“Việc gì mà nhiều?”, cô nhíu mày thắc mắc hỏi ngược lại.
Vừa dứt câu, trong đầu liền nảy ra một suy nghĩ khiến mình đỏ mặt.
Sao cô lại quên mất người đàn ông trước mặt vốn là một tên bi3n thái, lưu manh, vô liêm sỉ chứ.
Thấy gương mặt cô trong phút chốc đã đỏ bừng, tâm trạng của anh bỗng nhiên trở nên vui vẻ.
Tay anh kéo cô ôm vào trong lòng, miệng buông tra lời trêu ghẹo: “Thân thể của mỹ nhân đẹp như vậy sao cứ phải ngại nhỉ?”
Lưu Yển Nguyệt trừng mắt, nhéo vào eo anh, nghiến răng nghiến lời lên tiếng: “Anh còn trêu có tin em cho anh ăn chay một năm không hả?”
Phùng Dịch nghe lời này liền ngây người, ngay sau đó lại bật cười kiểu bi3n thái: “Có thật là em có thể nhịn đến một năm không?”
Lưu Yển Nguyệt: “…”, không chọc em anh chết à?
…
“Ưm..
Phùng Dịch đừng mà”, cô mở to mắt, hai tay còn choàng trên cổ anh, nhỏ giọng nói: “Ở đây là phòng khách mà”
Phùng Dịch nhướng mày nhìn gương mặt e ngại của cô, cảm giác kiềm ném như sắp không giữ nổi nữa.
Càng nhìn cô như vậy, anh càng muốn bắt nạt.
Môi anh nhanh chóng áp xuống ngăn không cho cô nói chuyện.
“Ở đây chẳng có ai khác ngoài anh và em đâu mà lo”
“Ưm..”
Một lát sau, Lưu Yển Nguyệt cảm thấy thân thể có chút mát mát liền nhìn xuống.
Kết quả quần áo trên người không biết từ lúc nào đã không còn.
Ngay giây sau cô ngẩn nhìn đối diện với ánh mắt nóng rực của người đàn ông đang đè phía trên.
Yết hầu của anh khẽ lay động, bàn tay thô to của anh nhẹ nhàng chạm vào làn da trắng mềm mại của cô gái nhỏ bên dưới.
Không kiềm được chặt lưỡi: “Chậc, làn da này chỉ có thể để anh chạm không được để những cái móng heo ngoài kia đụng vào có biết không?”
Lưu Yển Nguyệt vì thiếu oxi, não load hơi chậm hỏi lại: “Tại sao?”
“Còn làm sao nữa? Em là của anh, chỉ có thể để anh chạm thôi”
Tính chiếm hữu lại nổi lên rồi, cô thầm cảm thán.
Ngay lúc đó, cơn đau từ ngực truyền đến, cô trợn tròn mắt vỗ vỗ đầu người kia, nhíu mày lớn tiếng: “Anh làm cái gì vậy?