Thẩm Nhất Đang vẫn còn ấm ức trong bụng còn mấy tên vệ sĩ kia chỉ bị trừ lương vào tháng này thôi, cô bĩu môi ngồi đấy không thèm để ý đến anh, một phần vì giận với lý do là anh không công khai với mọi người về quan hệ của họ nên mới dẫn tới chuyện hiểu lầm như thế này, còn một phần là vì anh không chịu nghe máy để cô gọi đến cháy cả máy vẫn không có một hồi âm.
“Đang Đang em đừng có giận mà, anh xin lỗi.
”
Lịch Bắc Dạ đứng phía sau lưng bóp vai cho cô, Thẩm NHất Đang không để tâm đến nhưng vẫn mở ngăn hộp cơm ra bày sẵn lên bàn.
“Xong nhiệm vụ rồi đó, em về đây không làm phiền anh nữa.
”
Cô vừa đứng dậy đã bị anh kéo lại ngồi trọn trong lòng của anh, cô cũng còn là trẻ con nên lúc nào cũng hay giận dỗi như vậy.
“Chà hấp dẫn quá vậy? đồ ăn em mang đến anh phải ăn hết để lấy sức làm tiếp mới được, đợi anh ăn xong có được không? em không muốn thấy cảm nhận của anh khi ăn xong mấy món này sao?”
Cuối cùng cũng chịu nở nụ cười, cô đưa tay giúp anh chỉnh sửa cà vạt lại ngay ngắn rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của anh, Lịch Bắc Dạ dụi đầu vào cổ của cô hôn nhẹ lên một cái.
“Ăn đi em nấu vất vả lắm đó.
”
“Là em nấu sao? cất công nấu nướng như vậy có vất vả không? có thể kêu người nấu được mà.
”
Thẩm Nhất Đang nhẹ nhàng hôn lên trán của anh một cái trìu mến nói.
“Tự tay làm cơm cho người mình yêu là một điều tuyệt vời nhất, vì anh mà em đã học trên mạng cách thức nấu món này đó, thử xem có ngon không? em có thêm chút tình yêu của mình vào đấy nên chắc sẽ rất ngon.
”
Cô rất tự tin về tài nấu nướng của mình tuy vậy Lịch Bắc Dạ đã từng nếm thử mấy món mà cô nấu trước đây rồi, toàn là sứ giả bóng đêm nhưng lần này có vẻ ổn áp hơn một chút màu có hơi tươi hơn không phải màu đen nữa mà là màu tái vừa chín tới, tuy vậy anh vẫn thấy trước mắt rất hấp dẫn chắc là có lẽ vì yêu mà món gì cũng thấy ngon cả.
“Vậy anh ăn để không phụ lòng em, anh đói lắm rồi để anh ăn nào.
”
Xắn ống tay áo lên lấy đũa ra rồi gắp một miếng đưa lên miệng, cứ thế anh cứ gắp lấy gắp để hai mắt long lanh còn ánh lên hình trái tim, phải nói là ngon hơn cả nhà hàng năm sao.
thấy anh ăn vui vẻ như vậy trong lòng cô cảm thấy ngập tràn hạnh phúc và có chút thèm thuồng đã nấu rồi nhưng chưa nếm thử qua chút gì cả cô cứ cho đại theo công thức của trên mạng vì muốn anh là người nếm thử đầu tiên nên cô cũng chẳng buồn nếm thử vị của nó như thế nào.
“Có thể để em ăn một chút được không?”
Lịch Bắc Dạ cầm lấy hộp cơm rồi đưa đi chỗ khác che giấu.
“Không, của anh mà.
”
“Chỉ một chút thôi.
”
Anh liền đưa nó cho cô nếm thử, khi món ăn vừa đụng vào lưỡi ngay lập tức một cảm giác đắng cay chua chát truyền đến làm cô muốn ôm bụng đi nôn ra, cái vị của nó cô cũng không biết là nó như thế nào nữa cả đầu lưỡi