Cuồng Huyết Thiên Ma

Chương 661


trước sau



Trước con mắt kinh dị của Lý An, từ bên trong cột lửa thông thiên khủng bố kia, một thân ảnh chậm rãi đạp không bước ra ngoài, chỉ thấy đó là một thân ảnh được bọc trong khải giáp vô cùng uy vũ, lớp giáp trụ màu đen tràn ngập góc cạnh sắc bén trông cực kỳ dữ tợn, bề mặt khải giáp xuất hiện vô số những đạo vết nứt nối liền vào với nhau như một đám mạch máu kéo dài từ trên xuống dưới, bên trong từng vết nứt ánh lên quang mang màu tử sắc chói lòa ngược lại với vẻ thâm trầm âm u của lớp giáp đen.
Tử Phong điềm nhiên như không có chuyện gì đi ra khỏi cột lửa, khải giáp trên người hắn đến cả một vết trầy xước cũng không có, hoàn toàn coi một chiêu Phật Nộ Hỏa Liên vô cùng cường đại kia còn không bằng cái rắm, chiếc mũ trụ trên đầu hắn lúc này không còn trông giống với lúc trước nữa, nửa dưới mũ trụ tách ra tạo thành một cái miệng tràn ngập từng cái răng bén nhọn như răng dã thú, đỉnh đầu của hắn là một cặp sừng dài cỡ nửa mét uốn cong lên phía trên, ở giữa phần đỉnh của hai chiếc sừng đó là một quả cầu lửa màu đen tuyền đang bốc cháy hừng hực, chốc chốc còn có thể thấy được những tia điện mang tử sắc lóe lên từ bên trong khối hắc hỏa cầu đó, sáu khe hở trên chiếc mũ trụ cũng phun trào ra ngoài một ngọn lửa màu tím đen không ngừng nghỉ.
Những ngón tay của hắn vốn ban đầu đã cong cong bén nhọn tựa như vuốt rồng, vậy thì hiện tại bọn chúng còn trở nên có phần dị dạng hơn, chiều dài ngón tay tăng lên, móng vuốt càng trở nên xù xì sắc bén gai góc hơn nữa, từ khuỷu tay của hắn vươn ra một cái gai nhọn lớn kéo dài về phía vai gần như ngang hàng với tai của hắn.
Chiếc áo choàng rách nát sau lưng không biết đã biến mất từ lúc nào, nhưng thay vào đó là một bộ sáu cái cánh trải rộng đến hơn ba mét với một ngọn lửa màu đen tuyền âm u lạnh lẽo làm thân cánh, những đoạn gai nhọn tương tự như bộ giáp Tử Phong đang mặc làm khung xương của sáu cái cánh đó.
Trên ngực hắn xuất hiện một viên bảo ngọc màu tím đậm gần như đã biến thành màu đen đến phân nửa to bằng cái bát, toàn bộ những vết nứt chằng chịt trên khải giáp của Tử Phong đều xuất phát từ viên tử ngọc này mà ra.
Linh khí hay linh lực là một thứ vô hình với tầm nhìn thông thường, thực ra không phải là bọn chúng vô hình vô sắc, mà đơn giản là do mật độ linh khí.

Linh khí hay linh lực một khi đạt tới mật độ nồng đậm nhất định liền có thể thực thể hóa trước ánh mắt bình thường, ví dụ trực quan nhất đó chính là linh thạch hoặc linh dịch, đều là do linh khí ở một mật độ siêu cô đặc thực thể hóa mà thành.
Điều kiện như vậy rất khó có thể xảy ra, chỉ có một số cực ít địa mạch hoặc nơi phong thủy bảo địa dồi dào linh khí đến mức cực điểm mới có thể xuất hiện trạng thái linh khí thực thể hóa đó, hơn nữa quá trình ngưng thực cũng kéo dài hàng trăm vạn năm, tuyệt không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Thế nhưng mà xung quanh Tử Phong lúc này, linh lực từ trên người hắn rò rỉ ra ngoài quá nhiều, quá mức nồng đậm, mật độ khủng khiếp đến mức linh lực vừa mới tiếp xúc với không khí bên ngoài liền trực tiếp thực thể hóa, biến thành từng đạo khói đặc màu đen pha lẫn một màu trắng xám ảm đạm u tịch bốc lên cuồn cuộn không ngừng nghỉ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Linh áp khủng bố tuyệt luân phóng thích ra tứ phương tám hướng, đem cả một phiến thiên địa trong khuôn viên mấy vạn dặm rung chuyển như tận thế hàng lâm, lúc này Tử Phong kinh khủng tới mức hắn không cần làm gì cả, chỉ đơn giản là sự tồn tại của hắn cũng khiến không gian ở tại nơi này không thể chịu nổi áp lực mà sụp đổ, mỗi một bước chân hắn đặt xuống đều mang đến dư chấn phảng phất như thiên băng địa liệt.

