- Phó hiệu trưởng Lưu, ông xem xem học sinh như vậy còn có thể cứu chữa sao? Hắn còn xứng ở lại trường trung học số 6 này sao? Đây căn bản là một tên lưu manh cộng thêm vô lại, côn đồ cộng thêm bại hoại!
Thấy vẻ giận dữ của Lưu Trường Hà, giáo viên nữ kia khẩn trương đứng một bên thêm dầu vào lửa.
Hắc hắc, Phó hiệu trưởng Lưu là một lão già rất nghiêm khắc, tiểu tử ngươi cứ đợi bị đá ra khỏi đây đi!
Hai mắt Lưu Trường Hà trừng lớn, lồng ngực phập phồng lên xuống, nhưng một người từng đi lính, từng tham gia chiến tranh như lão vẫn cố nhịn xuống được. Lão muốn xem một chút xem rốt cuộc tên nhóc kia cậy vào cái gì, cho dù là một số học sinh khá nghịch ngợm phá phách trong trung học số 6 nhìn thấy lão cũng phải kiêng kị vài phần, tuyệt đối không dám kiêu ngạo như tên kia. Dám quát lão trước mặt nhiều người như vậy, trừ khi là hắn uống nhầm thuốc.
- Phó hiệu trưởng Lưu, nếu vẫn để loại học sinh này tồn tại trong trường học của chúng ta, các học sinh khác cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu. Cái gọi là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng chính là như vậy! Hồ mực như hắn sẽ làm đen thật nhiều người, những ung nhọt như vậy chúng ta phải kiên quyết thanh trừ khỏi trường học, để xã hội giáo dục chúng.
Giáo viên nữ tiếp tục bơm xăng, muốn cho cơn gió bão này càng thêm dữ dội, tốt nhất là kích thích cho Lưu Trường Hà trực tiếp hạ thủ đánh người luôn.
- Cha mẹ bà không dạy bà lễ phép sao?
Lưu Trường Hà còn chưa trả lời, Tiêu Thần đã nói thay lão. Hắn cũng vừa viết xong câu cuối cùng của bài văn, nhìn giáo viên nữ tuổi tầm trung niên kia.
- Mày... Mày mắng tao? Thằng vô văn hóa!
Giáo viên nữ trừng mắt nhìn Tiêu Thần, kiễng chân lên tát về phía mặt hắn.
Ở đây có nhiều giáo viên như vậy, lại có cả Phó hiệu trưởng. Cô ta cũng không có gì phải sợ hãi, chẳng lẽ tên học sinh này dám đánh lại trước mặt đông người như vậy sao?
Bốp!
Giáo viên nữ đã tính sai, sự nóng rát trên mặt nói cho cô ta biết một điều, mình bị ăn một bạt tai rồi. Đúng là đứa học sinh to cao đẹp trai nhưng lại rất lưu manh này, hắn thật sự dám tát mình trước mặt mọi người. Hơn nữa khí lực còn không nhỏ, làm đầu mình đã bắt đầu hơi choáng váng.
- To gan!
Lúc này Lưu Trường Hà đã xuất thủ, lão vươn đôi tay khô vàng chộp về phía Tiêu Thần. Tiêu Thần cũng không dám khinh thường, dựng thẳng chiếc bút màu đen lên chặn thế đến của hai tay. Bàn tay Lưu Trường Hà lập tức hóa chưởng thành quyền, một quyền đánh gãy luôn chiếc bút, thuận thế ấn đến trước ngực Tiêu Thần.
- Hây!
Tiêu Thần quát khẽ một tiếng, vung nắm tay phải lên, dùng năm phần lực va chạm với một quyền của Lưu Trường Hà. Nhưng không ngờ rằng, khí lực của một người đã hơn sáu mươi tuổi như Lưu Trường Hà lại rất kinh người. Một quyền năm phần lực của Tiêu Thần bị Lưu Trường Hà đẩy lui lại mấy bước, làm đổ cả cái bàn.
- Hừ! Thằng nhóc vô tri, quay cóp bài trong giờ thi còn chưa tính, ai ngờ lại không biết tôn sư trọng đạo, càng làm Lưu Trường Hà này khinh thường là đàn ông con trai lại đi đánh một phụ nữ!
Lưu Trường Hà nghiến răng nghiến lợi mắng, vốn lão không muốn động thủ trước mặt mọi người, nhưng không ngờ Tiêu Thần lại đánh giáo viên nữ kia một tát, thật sự làm lão không thể chịu nổi. Hơn nữa, một tát kia của Tiêu Thần thật đúng là nhanh, lúc lão muốn ngăn cản thì một bên mặt của giáo viên nữ đã sưng lên rồi.
Tiêu Thần vỗ vỗ mông, đứng thẳng lên trầm thấp nói:
- Tiêu Thần tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ!
- Mồm mày thối như rắm ấy! Mày là một thằng du côn lưu manh! Bà liều mạng với mày!
Giáo viên nữ bị Tiêu Thần đánh một cái tát, đầu óc cũng choáng váng rồi. Thấy Tiêu Thần đứng lên liền định xông đến liều mạng, vài giám thị bên cạnh Lưu Trường Hà vội vàng kéo cô ta lại.
- Thằng súc sinh! Thằng lưu manh không biết xấu hổ! Mày còn liêm sỉ không mà đánh phụ nữ hả!?
Sau khi bị đánh, giáo viên nữ này đâu còn phong độ của một giáo viên. Tay chân giương nanh múa vuốt, miệng hùng hùng