ rõ Trình Lãng có nói qua Bạch Hiểu Nguyệt ở tuổi mười ba, vì một tai nạn xe cộ mà mẹ muốn bảo vệ con gái của mình nên đã qua đời, bố cũng trở thành người thực vật.
Cho nên Ôn Nhã Chi luôn cho rằng Bạch Hiểu Nguyệt chính là sao chổi, nếu ai ở bên cạnh cô ta khẳng định sẽ bị lấy cái xui xẻo qua, bà không thể để một người xui xẻo bước vào cửa Trình gia.
“Như thế nào, bị tôi nói trúng rồi có đúng không. Hại chết mẹ của mình, mất mẹ từ sớm cho nên không có giáo dục rồi, xét đến cùng thì mẹ mất cũng là do lỗi của cô. Người mẹ đoản mệnh đó đúng là đáng thương mà.”
“Ôn Nhã Chi, bà dám nói một lần nữa thử xem.” Bạch Hiểu Nguyệt trong lúc tức giận bóp lấy bánh ốc quê trong tay vỡ vụn. Bạch Hiểu Nguyệt ẩn nhẫn sự tức giận của mình, nếu không phải hiện tại đang ở trong tiệm, cô đã tiến lên cho Ôn Nhã Chi biết thế nào là cái gì nên nói, cái gì không nên nói.
“Cô…Cô là đang hù dọa ai đấy, Ôn Nhã Chi ta không phải là người tầm thường, nếu cô dám đánh ta thì ta sẽ nói lại cho Trình Lãng xử cô, hừ.”