Từ trên người hắn tỏa ra một luồng khí tức quỷ dị, âm trầm, tàn ác, đọa đày đến mức khủng bố, phảng phất như là một đầu viễn cổ ma đầu tỉnh dậy từ trong giấc ngủ say ngàn vạn năm, chuẩn bị hủy diệt nhân gian thêm một lần nữa.
Lý An hét lên một tiếng thất thanh xong không nhịn được mà há miệng phụt ra một ngụm máu, sắc mặt vốn đã tái xanh hiện lại càng trở nên trắng bệch không còn một giọt máu, ánh mắt của hắn vô tình cố ý nhìn phương xa phía cánh cổng dẫn vào mộ táng.

Sườn núi nơi cổng mộ táng dựa vào là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại trong bán kính mấy chục vạn dặm xung quanh đây, tất cả mọi thứ khác bất kể trên mặt đất hay là ở trong lòng đất đều đã bị nghiền nát thành cám vụn, nhưng mà bản thân cái sườn núi hay cánh cổng đều không phải là thứ khiến Lý An để mắt đến.
Chỉ thấy lơ lửng ở giữa sườn núi, Thiết Thủ Thần Tướng Sở Bảo Ngọc cả người....không phải nói là nửa người, bởi vì lúc này toàn bộ phần thân từ bụng dưới kéo xuống không biết đã biến đi đằng nào, để lại một cái khoang bụng da thịt xé rách nham nhở, ruột gan nội tạng từ bên trong lòng thòng rơi ra bên ngoài, một cánh tay gần như bị xé đứt hoàn toàn ra khỏi bờ vai, chỉ còn dính lại một chút gân cơ níu giữ không cho cánh tay gãy đoạn đó rời hẳn ra ngoài, một cánh tay còn lại thì máu thịt be bét nát bấy trông không khác gì miếng giẻ rách tàn tạ.
Một cây gai nhọn đâm vào một con mắt của Sở Bảo Ngọc, xuyên thẳng qua đầu lâu mà trực tiếp găm vào vách đá phía sau, đem nửa bộ tàn thi của nàng treo lủng lẳng trên không trung, gương mặt xinh đẹp đã bị tàn phá không còn ra cái hình thù gì nữa, xương cốt trên mặt dập nát, sống mũi vỡ tung, quai hàm bị đánh tan để lại phần hàm dưới không toàn vẹn, có thể nhìn thấy cả cuống họng của nàng lộ hẳn ra bên ngoài, trên người nàng hoàn toàn không có chút sinh cơ, đã chết đến không thể chết hơn được nữa.
Cơ mà Sở Bảo Ngọc cũng không cô đơn, bởi vì cách thi thể của nàng không xa chính là Trường Hận Huyết Lang Cao Sĩ Kỳ, đúng hơn mà nói, là hai nửa thân thể của hắn, lúc này giống như con nhím găm đầy gai nhọn, hàng trăm chiếc gai nhọn dài gần hai mét to cỡ ngón tay đem tàn thi của hắn đóng đinh lên trên vách đá, cơ thể giống như bị một cự lực khủng khiếp cưỡng ép xé tan thành hai nửa không bằng nhau theo chiều dọc, một nửa giữ lại nguyên vẹn phần đầu, trong khi đó nửa còn lại chỉ mang theo một chân và một tay, nội tạng bên trong chẳng biết đã rơi vãi đi nơi nào rồi, đầu lâu của Cao Sĩ Kỳ phảng phất như bị một thanh lợi kiếm chém ngang, đem phần đỉnh đầu thổi bay để lộ phân nửa bộ não sền sệt ở bên trong hộp sọ không hoàn chỉnh, đôi mắt của hắn đến tận lúc chết vẫn trợn trừng lên giống như đang nguyền rủa hung thủ chết không được yên lành.
Nhìn thấy thảm trạng của hai người đồng bạn, Lý An hối hận đến xanh cả ruột, nếu thời gian có thể quay trở lại, hắn thà rằng Bạch Hạc Đế Quân chết ở nơi này cũng được, tuyệt đối sẽ không tham chiến, lại càng sẽ không cho rằng cái ý tưởng sử dụng lời nói để nhiễu loạn kẻ địch của mình có bao nhiêu sáng suốt, bởi vì nếu như lúc trước chiến đấu thảm liệt, nhưng đại khái vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát, vậy thì kể từ lúc hắn buông lời thóa mạ nữ nhân của con quái vật kia, cục diện hoàn toàn nghiêng về một phía, là đơn phương nghiền ép, không hề có một chút cơ may phản kháng nào hết, cả đời này hắn chưa từng cảm thấy sợ hãi đến tận xương tủy đến như vậy.
Đột nhiên, Lý An nghe thấy một tiếng thở nhẹ tựa lông hồng, hơi thở u ám lạnh lẽo sâu thăm thẳm tựa như thâm uyên không đáy tối đen như mực khiến cả phiến thiên địa run rẩy như muốn sụp đổ, xương cốt trong người hắn cảm thấy từng tia ớn lạnh chạy ngang dọc khắp nơi, đôi mắt không tự chủ được mà chớp nhanh lấy hai cái.
Chỉ là trong tích tắc ngắn ngủi đó, cái chớp mắt đầu tiên khiến Lý An mất đi bóng dáng của Tử Phong, để đến khi cái chớp mắt thứ hai chấm dứt, thứ đầu tiên lọt vào trong tầm nhìn của hắn là một cái lợi trảo đang ngày càng phóng to trước mắt.
“Bốp!! Rắc!!”
Tốc độ của Tử Phong nhanh tới mức cực hạn, so với lúc trước chỉ có hơn chứ không có kém, hơn nữa đây không phải chỉ đơn thuần là tốc độ của nhục thân, mà đã đạt tới cấp độ quy tắc, chính xác mà nói, hắn đang bẻ cong quy luật của tự nhiên để khiến tốc độ của mình thành sự thực.

Bàn tay gai góc với năm chiếc móng vuốt sắc lẹm như liêm đao của Tử Phong trực tiếp đập thẳng vào mặt Lý An, cú va chạm kèm theo lực lượng có thể khiến cả một mảnh đại lục vỡ tan đem da thịt xương cốt của Lý An nghiền nát, năm ngón tay như năm cái móc câu nắm chặt lấy mặt của Lý An sau đó cả người hắn trực tiếp bị Tử Phong lôi đi.
Tử Phong một tay nắm đầu Lý An, cả người hóa thành một đạo lưu tinh xuyên phá không gian, để lại một dãy dài tàn ảnh cùng với không gian phá toái phía sau.

Hắn từ trên không trung lao xuống mặt đất, trực tiếp đem Lý An trong tay đập xuống mặt đất sau đó tiếp tục ma sát một đường dài hàng chục cây số, lực lượng cường đại lan tràn khiến đại địa thêm một lần nữa tách ra thành một cái khe vực sâu vạn trượng.
“Cút!!”

Lý An không biết lấy từ đâu ra lực lượng, đột nhiên vùng thoát khỏi áp chế của Tử Phong, thân hình trong nháy mắt xuất hiện ở một nơi khác cách xa mấy ngàn mét, gương mặt của hắn lúc này be bét tràn ngập máu tươi cùng với thịt vụn, có thể nhìn thấy rõ ràng dấu trảo ấn để lại với năm đạo móng vuốt cắt sâu vào huyết nhục.
Cơ mà Lý An cũng không có thì giờ để ý tới thương thế trên mặt, hắn lấy ra một viên đan dược lấp lánh bảy sắc bỏ vào miệng, ngay lập tức lực lượng vô cùng vô tận giống như sóng vỗ vào bờ tràn ngập khắp tứ chi bách hải của hắn, nhất thời khiến mọi mệt nhọc ban đầu của hắn không cánh mà bay, chỉ là hắn biết rất rõ rằng trạng thái này không thể kéo dài được lâu, hắn không có thời gian để lãng phí.
Thanh đại kiếm bản mệnh pháp khí của Lý An đã bị Tử Phong trực tiếp bẻ gãy thành mấy đoạn từ lúc nào, nhưng tốt xấu gì cũng là Thất Tọa Linh Đế chí cường

giả, gia sản giàu đến mức chảy mỡ, dù không có bản mệnh pháp khí nhưng hắn vẫn sở hữu không ít pháp khí đỉnh cấp khác, có được đan dược trợ giúp, hơn nữa tình cảnh hiện tại cũng không cho hắn có nhiều lựa chọn, Lý An cắn răng, quyết định liều mạng.
Chỉ thấy trên tay hắn đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm màu đỏ chót như máu, thân kiếm vạn vẹo không theo một quy luật gì cả, quỷ dị ở chỗ thanh kiếm này giống như một đám huyết nhục biến thành, vừa được Lý An nắm vào trong tay liền hóa thành vô số đạo xúc tu trông vô cùng ghê tởm quấn lên, trong nháy mắt liền dung hợp làm một thể với cánh tay của hắn, cả thanh kiếm nhấp nhô phập phồng giống như một vật sống đang hô hấp, vô số con mắt to nhỏ đột nhiên mở ra, liếc về khắp tứ phương tám hướng khiến người khác nhìn vào mà không khỏi rợn người.
Cổ Ma Kiếm, một thanh thần binh lợi khí mà Lý An trải qua cơ duyên xảo hợp lấy được, là một kiện Địa giai trung phẩm Thánh Khí cường đại khủng khiếp, hắn cũng không biết rõ lai lịch của thanh kiếm này, chỉ biết rằng nó là một thứ ma vật vô cùng khủng bố, có được ý chí riêng của chính mình, nó giống như là một con ký sinh trùng, một khi được sử dụng thì không ngừng thôn phệ lấy tinh khí thần của vật chủ, hơn nữa khiến vật chủ càng ngày càng phụ thuộc vào đó, cuối cùng thì đọa lạc nhập ma, trở thành quái vật mất hết linh trí, chỉ còn lại bản năng giết chóc tàn bạo.
Bình thường Lý An tuyệt đối không dám đụng tới Cổ Ma Kiếm, bởi vì tuy rằng đây là một kiện Thánh Khí hàng thật giá thật, nhưng mà tệ đoan cũng vô cùng lớn, trừ khi thực lực của hắn có thể đạt tới tiêu chuẩn Chí Tôn, bằng không sử dụng thứ này liền so với tự sát cũng không có khác nhau là bao, chỉ là hiện tại hắn không còn lựa chọn nào nữa, dựa vào chiến lực mà Tử Phong bày ra trước mắt, có thêm ba tên Lý An nữa cũng không thể tránh khỏi cái chết.
Lý An giương cánh tay đã biến dạng của mình lên, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Tử Phong, từ trên đầu mũi kiếm đột nhiên xuất hiện một khối cầu năng lượng khủng bố, lực lượng pháp tắc như thủy triều cuồn cuộn chảy vào trong quả cầu, không gian xung quanh vặn vẹo, ánh sáng bị bẻ cong, linh khí thiên địa hỗn loạn không chịu nổi, một luồng khí tức tà ác cực đoan từ trên người Lý An phát ra.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, khối cầu năng lượng màu đỏ như máu kia hình thành cực kỳ chớp nhoáng, sau đó hóa thành một đạo năng lượng xung kích bắn thẳng về phía Tử Phong.

Tử Phong hơi cúi đầu về phía trước, hắc hỏa cầu phiêu phù giữa hai chiếc sừng của hắn lúc này cũng bùng cháy lên dữ dội, sau đó trực tiếp phóng ra một đạo sóng năng lượng màu đen mang theo từng tia yên diệt pháp tắc, đi đến đâu liền tiêu hủy không gian đến đó.
Hai luồng năng lượng cường đại va chạm vào với nhau, những tưởng sẽ tạo ra một vụ nổ long trời lở đất, nhưng thực tế thì không hề có hiện tượng gì xảy ra cả, đạo năng lượng màu đỏ tươi kia gặp phải hắc mang liền trực tiếp bị phá tan, lực lượng tràn lan giống như gặp phải một cái hắc động trong nháy mắt bị thôn phệ không còn một mảnh, trong khi đó thì hắc mang vẫn không có dấu hiệu yếu đi, thậm chí còn có phần mạnh hơn, một đường thẳng tiến tới chỗ Lý An.
Đồng tử trong mắt Lý An co rút lại, hắn dùng hết sức bình sinh chuyển động cơ thể, cơ mà vẫn chậm mất một nhịp, chỗ hiểm yếu của hắn tránh khỏi tia hắc mang kia, nhưng một mảng eo của hắn thì không có may mắn như vậy, hắc mang chẳng khác gì dao nóng cắt vào bơ, không tốn chút sức lực nào liền xuyên qua ổ bụng của hắn, đem một mảng huyết nhục bên eo Lý An xóa sổ khỏi nhân gian, phải đến khi đau đớn khủng khiếp xông lên tận đỉnh đầu thì Lý An mới cảm nhận thấy, há miệng gào lên một tiếng hét thảm.
Hắc mang không dừng lại mà phóng thẳng lên trời cao, đem bầu trời tràn ngập tinh không của Sâm La Vạn Tượng đánh sụp, để lộ ra màn trời vốn có lúc ban đầu của Huyền Linh đại lục, chỉ là lúc này khắp nơi đều tràn ngập từng đám mây đen khiến không gian tràn ngập một màu u tối.
Cố gắng nén nhịn đau đớn, Lý An theo bản năng cảm nhận thấy nguy hiểm, cánh tay mang theo Cổ Ma Kiếm vung lên về phía trước, Tử Phong không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt Lý An, không hề có chút phòng bị nào cả liền bị thanh quỷ kiếm kia chém thẳng lên người.
Một kiếm này uy lực không hề tầm thường, Lý An dám cá rằng kể cả một Thất Tọa Linh Đế khác đứng trước mặt hắn cũng sẽ bị trảm thành hai đoạn, nhưng mà khiến hắn hoảng sợ không thôi đó là thanh Địa giai Thánh Khí uy lực cường đại vô song của mình va chạm vào khải giáp trên người đối phương giống như dao cùn chém vào đá tảng, cả người tê dại bủn rủn nhưng khối đá kia chỉ xuất hiện một vết xước nho nhỏ.
Đúng lúc này, Cổ Ma Kiếm phảng phất như cảm nhận thấy nguy hiểm, đám huyết nhục bầy nhầy trên bề mặt thanh kiếm bỗng nhiên di chuyển, nhanh như chớp giật chuyển dời từ bên tay phải của Lý An sang vai trái của hắn hóa thành một cánh tay nham nhở đỏ sậm, nắm lấy một mũi nhọn hình thành từ năng lượng pha lẫn với pháp tắc chi lực thuần túy với sức công phá mãnh liệt đâm thẳng tới kẻ địch trước mặt.
Tử Phong căn bản không thèm tránh né, một bàn tay vươn ra liền trực tiếp nắm lấy thế công đến từ mũi nhọn kia, năng lượng cường đại rung động kịch liệt trong lòng bàn tay hắn sau đó nổ tung, tạo thành một vụ nổ cực đại với sóng xung kích lan rộng vạn dặm, không khí hóa thành cương phong cày xéo mặt đất tơi tả, khói bụi mù mịt thôn phệ lấy thân ảnh hai người không thể nhìn rõ từ bên ngoài.
Không lâu sau đó, một bóng người từ bên trong màn khói bụi lao vụt ra ngoài, chỉ thấy Lý An lúc này chật vật không thôi, trên người tràn ngập những vết thương sâu tận xương, máu tươi phun ra thành từng đạo huyết thủy vương vãi khắp trời, chỉ là khí tức trên người hắn vẫn vô cùng cường hãn, hiển nhiên đây chỉ là vết thương ngoài da không động chạm tới căn bản, cơ mà ánh mắt của hắn lúc này có phần điên cuồng, không còn lại vẻ tỉnh táo nữa, đám huyết nhục bầy nhầy của Cổ Ma Kiếm cũng đã lan rộng ra bao phủ lấy toàn bộ phần thân trên của hắn, trông Lý An lúc này còn giống quái vật hơn cả Tử Phong.
"Mất thời gian quá..."
Một tiếng thầm thì phiêu miểu lượn lờ trong không gian cất lên, giọng nói hỗn loạn vặn vẹo như trộn lẫn hàng trăm chất giọng khác biệt vào với nhau, theo sau đó là một tiếng ngâm khẽ
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Trảm Nguyệt Tuyệt Thiên Chung Cực Thức - Đoạn Thiên Nhất Kiếm!!"
Chỉ thấy một đường kiếm quang trộn lẫn hai màu đen trắng mảnh như sợi chỉ nhưng lại giống như kéo dài đến vô tận từ bên trong làn khói bụi mờ mịt phóng lên không trung, chẳng có khí thế cường đại chấn nhiếp tâm hồn, cũng không có âm thanh gào thét của cương phong, tất cả chỉ chìm trong yên lặng nhìn đường kiếm quang kia xông lên thương khung.
Nhưng mà đường kiếm quang mảnh dẹt tí hon đó lại giống như một thứ lực lượng vô song không thể cản phá, không thể né tránh, không thể phòng ngự, Lý An trong nháy mắt này khôi phục lại sự thanh tỉnh, nhưng mà cơ thể hắn dường như không còn nghe lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo kiếm quang kia chém tới.
Đường kiếm quang tưởng chừng như vô hại đó không ngờ lại trực tiếp xuyên thấu qua cơ thể của Lý An không gặp phải chút cản trở nào, cũng không dừng lại mà thuận thế phóng thẳng lên trời với tốc độ không tưởng, thương khung không một tiếng động bỗng nhiên giống như bị chặt ra làm hai mảnh, bầu trời tràn ngập mây đen đột ngột tách ra làm đôi, bầu khí quyển dường như bị đường kiếm quang kia chém đứt đoạn.
Cảnh tượng bầu trời bị chia cắt ra làm hai kéo dài đến mấy chục vạn dặm, để lộ ra hình ảnh một không gian vũ trụ vô cùng vô tận với hằng hà sa số những vì sao lấp lánh ở phương xa tràn ngập mỹ lệ và thần bí.
"Tách..."
Cả người Lý An cứng ngắc ở trên không trung một lúc, sau đó liền phát ra tiếng động nhè nhẹ, trên trán hắn xuất hiện một đường tơ máu không ngừng kéo dài thẳng xuống bên dưới.

Cơ thể Lý An cứ như vậy mà lặng lẽ tách ra làm hai mảnh bằng nhau theo chiều dọc mà rơi xuống đất, bề mặt da thịt bị cắt một cách gọn gàng thấu triệt, đến mức chính Lý An cũng không cảm thấy một chút đau đớn nào trước khi tâm thần chìm vào trong bóng tối vô tận.
------------------
Cầu donate mua thuốc
- Ngân hàng Techcombank
Số TK 19035576569016
Chủ TK Doan Tuan Dat
- Ví Momo 0336786709
Chủ TK Doan Tuan Dat



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện