Cuồng Ngạo Thương Khung [Đồng Nhân Đấu Phá]

Chương 42


trước sau

Chương này vai chính là dị hỏa, vai phụ là Tiêu Đình, Tử Nghiên Tiêu Viêm và một số nhân vật khác, chương sau mình bù nhen mọi người.

------------------------------------

Tô Thiên thoát ra khỏi lồng năng lượng, hai tay kết ấn, phong ấn lại khe hở của lồng, Tô Thiên vừa kết ấn vừa quát lên, âm thanh như lôi đình ầm ầm vang vọng khắp bầu trời.

"Tất cả trưởng lão mau tới tháp, các học viên lập tức rời tháp cách xa nơi này trong phạm vi mười dặm."

Cái lồng năng lượng phong ấn hắc tháp đã được nội viện thiết lập từ lâu để đề phòng Vẫn Lạc Tâm Viêm đột nhiên bạo động.

Nhưng dưới sức tấn công hung hãn của hỏa xà, lồng năng lượng như gợn sóng của mặt hồ thoáng hiện lên từng đợt sóng dao động.

Nham thạch từ dưới hắc động bạo dũng tràn lên mang theo lực lượng dời non lấp biển tràn khắp xung quanh lồng năng lượng.

Giằng co được trong chốc lát trên lồng năng lượng bắt đầu xuất hiện từng khe nứt nhỏ, cuối cùng một tiếng nổ vang lên, lồng năng lượng vỡ tan tành.

Hỏa xà hưng phấn rống vang một tiếng dài, một cột dung nham dài hơn mười thước từ dưới bắn lên cao, một lồng năng lượng khác hiện ra chặn lại cột dung nham.

Vòng bảo hộ thứ nhất suýt nữa đã bị phá, Tô Thiên tuy kinh hoảng nhưng rất nhanh kết một thủ ấn, một lồng năng lượng năm màu lại được ngưng kết.

Ở tầng thứ chín Tiêu Đình đã sớm kết thúc quá trình luyện thể, đang ngồi đả tọa đột nhiên mở mắt, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa đang an tĩnh đột nhiên thoáng rung động.

Mà hai trưởng lão đang trông coi bọn họ bắt đầu đánh thức những người khác thoát ra khỏi trạng thái luyện luyện.

"Tất cả mau rời khỏi tháp."

Mọi người đều ngây ngốc mở mắt, nhưng nghe trưởng lão quát lớn đã biết là có chuyện trọng đại vội vàng chạy ra ngoài.

"Tiêu Đình mau rời khỏi đây."

Dựa vào Thanh Liên Địa Tâm Hỏa Tiêu Đình có thể cảm ứng được một luồng năng cuồng bạo đang dần bốc lên. Tiêu Đình thoáng giật mình nhìn vị trưởng lão sau đó nắm tay Tử Nghiên còn đang mơ màng chạy ra ngoài.

Sau gần mười phút mọi người đã đi tới tầng một của tháp, Tiêu Đình nhìn hắc động ở giữa tầng một, vốn dĩ là một mảng đen tối lúc này đã chuyển sang đỏ rực, một âm thanh như tiếng nước chảy va vào đá ầm ầm vang lên.

Mọi người đều sợ hãi nhìn về phía hắc động đỏ rực, nơi phát ra âm thanh.

Tử Nghiên cũng cảm ứng được luồng năng lượng cuồng bạo đó, sắc mặt hơi biến đổi ôm lấy cánh tay Tiêu Đình.

"Ầm."

Lúc này lồng năng lượng quanh hắc động bắt đầu vặng vẹo, một luồng lửa nóng mạnh mẽ bốc lên kèm theo tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ ầm ầm va chạm vào lồng năng lượng.

Lồng năng lượng nhìn qua kiên cố phút chốc vỡ tan, dung nham lỗ hắc động từ đó tràn lên đỉnh tháp, nếu không phải có một tầng phong ấn khác bao bọc dọc theo lõi tháp đám người Tiêu Đình đã ngập trong dung nham.

Tuy nhiên dòng dung nham vẫn chưa trùng kích được đỉnh tháp, trong khoảnh khắc va chạm, đỉnh tháp hiện ra một quang tráo màu đen, đây chính là quang tráo bảo vệ dọc theo lõi tháp thẳng đứng.

Tầng bảo hộ màu ám trầm này dày tầm một lóng tay, vô số dung nham cuồng bạo chạm vào lồng năng lượng này đều bị chấn lui văng tung tóe.

Sau khi thất bại, dòng dung nham hơi rút đi, một đầu mãng xà dữ tợn cực lớn từ sóng dung nham trồi lên.

"Đây là thứ gì?"

Lâm Diễm hít một hơi lạnh kinh hãi nói, toàn thân Lâm Tu Nhai cũng đổ mồ hôi lạnh, Tử Nghiên ôm lấy thắt lưng Tiêu Đình trốn phía sau chỉ lộ ra đôi mắt nhìn hỏa xà.

"Là bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm, nó đã hóa hình và khai linh trí so với hung thú không khác là bao." Tiêu Đình nhàn nhạt nói.

"Không nghĩ tới nó đã biến hóa tới trình độ này." Mọi người chấn động.

Hỏa xà như cảm ứng được vài người tí hon như đàn kiến cách đó không xa, đồng tử tam giác màu đỏ hướng về bọn họ, đối diện với ánh mắt này, Tử Nghiên cũng không dám nhìn trực tiếp.

Đối với đám tép riu này hỏa xà không bận tâm tới, nó nhìn lên đỉnh tháp rống giận.

"Hống."

Mãng xà phát ra tiếng rít bén nhọn, từng đợt sóng âm vô hình khuếch tán như vòng nước tản ra dưới mặt hồ, từng đợt từng đợt công kích đỉnh tháp, bức tường năng lượng bắt đầu rung động.

Tiếng rít từ từ hạ xuống, hỏa mãng mở lớn miệng bạo dũng phun ra một lượng lớn hỏa diễm vô hình. Dù có bức tường ngăn cách nhưng nhóm người Tiêu Đình vẫn cảm thấy nhiệt độ xung quanh tăng mạnh, phải dùng đến đấu khí hộ thân mới dễ chịu một chút.

Hỏa diễm vô hình va chạm với bức tường năng lượng làm nó vặn vẹo như nếp nhăn trên quần áo. Hai bên va chạm không có tiếng nổ chỉ có khói trắng bốc lên.

Bức tường năng lượng tuy mạnh nhưng dưới sự thiêu đốt liên miên bất diệt bắt đầu nhạt đi dần trở nên hư ảo. Mà hỏa mãng thấy thế càng thêm điên cuồng tấn công.

Qua năm phút màng năng lượng bắt đầu lúc như có lúc không.

"Các ngươi sao còn ở đây? Mau rời khỏi đây càng xa càng tốt."

Mười thân ảnh từ ngoài lao vào tháp đều là trưởng lão nội viện, nhóm Tiêu Đình phục hồi tinh thần chạy ra ngoài, lúc này bên tai ầm ầm vang lên tiếng quát của Tô Thiên.

"Sát ấn của tháp sắp bị phá vỡ, thứ này không biết dùng cách gì khiến cho thực lực đột nhiên tăng vọt!"

Từng đạo hắc ảnh quỷ dị lướt tới gần Tô Thiên, tới giờ phút này cho dù Tô Thiên cũng kinh sợ.

"Đại trưởng lão chúng ta phải làm sao đây?"

"Tất cả trưởng lão theo ta, trong lúc phong ấn còn chống đỡ được trong chốc lát, chúng ta chỉ có thể dựa vào phong ấn của viện trưởng đại nhân để lại xem có phong ấn được nó không."

Nhóm Tiêu Đình chạy ra khỏi tháp một quãng xa, từ trên đại thụ nhìn qua thấy được vô số tàn ảnh màu đen quỷ dị tiến vào tháp, thân thủ kinh người của các trưởng lão khiến đám người Lâm Tu Nhai líu lưỡi.

Hơn hai mươi thân ảnh bao quanh trong đủ loại đấu khí có màu sắc và thuộc tính khác nhau bay lơ lửng ngay trên đỉnh tháp.

Từng đạo đấu khí đủ màu từ họ truyền ra như sợi tơ bắt đầu đan xen vào nhau thành một trận hình.

"Thình thịch."

Ngay lúc này Thanh Liên Địa Tâm Hỏa rung động mãnh liệt, Tiểu Hỏa và Tiểu Thải cũng xôn xao không yên, Tiêu Đình thầm hô không ổn, phong ấn sắp vỡ rồi.

"Ầm!"

Tiếng nổ như băng sơn băng địa liệt ầm ầm vang lên rúng động thinh không, đỉnh tháp vỡ tan tành, dung nham từ đó không ngừng phùn trào ra, toàn bộ nội viện cũng bị rung chấn lắc lư.

Dung nham phun xuống đến đâu phát hỏa đến đó, nháy mắt cả khu vực trong vòng năm mươi mét đều biến thành biển lửa.

Từ đỉnh tháp lộ ra một đầu mãng xà, như cảm nhận được không khí tự do sao bao nhiêu năm bị cầm tù bòn rút thân thể phục vụ cho việc tu luyện, trong đôi mắt tam giác hung tợn hiện lên nét đại hỉ thống thiết.

Dị hỏa có thể cảm ứng được nhau, từ thông tin Thanh Liên Địa Tâm Hỏa truyền tới Tiêu Đình có thể cảm nhận được sự khao khát tự do mãnh liệt của nó. Một tiếng thở dài vang lên.

"Tất cả trưởng lão nghe lệnh, kết Thiên Tầng Phong Trận."

Tô Thiên phát ra hiệu lệnh, mười chín trưởng lão đồng loạt hô vang kết thủ ấn hưởng ứng, các sợi năng lượng hình thành từ đấu khí đan vào nhau thành một tấm lưới đủ màu sắc. Tô Thiên chỉ tay về trung tâm của tấm lưới, một luồng năng lượng khổng lồ quán chú vào đó.

Tấm lưới phát ra một tầng năng lượng phòng hộ như phong ấn trong tháp, theo sự điều động tấm lưới năng lượng dài hơn trăm mét phủ xuống đỉnh tháp.

Trải qua thời gian dài trùng kích phong ấn, hỏa mãng vừa ngoi đầu ra ngoài thì hỏa diễm vô hình trên người ít nhiều đã ảm đạm, hỏa mãng yên lặng nhìn võng lưới năng lượng đang hình thành trên đầu.

Vừa nếm trải không khí tự do nó đã không cam lòng ở dưới hắc động tù túng tràn đầy dung nham và hỏa độc.

"Hống."

Hỏa mãng trườn ra khỏi tháp để lộ thân hình to lớn hơn ba mươi trượng, nó ngửa đấu lên trời rống lớn, dùng sóng âm cực đại công kích võng lưới năng lượng.

"Chư vị cẩn thận nó phản kích, ta vừa nhận được thông tri phó viện trưởng ngoại viện rất nhanh sẽ tới đây chi viện, đến lúc đó chúng ta hợp lực phong ấn nó."

"Vâng!"

Lúc này trên các lầu các, cổ thụ cách đó trăm mét đã tụ hợp vô số học viên đứng từ xa theo dõi. Tiêu Viêm đứng ở một cổ thụ cách đó không xa chuyên chú theo dõi, thời khắc này rốt cuộc cũng tới.

"Sắp đánh nhau, cẩn thận một chút." Linh hồn Dược Lão ẩn trong nhẫn chỉ của hắn nhắc nhở.

"Đã biết, sư phụ."

Hỏa mãng hơi rụt cổ lại, cái thân hình uốn lượn như độc xà đang thủ thế chuẩn bị ngoạm con mồi, lát sau nó phóng thân hình lên cao, tốc độ nhanh như chớp, hoàn toàn không bị thân hình to lớn gây ảnh hưởng.

"Ầm."

Thân hình khổng lồ va chạm vào lưới năng lượng, làm cho lưới năng lượng thoáng nhăn nhúm khiến các trưởng lão đổ mồ hôi lạnh.

"Xuống cho ta!"

Nhìn hỏa mãng đang lăn lộn điên cuồng trong lưới năng lượng, Tô Thiên quát lên hai tay đè ép xuống, một cỗ năng lượng ầm ầm như núi giáng xuống đè ép thân thể to lớn của hỏa mãng xuống sát đất.

Hỏa mãng bị đè ép xuống một lúc bắt đầu vùng vẫy đuôi kháng cự, thân hình to lớn lăn lộn thoát khỏi chèn ép của Tô Thiên ngay lập tức phun ra hỏa diễm vô hình ngập trời.

Hỏa diễm vô hình tuy hung mãnh nhưng tấm lưới do một Đấu Tông và mười chín Đấu Vương tạo thành cũng không tầm thường, đôi bên bắt đầu giằng co.

"Hống."

Hỏa mãng rít lên, âm công từ miệng nó phát ra làm tấm lưới năng lượng không ngừng rung lên, một đạo hỏa diễm vô hình ngưng tụ thành một tiểu hỏa xà từ trong miệng hỏa mãng bắn ra đâm vào lưới năng lượng.

Năng lượng bạo tạc, trên lưới xuất hiện một lỗ thủng, lỗ thủng không lớn không gây nguy hại cho tổng thể tấm lưới nhưng một phần luồng năng lượng khủng bố của hỏa mãng từ lỗ thủng đó thoát ra ngoài, bắn thẳng lên trời.

Cỗ năng lượng khếch tán trên không cho dù cách đó ngàn dặm cũng nhìn thấy được, Tô Thiên thầm than không ổn.

"Nguy rồi."

Tại Hắc Giáp Vực có một tòa thành tên là Phong Thành, một tòa thành nhỏ nhưng danh khí cực cao bởi vì có lục phẩm Luyện Dược Sư Hàn Phong sống ở đó, tòa thành được đặt theo tên hắn, đây là vinh dự hiếm người có được.

Hàn Phong đang ngồi trong một tòa trúc lâu đơn sơ thanh nhã, một tay cầm phương thuốc trầm tư nghiên cứu.

Một lục phẩm Luyện Dược Sư có thể nói là khá hiếm thấy ở Đấu Khí đại lục, một Đấu Tông cũng phải nể mặt vài phần.

Tâm trạng đang bình ổn, nhất thời một ba động năng lượng khác thường truyền tới làm Hàn Phong đứng dậy nhìn về bầu trời phương Bắc, một đoàn hỏa diễm màu xanh biển tuôn ra bao lấy toàn thân hắn.

"Loại cảm giác này... là dao độngnăng lượng của dị hỏa?"

Hỏa diễm quanh thân hắn cực kỳ nhu hòa, giống như nước biển trong xanh chậm rãi lưu động làm người ta có cảm giác đây là nước chứ không phải hỏa diễm.

Hỏa diễm lam sắc bùng lên, linh hồn lực của Hàn Phong lan ra bao trùm một phạm vi rộng lớn, hắn mơ hồ cảm nhận được.

"Quả nhiên là dị hỏa."

Thu lại hỏa diễm lam sắc, trong mắt Hàn Phong hiện lên vẻ nóng cháy, lát sau lại nhíu mày suy tư.

"Hướng đó là Già Nam học viện, chẳng lẽ liên quan đến bọn họ?"

Thế lực hô mưa gọi gió của Hàn Phong không nhỏ, nhưng nội viện Già Nam vẫn là gã khổng lồ uy hiếp đến Hắc Giáp Vực, các thế lực ở đây đều có phần kiêng dè.

Nhưng nếu đứng trước lợi ích, lằn ranh giới hạn này tự khắc lung lay. Hàn Phong mỉm cười âm lãnh.

"Oành."

Hỏa mãng liên tục húc vào tấm lưới năng lượng, tấm lưới rực rỡ nhiều màu dần mất đi quang mang, ảm đạm thất sắc, một vài trưởng lão sắc mặt tái nhợt, hơi thở phập phồng, để tạo ra và duy trì lưới năng lượng này họ đã tốn hết sức lực.

Giằng co một giờ rốt cuộc có một trưởng lão không chịu được phun ra một ngụm máu, đấu khí gần như cạn kiệt rơi xuống đất.

Mất đi một trưởng lão áp lực sẽ tăng lên cho những trưởng lão còn lại, mà hỏa mãng không biết mệt mỏi liên tục công kích vào tấm lưới.

Mười lăm phút sau một trưởng lão khác hộc máu văng ra ngoài, hai mươi phút sau lại có một trưởng lão khác hộc máu.

Trong hai giờ tiếp theo đã có mười người bại lui, chỉ còn chín người kiên trì cùng Tô Thiên chật vật chống đỡ.

Tiêu Đình nhìn thế trận, nắm tay không tự chủ được siết chặt, nhìn những trưởng lão quên mình vì nội viện trong lòng cô cũng dâng lên nhiệt huyết muốn xông ra hiệp lực cùng họ, nhưng nhìn đến Tiêu Viêm ở đằng xa cô lại đấu tranh tư tưởng.

Tiêu Viêm đang chờ dị hỏa phá tan phong ấn để thu thập nó, nếu cô xen vào sẽ phá đi cơ duyên của hắn. Tiêu Viêm càng lúc càng tới gần tháp, hắn nấp sau một tảng đá lớn âm thầm đợi thời cơ.

"Sư phụ, tình huống này các trưởng lão sắp không dùy trì được, chúng ta lúc nào có thể xuất thủ." Trong lòng Tiêu Viêm nóng vội, nếu lưới năng lượng bị phá hỏa mãng sẽ lập tức trốn đi đến lúc đó tìm được nó khó hơn lên trời.

"Không nên nóng vội, hướng Đông có rất nhiều hơi thở cường đại đang tới, hẳn là các trưởng lão ngoại viện, cứ chờ cho bọn họ tiêu hao sức lực Vẫn Lạc Tâm Viêm thêm một lúc."

Những chấm đen phía xa dần tới gần, nháy mắt xuất hiện bên cạnh Tô Thiên.

"Tô trưởng lão, vì điều động nhân lực tốn một ít thời gian, chúng ta tới còn kịp sao."

Người vừa tới là Hổ Kiền phó viện trưởng ngoại viện, cũng là gia gia của Hổ Gia. Nhìn viện binh tới kịp thời, Tô Thiên thở dài nhẹ nhõm.

Lúc này ở Hắc Giáp Vực, dưới sự dẫn dắt của một nam tử vận y bào thêu hình lá phong, một đội binh mã đang ầm ầm tiến về nội viện. Một cuộc chiến lớn sắp nổ ra.

"Các trưởng lão nhanh thay thế các vị trưởng lão này."

Theo phân phó mười mấy vị trưởng lão ngoại viện tiến tới phối hợp ăn ý với trưởng lão nội viện chuyển giao thành công.

Gánh nặng chuyển đi các trưởng lão nội viện chấp tay cảm tạ trưởng lão ngoại viện, lập tức hạ xuống đất nuốt đan dược đả tọa.

Trưởng lão ngoại viện thực lực tuy không bằng nội viện nhưng nhân số đông đảo, tuy không làm võng lưới năng lượng rực rỡ như lúc đầu nhưng vẫn chế trụ được Vẫn Lạc Tâm Viêm.

Nhìn một màn này các học viên đều sôi trào nhiệt huyết, Tiêu Đình cười vỗ vai Lâm Diễm.

"Mọi người ở nội viện đều muốn vào Cường Bảng, tham gia Cường Bảng đại tái để vào tầng chín tu luyện và có cơ hội được thành trưởng lão dự bị, nhưng mọi người có nghĩ đến cảnh này không?"

Lâm Diễm trừng mắt thở mạnh nói.

"Tuy tài nguyên trong học viện đều phải phấn đấu mới có được, nhưng ta có ngày hôm nay đều nhờ học viện, ngày sau khi học viện cần ta quyết không từ."

Lâm Tu Nhai, Nghiêm Hạo... đồng loạt gật gù, ánh mắt nóng cháy nhìn về đỉnh tháp, quang vinh luôn đi kèm với trách nhiệm.

Nhìn các trưởng lão ngày thường uy nghiêm hà khắc với họ, nay lại yếu ớt thủ hộ dị hỏa-hạch tâm duy trì nội viện, trong lòng các học viên đều nao nao.

Cảm nhận công kích ngày càng yếu ớt của hỏa mãng, Tô Thiên cảm thấy nhẹ nhõm một ít, xem ra nó đã kiệt sức.

Áp lực tuy đã giảm nhưng mọi người vẫn không dám lơi lỏng cảnh giác.

"Tô trưởng lão, nếu tiếp tục duy trì như hiện tại sẽ tiêu tốn rất nhiều đấu khí, nếu nó cứ đứng yên như vậy chúng ta cũng không duy trì được lâu." Hổ Kiền nhíu mày nói.

"Nó đã kiệt sức, chúng ta cũng nên chuẩn bị cho bước phong ấn tiếp theo." Tô Thiên gật đầu cười.

Hổ Kiền đứng vào vị trí của Tô Thiên, hai tay kết ấn.

"Tốt, để chúng ta duy trì lưới năng lượng, các vị cứ chuẩn bị cho bước phong ấn tiếp theo."

Thực lực Hổ Kiền tuy thua kém Tô Thiên nhưng cũng đã là Đấu Hoàng đỉnh phong, vẫn có thể duy trì được.

Tô Thiên rảnh tay bay đến trung tâm của lưới năng lượng.

"Các trưởng lão và đạo sư nội viện vào vị trí, chuẩn bị thiết lập trận pháp phong ấn."

Theo lệnh của Tô Thiên các trưởng lão đang ngồi đả tọa đồng loạt đứng dậy bay lên không đứng đông nghịt quanh võng lưới năng lượng. Các đạo sư từ bốn phía ào ạt lao tới.

Các đạo sư tuy tu vi không bằng trưởng lão nhưng số lượng nhiều, mỗi người góp một phần sức lực, góp gió thành bão.

Mấy chục vị đạo sư tu vi chưa đủ nên không có năng lực phi hành như các trưởng lão đều đứng trên cổ thụ hoặc các mõm đá xung quanh, một số học viên cũng tiến lên tham gia trợ giúp.

Tiêu Đình nhìn một màn, khí huyết sôi sục rất muốn bước ra, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Viêm ở phía xa chỉ áp lại tâm tư lui về sau.

"Kết phong trận."

Theo tiếng quát của Tô Thiên, gần trăm đạo đấu khí bắn ra truyền vào võng lưới năng lượng. Hai tay Tô Thiên kết ấn nhìn vào võng lưới, dần dần một quả cầu chân không dần hiện ra bao lấy toàn bộ tháp trong phạm vị năm mươi mét.

Cảm ứng được một luồng năng lượng khủng bố đang hình thành trên đầu, hỏa mãng bất an nhìn Tô Thiên, vô hình hỏa diễm phun ra ngập trời, thân hình to lớn vùng vẫy, cái đuôi liêu tục quật vào lưới võng.

Hổ Kiền đứng ở mắt võng lưới lúc này mồ hôi tuôn ra như tắm, hai tay đang kết ấn liên tục run rẩy.

Quả cầu đấu khí như mặt trời nhỏ cực kỳ chói mắt, lát sau quả cầu run lên, Tô Thiên biết nó đã tới giới hạn, Tô Thiên quát vang như sấm.

"Súc sinh mau trở về cho ta."

Theo tiếng quát Tô Thiên hạ tay xuống, quả cầu năng lượng to lớn nhập vào võng lưới ép xuống thân hình hỏa mãng.

Bị trúng một đòn nghiêm trọng, hỏa mãng phát ra một rít tiếng thê lương, thân thể bị dồn ép trở về hắc tháp.

"Phong."

Hỏa mãng bị ép lui về bên dưới hắc động, tầng phong ấn màu ám trầm dọc thân tháp một lần nữa hiện ra bảo hộ tháp.

"Ồ."

Các học viên phát ra tiếng hoan hô vang vọng một góc trời, ánh mắt đầy sùng bái nhìn các trưởng lão.

"Sư phụ, thứ đó đã bị phong ấn, phải làm sao đây." Tiêu Viêm không cam lòng nói.

"Đừng gấp, Vẫn Lạc Tâm Viêm sẽ không cam chịu bị phong ấn, hơn nữa trận giằng co vừa rồi đã thu hút một phương thế lực tìm đến."

Thế lực ở gần đây chỉ có thể là Hắc Giáp Vực.

Vẫn Lạc Tâm Viêm đã bị phong ấn, nghe tiếng hò reo xung quanh Tô Thiên thở hắt ra một hơi, trên gương mặt già nua nghiêm khắc nở ra nụ cười hiếm thấy. Nhưng chỉ trong chốt lát Tô Thiên nhíu mày ngưng trọng nhìn về phía chân trời.

"Ha hả... không ngờ dị hỏa ở nội viện, Tô trưởng lão, các ngươi cất giấu thật khéo."

Theo tiếng cười vang lên, một đám người xuất hiện phi hành trên không, một luồng không khí tràn đầy huyết tinh quét qua học viện.

Tô Thiên âm trầm nhìn nam tử vận áo bào của Luyện dược sư.

"Còn tưởng là ai phá kết giới tiến vào nội viện, ra là Dược Hoàng Hàn Phong."

Ánh mắt Tiêu Viêm co rút lại, tên phản đồ khi sư diệt tổ đó cũng tới, nếu xét theo bối phận Hàn Phong có thể nói là sư huynh của Tiêu Viêm, vì bản chất đa đoan nhiều dã tâm nên Dược Lão đã không truyền lại Phần Quyết cho hắn.

Hắn không cam tâm nên đã bày mưu gϊếŧ chết Dược Lão, hòng đoạt lấy Phần Quyết, nhưng đến lúc chết vẫn không có được nó từ Dược Lão.

Tiêu Viêm ẩn nấp từ xa đánh giá người sư huynh này.

"Tô trưởng lão khách khí, danh hiệu này chỉ là mọi người ở Hắc Giáp Vực ưu ái đặt, ta thật không dám tự xưng như vậy."

"Hàn Phong, đây là địa phận của nội viện, ngươi không mời tự tới là có ý gì."

Hổ Kiền bay tới đứng bên cảnh Tô Thiên quát hỏi.

"Dị hỏa chính là thiên địa linh vật, đối với một Luyện Dược Sư mà nói dị hỏa là một loại tín ngưỡng, các ngươi đem nó phong ấn cầm tù thật quá tàn nhẫn, chỉ mong các vị phóng thích nó được tự do."

Người ở Hắc Giáp Vực suốt ngày tranh đoạt chém gϊếŧ, nói cái gì cầm tù nuôi nhốt là tàn nhẫn thật khiến người ta buồn nôn ghê tởm.

"Buồn cười, các ngươi cho rằng ở đây đều là trẻ con sao, muốn cướp dị hỏa cứ nói thẳng, không cần vòng vo giả thanh cao."

Hổ Kiền vung tay, nhất thời hai mươi thân ảnh dùng đấu khí hóa hình ra hai cánh bay lên đứng sau lưng lão. Tô Thiên nhìn các thế lực đứng sau Hàn Phong, nắm tay không khỏi siết chặt lại, nhàn nhạt nói.

"Không hổ là Dược Hoàng, các thế lực như Huyết Tông, Bất Phiến Môn, Địa Viêm Tông... đều thỉnh tới được, lực triệu hiệu này chỉ có ngươi mới làm được."

"Nếu Đại trưởng lão đã thẳng thắn vậy ta cũng không vòng vo, chỉ cần ngài giao dị hỏa cho ta, bất cứ điều kiện nào do các ngươi đề ra ta cũng sẽ cố gắng thực hiện."

Tô Thiên nhếch miệng đầy châm chọc.

"Những lời này nếu sư phụ của ngươi Dược Tôn Giả nói, ta thật sẽ cân nhắc, nhưng với người như ngươi, nên về tu luyện thêm vài chục năm. Già Nam sừng sững trên đại lục nhiều năm không phải sễ chọc."

"Nếu Đại trưởng lão đã nói vậy, ta đành phải dùng vũ lực đoạt lấy." Hàn Phong thu lại ý cười, gương mặt ôn hòa dần âm lãnh.

Vừa nói xong u lam hỏa diễm trong người hắn trào ra.

"Là dị hỏa, sư phụ... người không sao chứ?"

Cảm giác giới chỉ trên tay nóng lên, Tiêu Viêm dùng thần thức giao lưu với Dược Lão.

"Không có gì, nhiều năm không gặp không ngờ tên phàn đồ này vận khí không tệ, còn có thể làm chủ dị hỏa."

Tiêu Viêm vuốt nhẫn chỉ, nói với lòng.

"Sư phụ người yên tâm chuyện thanh lý môn hộ này ta sẽ thay ngươi làm."

"Ta biết ngươi có lòng nhưng thực lực của ngươi và hắn quá chênh lệch, nếu có thêm dị hỏa nó sẽ trợ giúp ngươi tăng tiến tu vi."

"Nhưng sư phụ, ta có thắc mắc, mỗi người chỉ có thể hấp thu một loại dị hỏa, hắn sao có thể muốn dị hỏa thứ hai."

"Bởi vì trước kia hắn tu luyện Phần Quyết, năm xưa hắn nhân lúc ta không để ý lén xem Phần Quyết, nhưng chỉ là một phần tàn khuyết, mặc dù chỉ là một phần nhưng thiên phú tu luyện của hắn cực cao, có lẽ sau nhiều năm nghiên cứu hắn đã lần ra được đầu mối nên mới muốn có được dị hỏa khác."

Hàn Phong mang đến cho Tiêu Viêm nguy cơ cực lớn, vừa gánh trách nhiệm thanh lý môn hộ vừa phải cùng hắn tranh đoạt dị hỏa, ánh mắt hắn nhìn Hàn Phong tràn ngập sát y.

"Hàn Phong, ta khuyên ngươi nên sớm rời đi, ta sẽ xem chuyện này chưa từng phát sinh, nếu viện trưởng trở về sợ là các ngươi gánh không không nổi." Tô Thiên quát lớn.

"Đại trưởng lão không cần dọa ta, viện trưởng nhiều năm không thấy, đợi ta lấy được dị hỏa, lấy cung cách làm việc của Hắc Giáp Vực, chỉ sợ ngày sau viện trưởng trở về thứ hắn nhìn thấy chỉ là đống đổ nát."

Tô Thiên hít một hơi, sắc mặt xanh mét, siết chặt nắm tay làm không gian xung quanh chấn động chấn động.

"Nhiều năm không động tay, lão phu thật muốn xem thử ngươi có tư cách nói những lời đó không! Các trưởng lão nghe lệnh, bảo vệ dị hỏa, bảo vệ nội viện."

"Bảo vệ nội viện." Các học viên khác ầm ầm hô hào, một cỗ khái thế hùng hồn xông tận trời xanh.

"Thỉnh hai vị Kim, Ngân tiên sinh hiện thân." Hàn Phong nhìn về hư không cung kính nói.

"Hàn Phong, ngươi thỉnh chúng ta trợ giúp, đại giới này hy vọng ngươi trả nổi." Hai thân ảnh một vàng một bạc quỷ dị hiện ra giữa không trung.

Nhìn hai thân ảnh vừa xuất hiện, Tô Thiên nghiến răng nói.

"Không nghĩ tới các ngươi cũng tham gia chuyện này." Tô Thiên trầm giọng nói.

Hai lão nhân đứng giữa hư không, một người vận ngân bào một người vận kim bào, giống nhau từ mắt mũi đến râu tóc. Cả hai là huynh đệ song sinh, tu luyện công pháp đấu kỹ phối hợp cực kì ăn ý.

Nếu tách riêng giao đấu thực lực của họ chỉ có thể đấu ngang với Đấu Hoàng, nhưng nếu song chiến cùng phối hợp bổ trợ cho nhau có thể đấu ngang ngửa với một Đấu Tông.

"Ha hả, nhận được ủy thác có qua có lại mà thôi." Kim bào lão nhân vuốt râu cười.

Các trưởng lão ở nội viện đều biết hai lão nhân này, đều là cường giả số một số hai ở Hắc Giáp Vực.

"Tô lão đầu ta khuyên ngươi nên giao dị hỏa cho Hàn Phong, nếu viện trưởng của các ngươi ở đây chúng ta xác thật sẽ không tham dự vào việc này, đáng tiếc lão gia hỏa kia nhiều năm không thấy, cũng không biết là chết ở nơi nào." Ngân lão nhân châm chọc.

"Si tâm vọng tưởng, cho dù viện trưởng không ở đây ta cũng muốn nhìn thử, Ngân Kim các ngươi liên thủ có chỗ nào khó lường."

"Nhưng ta xem ra cường giả ở nội viện các ngươi không đủ dùng, ta hỏi lại lần cuối các ngươi có giao dị hỏa ra không?"

Đám lâu la đi theo Hàn Phong tuy ít, nhưng đều trải qua chiến đấu sinh tử đầy huyết tinh, đều là cáo già âm ngoan tàn nhẫn, so với các học viên ở đây tuy đấu đá mỗi ngày nhưng chưa từng trải qua chiến đấu sinh tử chân chính, chỉ hơn chứ không kém.

"Hừ."

Tô Thiên không trả lời, một đạo đấukhí từ ống tay áo lão vung ra bắn về phía Hàn Phong.

"Ầm."

Hàn Phong búng ra một luồng hỏa diễm lam sắc, hai luồng năng lượng va chạm nhau nổ tung trên trời.

Tô Thiên thuấn di muốn tiếp cận Hàn Phong, nháy mắt đã bị huynh đệ Ngân Kim ngăn lại.

"Tô lão đầu, ngươi quên chúng ta rồi sao?"

Hai huynh đệ chạm tay vào nhau dung hợp đấu khí, bắn ra một luồng năng lượng màu xanh lục, Tô Thiên quỷ dị lách người né tránh, áp sát hai huynh đệ Ngân Kim, chưởng phong ầm ầm xuất kích, tàn ảnh nhấp nháy ẩn hiện trên không làm người xem hoa mắt.

Nhìn Tô Thiên đã bị hai huynh đệ Ngân Kim cầm chân, Hàn Phong quay sang nói với các thế lực phía sau.

"Nhờ các vị cầm chân những người khác, ta cần thời gian để phá phong ấn trong tháp."

"Một đám Đấu Vương mà thôi, máu của trưởng lão nội viện ta còn chưa nếm qua."

Tông chủ Huyết Tông nheo mắt lại, trong mắt tràn ngập tàn nhẫn khát máu.

"Đa tạ chư vị, ngày sau Hàn Phong nhất định đáp tạ."

Hàn Phong hướng các thế lực chắp tay cảm tạ, nói xong hỏa diễm lam sắc bao lấy toàn thân lao nhanh về phía Thiên Phần Luyện Khí Tháp.

"Ngăn bọn họ lại."

Hổ Kiền quát lên, lão và những trưởng lão khác lao tới muốn ngăn trở lộ tuyến của Hàn Phong, nhưng đã bị hơn hai mươi thân ảnh tràn ngập sát ý chặn lại, cùng các trưởng lão hình thành thế đối lập.

Những thế lực khác ở Hắc Giáp Vực lần lượt vây khốn những người khác, đem họ họ phân ra thành từng nhóm nhỏ.

"Từ từ, đối thủ của các người là chúng ta." Tông chủ Huyết Tông nhe răng cười dữ tợn.

Trên bầu trời bắt đầu lâm vào hỗn chiến kịch liệt, Tô Thiên bị hai huynh đệ Ngân Kim cầm chân, Hổ Kiền lao vào tháp cầm chân Hàn Phong.

Các phương thế lực ở Hắc Giáp Vực lấy tu vi lấn áp bắt đầu chèn ép cao thủ nội viện, bọn họ một mình có thể đối chiến với hai hay thậm chí ba người, hỏa bạo ầm ầm vang khắp bầu trời.

Xem tình hình nội viện e khó giữ được.

"Sư phụ, chúng ta tiếp tục đợi sao?"

"Chỉ có thể đợi, bằng vào sức của ngươi không thể phá tan phong ấn trong tháp, nếu bây giờ lao ra sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích."

Tiêu Viêm gật gù nép mình vào tảng đá thu liễm khí tức.

"Ầm."

Một đạo kiếm khí mang theo hỏa diễm màu xanh lục như muốn cắt đứt bầu trời quét qua, với kinh nghiệm nhiều năm tắm máu của mình, tông chủ Huyết Tông vừa cảm ứng có một cỗ lực lượng khủng bố ập tới đã lập tức phi thân tránh né.

Những tên thuộc hạ của hắn lại không may mắn, chỉ chậm một nhịp đã bị kiếm khí cắt quá, thân hình chia làm hai mảnh. Dưới sức thiêu đốt của dị hỏa nháy mắt hai mảnh thi thể bị đốt thành tro.

Tiêu Đình chậm rãi bay lên giữa không trung, trong tay lăm lăm trường kiếm, uy áp của một cường giả tản ra làm mọi người rúng động. Phe địch phe ta đều ngừng lại nhìn người mới xuất hiện.

"Hừ, một đám Đấu Hoàng mà thôi." Tiêu Đình nhìn đám người Hắc Giáp Vực nhàn nhạt.

Lời này thật khiến một đám người muốn hộc máu vì phẫn hận.

"Nha đầu ngươi...." Tô Thiên cùng hai huynh đệ Ngân Kim tách ra, chỉ về phía Tiêu Đình gào lên. Nha đầu này thật biết che giấu thực lực, tuy vậy nhưng trong giọng lão không hề tức giận mà còn nghe ra được tia nhẹ nhõm.

Tiêu Đình nhìn Tô Thiên lè lưỡi, nếu không phải tình thế ép buộc cô cũng không muốn lộ diện, dị hỏa cô có thể im lặng chờ Tiêu Viêm ra tay, nhưng đám người Hắc Giáp Vực muốn động đến các học viên và đạo sư Tiêu Đình sẽ không ngồi yên.

Các học viên nhìn trận hỗn chiến cũng rất muốn tham chiến giúp một tay, chỉ hận bản thân tu vi thấp không thể góp sức, giờ phút này thấy Tiêu Đình xuất kích, mọi người càng thêm sùng bái nhìn cô, liên tục vỗ tay cổ vũ.

"Tiểu Hỏa."

"Ai nha." Được gọi tên Tiêu Hỏa từ trong lỗ đen không gian làm tổ trước ngực Tiêu Đình bay ra, hưng phấn bay xung quanh vài vòng sau đó đáp lên vai cô, liên tục cọ mặt vào cổ Tiêu Đình làm nũng.

Ở trong không gian lâu ngày, Tiểu Hỏa đã sớm buồn chán héo ruột, nhưng mama không cho nó ra ngoài, nó cùng Tiểu Thải đều phải lén lút không cho ai thấy, hôm nay được đường đường chính chính xuất hiện, Tiêu Hỏa đương nhiên vui vẻ hưng phấn.

Mà Tiểu Thải đang ở trong không gian liên tục khóc la gào rống muốn ra ngoài, Tiêu Đình không ngốc để Tiểu Thải ra ngoài lúc này, tại đây hỗn chiến phức tạp nếu để Tiểu Thải bị trầy da tróc vảy Mỹ Đổ Toa lại tìm cô tính sổ.

Tiêu Đình ôm Tiểu Thải hôn hôn một chút nói.

"Tiểu Hỏa, hôm nay cùng mama đánh người xấu bảo vệ các ca ca, tỷ tỷ... và các đạo sư, bọn họ đều làm rất nhiều việc xấu, hôm nay phải đánh đòn bọn họ đến không cử động chiến đấu được."

Tiểu Hỏa biết các ca ca tỷ tỷ là ai, ở trong không gian nó vẫn nghe thấy những gì đang diễn ra bên ngoài,
những người Tiêu Đình tiếp xúc, ngoại trừ một số ít hình ảnh trẻ em không nên thấy bị Tiêu Đình che chắn lại.

"A nha!" Tiểu Hỏa hưng phấn nhảy lên, nhìn về đám người Hắc Giáp Vực gầm gừ ngao ngao vài tiếng, không có tính uy hiếp nào ngược lại càng buồn cười.

Nó khịt mũi nhìn đám người Hắc Giáp Vực, một thân huyết tanh thật hôi hám xú khí, Tiểu Hỏa từ nhỏ lớn lên trong ôn nhu hương, trong vòng tay của mama và các tỷ tỷ xinh đẹp thơm tho sao có thể chịu được.

Nó gầm gừ lao về phía đám người Huyết Tông, bọn họ chuyên uống máu người để tu luyện, một thân tràn ngập máu tanh buồn nôn, Tiểu Hỏa nghĩ phải đánh bọn người xấu này.

"Mọi người cẩn thận súc sinh này không đơn giản." Một nam tử cảnh giác hô lên.

Đột nhiên bị chửi súc sinh, Tiểu Hỏa gào lên một tiếng lao vào hắn, nam tử này muốn lui lại mới lạnh người phát hiện toàn thân cứng nhắc không thể cử động được.

Tiểu Hỏa là Yêu thú nắm được lĩnh vực không gian, con mồi nó tỏa định không gian còn muốn chạy được sao. Tiểu Hỏa phun ra một cột lửa bắn thẳng vào người tên đệ tử Huyết Tông.

"Ahhhhh...."

Nam tử nháy mắt biến thành ngọn đuốc sống, hắn cố dùng đấu khí bảo hộ thân mình nhưng hỏa diễm kì dị có thể cắn nuốt đấu khí của hắn lại càng mạnh hơn.

Thấy hắn kêu gào thảm thiết Tiểu Hỏa giải trừ tỏa định không gian, nam tử rơi xuống đất tiếp tục kêu gào giãy giụa.

Mama nói phải đánh đến lúc bọn người xấu này không cử động, nhìn hắn vẫn còn sức la hét nên Tiểu Hỏa không thu lửa lại. Tiếp tục bay lượn đi đánh người xấu khác.

Có nam tử kia làm bài học, những người khác thấy Tiểu Hỏa bay tới nháy mắt bỏ chạy tán loạn, khung cảnh hỗn loạn ồn ào gà bay chó sủa. Nhìn Tiểu Hỏa nô đùa với bọn họ Tiểu Đình cũng bắt đầu tham chiến.

Tông chủ Huyết Tông lùi về sau căm phẫn nhìn các đệ tử lần lượt bị thiêu cháy, nhưng hắn lúc này không thể liều mạng, lão xảo quyệt lẩn trốn đột nhiên cảm ứng được một đạo khí tức như có như không ở gần bên.

Rà quét tầm mắt rốt cuộc thấy được Tiêu Viêm đang ẩn nấp cạnh một tảng đá, hắm cười âm lãnh xuất kích, nếu không gϊếŧ được trưởng lão vậy gϊếŧ vài học viên uống máu chúng xem như trút giận.

"Cẩn thận có kẻ phát hiện." Dược Lão lớn tiếng nhắc nhở.

Tiêu Viêm vội tránh sang một bên, tảng đá to lớn nháy mắt bị đánh thành bụi phấn, Tiêu Viêm lấy ra vũ khí thủ thế nhìn tông chủ Huyết Tông-Phạm Lao.

Các học viên không biết chuyện gì nhưng tiếng nổ gây oanh động quá lớn, lúc bọn họ nhìn kỹ đã thấy Tiêu Viêm cầm trọng thước thủ thế đối diện với Phạm Lao, bọn họ nghĩ rằng Tiêu Viêm muốn đứng lên chiến đấu bảo vệ nội viện, mọi người bắt đầu cổ vũ hắn.

Tiêu Viêm ngẩn người nhìn Phạm Lao thầm hô không ổn, hắn là Đấu Hoàng. Tiêu Viêm lúc này tiến thoái lưỡng nan, hắn đang cân nhắc có nên mượn tu vi của sư phụ để đối chiến không, một tiếng nói lãnh lót trong trẻo vang lên giải vây.

"Lão già không biết xấu hổ, đường đường Đấu Hoàng lại đi bức hiếp Đấu Linh."

Tử Nghiên lắc lắc bím tóc đáp xuống, một tay vuốt ve bím tóc bỉu môi nói, Lâm Minh Tuệ cũng đáp xuống đứng cạnh Tử Nghiên.

Phạm Lao nắm chặt trường mâu đỏ như máu trong tay híp mắt nhìn hai tiểu cô nương non nớt trước mặt, đừng nói hai nha đầu cho dù là trẻ sơ sinh hắn còn không ngại gϊếŧ, năng lượng huyết sắc mạnh mẽ tràn vào trường mâu.

Cảm ứng sát khí đầy huyết tinh của Phạm Lao bốc lên, sắc mặt Tử Nghiên trầm xuống, nắm tay nhỏ giơ lên nói với Lâm Minh Tuệ.

"Chúng ta từng nói sẽ tỷ thí, hôm nay ta và ngươi cùng thử xem ai đánh hạ hắn trước."

"Được." Lâm Minh Tuệ sảng khoái đáp ứng, lâu ngày không đánh đấm xương cốt đều phát ngứa. Cả hai liên thủ xông lên.

Hai tiểu cô nương xinh đẹp đối chiến cường giả Đấu Hoàng ngay lập tực thu hút ánh mắt mọi người.

"Hỏa Nguyên Phượng Hoàng, Liệt Hỏa Phượng Vũ, khởi!"

Quanh thân Lâm Minh Tuệ cháy lên một đoàn hỏa diễm đỏ rực, một con Phượng Hoàng Hỏa nhỏ từ trong hỏa diễm đó hiện ra, sải cánh dài hơn hai mét xòe ra phía sau Lâm Minh Tuệ, rít lên một tiếng Phượng ngâm đầy kiêu hãnh.

"Oa, ta không ngờ ngươi là Phượng Hoàng." Tử Nghiên dùng hai mắt tỏa sáng nhìn Lâm Minh Tuệ, Tiểu Tuệ đắc ý nhìn nàng.

"Chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm, đừng quên chúng ta đang tỷ thí."

"Chi." Phượng Hoàng Hỏa rít lên đập cánh từ trên cao lao về phía Phạm Lao, Phạm Lao không dám xem thường Hỏa Phượng Hoàng vội lách mình né tránh một đòn.

Thân ảnh Tử Nghiên từ lúc nào đã quỷ dị xuất hiến bên cạnh lão, cánh tay khô gầy của Phạm Lao vung lên, từ trong tay áo lão phóng ra ba huyết xà.

Huyết xà dữ tợn há miệng, sắc mặt Tử Nghiên ngưng trọng siết chặt hai nắm tay liên tục vung quyền, đánh cho ba huyết xà nổ tung huyết nhục be bét.

Lúc này Hỏa Phượng Hoàng theo sự điều khiển của Lâm Minh Tuệ bắt đầu đảo cánh một lần nữa sà xuống tấn công Phạm Lao.

Đôi cánh đấu khí màu đỏ sau lưng Phạm Lao rung lên, dùng thân pháp mau lẹ né tránh Hỏa Phượng Hoàng, tuy vậy hắn vẫn bị nhiệt độ nóng cháy kinh khủng của Hỏa Phượng Hoàng làm cho toàn thân nóng rát.

Tử Nghiên điểm mũi chân, thân hình nhỏ nhắn nhảy lên không, bàn chân nhỏ vung ra đá vào mạn sườn Phạm Lao.

Hai bàn tay gầy guộc của Phạm Lao nhanh chóng kết ấn, một huyết thuẫn dài hơn hai mét hiện ra.

"Bang."

Một cước của Tử Nghiên mang theo mang theo lực đạo ám trầm đánh vào huyết thuẫn, để lại một vết lõm to như miệng chén trên huyết thuẫn, huyết thuẫn thành công chắn một đòn đồng thời năng lượng huyết sắc trên thuẫn cũng bật ngược lại đẩy lui Tử Nghiên.

"Hừ."

Tử Nghiên lại lao tới tung ra cơn mưa quyền cước nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh mơ hồ, ầm ầm đánh vào ngực và bụng của hắn.

Bất ngờ về tốc độ và sự linh mẫn của Tử Nghiên, đến lúc này Phạm Lao không dám xem thường nàng, đấu khí cấp tốc vận chuyển bao lấy toàn thân ngưng tụ ra một bộ huyết giáp.

"Phệ Huyết Giáp."

"Bang, bang... bang..."

Nắm tay nhỏ nhưng mang tới kình lực khủng khiếp khiến Phạm Lao khiếp sợ, với thực lực của một Đấu Hoàng, quyền cước của Tử Nghiên liên tục đấm đá lên huyết giáp vẫn không phá vỡ được lớp phòng ngự của huyết giáp.

Tuy nhiên nếu nhìn kỹ có thể thấy được những vùng huyết giáp va chạm với nắm đấm của Tử Nghiên huyết khí dần mờ đi.

Huyết giáp tuy hóa giải đa số kình lực từ đòn tấn công nhưng dư lực vẫn liên túc đánh hắn lui về sau, một Đấu Hoàng tông chủ Huyết Tông giờ phút này bị một tiểu cô nương Đấu Vương đánh chật vật không chịu được, sắc mặt đầy phẫn nộ.

Các học viên trước nay bị Tử Nghiên đánh lúc này nhìn nàng hiển lộ thần uy không khỏi hít hơi lạnh, nàng có thể đánh ngang ngửa với một Đấu Hoàng thì vị trí đệ nhất Cường Bảng này vững như Thái Sơn không ai dám dị nghị.

"Ầm."

Lại một quyền hung hăng đấm vào ngực Phạm Lao, huyết giáp rốt cuộc tới giới hạn vỡ tan tành. Tử Nghiên còn chưa kịp vui mừng, đã thấy Phạm Lao mượn lực bay về sau, huyết khí tanh tưởi bay đầy trời.

"Huyết Ma Thủ."

Theo tiếng quát của hắn, không khí chấn động một trận gió mang theo huyết tanh quét qua, một trảo thủ bằng máu to tầm hai trượng hiện ra trên trời ầm ầm đập xuống Tử Nghiên.

Tử Nghiên ngẩng đầu không khỏi biến sắc, Lâm Minh Tuệ đã lao tới đứng bên cạnh Tử Nghiên, cánh tay phải vung lên làm trường kiếm trong tay phát ra tiếng ngân thanh thúy, năng lượng cấp tốc chảy vào thân kiếm, nháy mắt từ thân kiếm hiện ra một lốc xoáy lửa.

"Thanh Yên Kiếm, Toàn Phong Viêm."

Trường kiếm rời tay bay lên không, lốc xoáy lửa cấp tốc xoay tròn điên cuồng gào thét cắn nuốt mang theo sức công phá kinh thiên động địa, như một mũi khoan lợi hại phá tan huyết trảo to lớn. Hỏa diễm nóng cháy cắn nuốt hết thảy huyết khí.

"Tử Nghiên." Lâm Minh Tuệ thấp giọng nhắc nhở.

"Ừm." Tử Nghiên gật đầu bắt lấy thời cơ, nhân lúc Phạm Lao còn chưa hết sửng sốt vì đòn độc thủ của hắn bị hóa giải quá dễ dàng, nàng lao tới đấm một quyền vào ngực hắn.

"Bụp."

Phạm Lao bị đáng văng ra sau, từ miệng phun ra một búng máu, hắm ôm ngực phẫn nộ gầm lên.

"Đám tạp chủng các ngươi!"

Huyết khí trên người hắn tản ra, nháy mắt trên bầu trời như ngập trong biền máu.

"Phệ huyết ấn."

Một trảo thủ khác sắc bén lăng lệ nùng liệt huyết tanh hơn trước từ trong biển máu phóng ra, Tử Nghiên cảm nhận lực lượng ám trầm lãnh huyết của thủ trảo, sắc mặt ngưng trọng. Hai nắm tay phát ra bạch quang, hai bàn tay dần trở nên trong suốt như ngọc.

"Oành."

Hai nắm tay vung ra va chạm với huyết trảo như băng thả vào dầu sôi, phát ra tiếng nổ như núi đổ sấm rền.

Tử Nghiên bị đánh lui về sau, khí huyết toàn thân nhộn nhạo không khỏi kêu lên một tiếng, bước chân chao đảo cấp tốc chạy trở về.

"Một Đấu Vương như ngươi còn không xứng đấu với ta." Phạm Lao đứng trong biển máu gầm lên, một huyết trảo khác hiện ra lao về phía Tử Nghiên.

Lâm Minh Tuệ đứng chắn trước Tử Nghiên, trường kiếm đỏ rực được bao bọc trong hỏa diễm đâm vào huyết trảo, cổ tay nàng uyển chuyển xoay một vòng lấy tám lạng đối ngàn cân đối đầu với huyết trảo.

Trường kiếm đảo tròn tạo ra vòng lửa hình xoắn ốc điên cuồng đốt sạch huyết khí, nhưng dư lực phản chấn đánh mạnh vào cổ tay Lâm Minh Tuệ. Làm cổ tay nàng đau buốt run rẩy.

Lâm Minh Tuệ híp mắt nhìn Phạm Lao, bàn tay trái kết thủ ấn. Hỏa Phượng Hoàng đột nhiên tăng tốc lấy thế nhanh như thiểm điện lao vào Phạm Lao.

"Ầm."

Hỏa Phượng Hoàng vừa tới gần Phạm Lao đột nhiên nổ tung, bầu trời ngập trong biển lửa mây trắng đều nhuộm một màu đỏ rực, từng mảng lửa nóng rơi xuống đất, huyết hải bị thiêu đốt tiêu tán để lộ thân ảnh chật vật liên tục vùng vẫy trên không của Phạm Lao.

Lâm Minh Tuệ hừ lạnh nhìn hắn, căn nguyên hỏa viêm của thần thú Phượng Hoàng dù không phải là mạnh nhất tu chân giới nhưng đối với một phàm nhân như Phạm Lao, hắn còn chưa có tư cách là đối thủ.

Phạm Lao rơi xuống đất, lúc này toàn thân hắn đỏ rực, các mảng da thịt bong tróc rơi xuống, dù vậy hỏa diễm vẫn bám lấy hắn không tha không chết không ngừng thiêu đốt hắn. Mùi da thịt cháy khét làm người ta buồn nôn.

"Mời."

Lâm Minh Tuệ đưa tay làm tư thế thỉnh, ý bảo Tử Nghiên ra đòn kết liễu, Tử Nghiên bỉu môi không thèm.

"Bẩn tay, ta từ trước đến nay còn chưa gϊếŧ người đâu." Tử Nghiên đưa bàn tay mềm mập trắng trẻo của mình lên, càng nhìn càng thấy đẹp, mới không thèm dính máu tanh của loại người này.

"Ta cũng chưa, không ai ra đòn quyết định vậy trận này chúng ta huề." Lâm Minh Tuệ nhún vai thu kiếm, cùng Tử Nghiên hi hi ha ha rời đi mặc cho Phạm Lao tự sinh tự diệt.

Tô Thiên cùng nhị lão Kim Ngân vẫn đang đối chiến quyết liệt, trong vòng chiến hơn trăm mét không ai dám tới gần, Tiêu Đình càn quét vòng ngoài một mình đối chiến với thế vây công của ba bốn Đấu Hoàng, Tiêu Hỏa hiện như tiểu cẩu gặp ai cũng cắn.

Hàn Phong ở trong tháp đang giao chiến với Hổ Kiền, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn Tiêu Đình, hỏa diễm của Tiêu Đình nếu cảm ứng của hắn không sai, thì đó là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa xếp thứ mười chín trên bảng dị hỏa.

Năm đó để có được Hải Tâm Diễm, dị hỏa thứ mười lăm trên bảng dị hỏa, hắn suýt nữa mất mạng, may nhờ Phần Quyết tàn khuyết trợ giúp hắn đắc thủ. Nhìn một nha đầu vắt mũi chưa sạch có được dị hỏa, trong lòng Hàn Phong nổi lên một tia ghen tị.

Không ngờ ở tại nơi này lại gặp được hai loại dị hỏa khác, nếu vậy trời cũng đang giúp hắn, Hàn Phong không muốn dây dưa với Hổ Kiền, hỏa diễm màu lam từ bàn tay bốc lên.

Hổ Kiền thấy hắn sử dụng dị hỏa, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, ầm một tiếng y phục trên người rách nát đấu khí quanh thân bạo phát, lao về phía Hàn Phong.

..................................................

Mặt trời đã lặn, mọi người vẫn đang hỗn chiến phía trên, không ai để ý tầng năng lượng hắc sắc phong ấn dọc thân tháp đang dần mờ nhạt, mà phía sau màng năng lượng này, một đôi đồng tử hình tam giác âm lãnh đang chăm theo dõi động tĩnh bên ngoài.

Mà người gây sự chú ý cho nó nhất vào lúc này chính là Tiêu Đình và Hàn Phong. Nhìn năng lượng dị hỏa trong cơ thể hai người, hỏa diễm vô hình trong hỏa mãng cũng bắt đầu sôi trào, trong linh trí của nó bắt đầu sinh ra cảm giác gọi là tham lam.

Không chỉ có nhân tộc mới muốn sở hữu dị hỏa, mà dị hỏa cũng có ham muốn cắn nuốt dị hỏa khác để tăng thực lực.

"Ầm."

Một tiếng nổ như lôi đình vang vọng thiên địa khiến mọi người biến sắc, cả chiến trường đều ngừng tay lại, Tô Thiên nhìn đỉnh tháp vỡ tan tành sắc mặt khẽ biến lao về phía đỉnh tháp.

"Nguy rồi, súc sinh đó lại phá tan phogn ấn."

Trong bóng tối một đôi xà đồng đỏ rực hiện ra, hỏa mãng từ đỉnh tháp lộ ra, đảo mắt nhìn một lượt trên bầu trời.

"Đây là dị hỏa của Thiên Phần Luyện Khí Tháp sao? Không ngờ nó đã có được linh trí bậc này." Hàn Phong nhìn hỏa mãng trong mắt không giấu được vẻ kích động.

Những ai bị tầm mắt của hỏa mãng quét qua đều cảm thấy toàn thân phát lạnh, đối diện với loại năng lượng mang tính hủy diệt mạnh trong thiên địa, có thể thiêu thiên diệt hải không ai không run sợ.

"Trưởng lão nội viện nghe lệnh, kết trận."

Nghe hiệu lệnh của Tô Thiên các trưởng lão ngẩn người nhìn đám người Hắc Giáp Vực, đại bộ phận đều đã bị Tiểu Hỏa và Tiêu Đình liên thủ diệt sát, Tiêu Đình nhìn họ chắc nịch gật đầu, lúc này mới buông xuống lao về phía tháp.

Tiêu Đình cầm trướng kiếm nhìn đám người Hắc Giáp Vực, gọi Tiểu Hỏa lại phân phó, bất cứ kẻ nào gây rối vào lúc này cứ thiêu cháy bọn họ.

Đám người Hắc Giáp Vực lúc này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, bọn hắn giúp Hàn Phong là vì lợi ích, nhưng điều quan trọng vẫn là phải giữ được cái mạng trước khi nói tới lợi ích.

Nhìn các trưởng lão chật vật một lần nữa muốn phong ấn dị hỏa, trong lòng bọn họ bắt đầu thấy hả hê.

"Hàn tiên sinh, đám lão đầu này thân mình lo không xong còn muốn tiếp tục phong ấn dị hỏa."

"Các vị cứ bình tĩnh, trải qua lần phong ấn trước bọn họ đã tiêu hao không ít sức lực, mà dị hỏa đã có thời gian nghỉ ngơi khôi phục sức lực, đợi lát nữa không cần chúng ta ra tay, bọn họ cũng tự lưỡng bại câu thương." Hàn Phong khoan thai cười nói.

Tuy nói vậy nhưng Hàn Phong suy tính nhiều hơn thế, tuy nói đoạt dị hỏa của nội viện sẽ sinh ra một số rắc rối, nhưng các trưởng lão của nội viện đều có bối cảnh và thế lực sâu xa.

Các thế lực và gia tộc có thể bỏ qua việc dị hỏa bị cướp nhưng nếu các trưởng lão bị hắn và những người ở Hắc Giáp Vực gϊếŧ, đó mới là phiền phức thật sự.

Đấu khí từ các trưởng lão cuồn cuồn tản ra bắt đầu hình thành một võng lưới, nhưng so với trước võng lưới này yếu nhược hơn rất nhiều.

Ngay lúc hào quang trên võng lưới sáng lên, hỏa mãng vẫn đang yên lặng bắt đầu công kích.

"Hống."

Âm ba vang lên, một ngọn lửa vô hình càn quét bốn phía, cái đầu to lớn của hỏa mãng húc mạnh vào tấm lưới, cái đuôi cũng thay phiên quật mạnh vào lưới năng lượng.

Đối với dao động năng lượng kịch liệt này, sắc mặt các trưởng lão dần tái nhợt, hơi thở yếu ớt, mà tấm võng lưới năng lượng bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Hỏa mãng nhìn vết nứt, cái đuôi khổng lồ nhanh như chớp quật vào nơi có vết nứt, các vết nứt khác bắt đầu xuất hiện lan tràn như tơ nhện, nhìn vào vết nứt dày đặc trên vọng lưới, Tô Thiên tuyệt vọng thầm than, phong ấn đã thất bại.

Cái đuôi một lần nữa quật vào lưới, làm tấm lưới vỡ thành từng mảnh, một tiếng rống mừng rỡ như điên phát ra từ miệng hỏa mãng.

Hỏa mãng thoát khỏi phong ấn không lập tức chạy đi mà nhìn về phía Tiêu Đình và Hàn Phong, trong mắt hiện lên vẻ tham lam điên cuồng.

"Không ngờ lại là Vẫn Lạc Tâm Viêm." Hàn Phong mừng như điên khẽ nói.

Vẫn Lạc Tâm Viêm xếp thứ mười bốn, hỏa do tâm sinh, bình khí luyện cốt.

Trong giới Luyện Dược Sư nó còn được gọi là tu luyện tác hệ khí, bởi vì chỉ cần có được nó, trong mỗi thời khắc đều được tâm hỏa rèn luyện, cơ thể luôn trong trạng thái tu luyện.

Đây là một cỗ máy gia tốc tu luyện thực thụ.

"Vẫn Lạc Tâm Viêm còn muốn thôn phệ dị hỏa khác?" Tiêu Viêm thấp giọng hỏi.

"Dị hỏa trời sinh đều có bản năng thôn phệ lẫn nhau, cá lớn luôn nuốt cá bé, Vẫn Lạc Tâm Viêm đã có linh trí tương đương ma thú,nó tự nhiên muốn cắn nuốt những nguồn năng lượng khác để tăng lên thực lực." Dược Lão chậm rãi nói.

Dị hỏa của Tiêu Đình tuy thứ hạng thấp hơn dị hỏa của Hàn phong nhưng tu vi của cô cao hơn hắn, Tiêu Đình giờ lúc này bị nhìn đến toàn thân khó chịu, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cũng cảm ứng được nguy hiểm, ở trong đan điền của Tiêu Đình liên tục rung lên.

Tiêu Đình biết Vẫn Lạc Tâm Viêm đang cân nhắc xem nên ra tay với con mồi nào, nhân lúc mọi người đều dồn sự chú ý vào hỏa mãng, thân ảnh thoáng một cái đã biến mất vào rừng. Phương hướng rời đi khéo léo cùng hướng với nơi Hàn Phong đang đứng.

Hỏa mãng cũng phát hiện dị động, thân hình to lớn nhanh như chớp lao tới, nhưng không phải đuổi theo Tiêu Đình mà nhắm vào Hàn Phong và đám lâu la rách rưới thảm thương sau lưng hắn.

"Mọi người đừng hoảng, chúng ta nhiều người có thể cùng nó đối kháng." Hàn Phong nhìn mọi người run sợ vội hô lên. Hỏa diễm màu lam tuôn ra bảo hộ thân mình hắn.

Những người khác hiện lên vẻ do dự. Hỏa mãng phun ra hỏa diễm vô hình bắt đầu công kích. Mọi người không còn cách nào buộc phải vận dụng đấu khí hộ thân, nhưng dù vậy thân thể vẫn cảm thấy vô cùng nóng rát.

"Hàn Phong, cứ như vậy e là mọi người không thể kiên trì được lâu." Kim lão nhân nhìn một vòng nói, trên mặt lão đây mồ hôi.

"Chư vị hỗ trợ ta, hôm nay nếu thu được dị hỏa, ngày sau nếu cần luyện chế đan dược ta sẽ ưu đãi gấp đôi cho mọi người." Hàn Phong biết một mình hắn không thể cứng rắn đối đầu hỏa mãng, vội quát lên.

Nghe vậy sắc mặt mọi người đều sáng lên, do dự trong lòng biến mất, lợi ích to lớn là thứ khiến người ta sẵn sàng liều mạng.

"Theo hiệu lệnh ta cùng công kích nó, chỉ cần làm tiêu hao thể lực nó, những việc còn lại cứ giao cho ta."

Hàn Phong nâng lên song chưởng, hỏa diễm lam sắc trong tay dầng ngưng tụ ra hai thanh cự kích, ánh mắt chăm chú nhìn cự mãng đang tới gần, Hàn Phong gầm lên.

"Công kích."

Hai cự kích trong tay Hàn Phong tản ra năng lượng bàng bạc như sóng gầm nhắm vào đầu hỏa mãng lao tới, hơn mười loại năng lượng mang theo thuộc tính công kích khác nhau theo đó cùng đánh về hỏa mãng.

"Tốt nhất là lưỡng bại câu thương." Tiêu Viêm đang đứng xem cuộc chiến thầm nghĩ. Tiêu Đình đã quay trở lại đang nhàn nhã ngồi trên nhánh cây đại thụ cũng nghĩ vậy.

"Ầm."

Bị trúng công kích, năng lượng bạo phá mang theo sức mạnh của toàn bộ cường giả Hắc Giáp Vực như mũi giáo mãnh liệt đâm vào phần thân của hỏa mãng, xuyên thẳng vào cơ thể nó.

Bị trúng đòn này, cho dù là Vẫn Lạc Tâm Viêm thanh thế cực thịnh cũng bị đánh hạ xuống đất, gào thét phẫn nộ.

Đánh lui được hỏa mãng trong lòng mọi người đều hưng phấn, nhưng không lâu sau hỏa mãng lại vùng lên tiến về phía họ, cái miệng to lớn mở ra phun ra một cột lửa.

"Mọi người mau tản ra." Hàn Phong nhìn cột lửa mang theo sức nón ghủy diệt vội quát lớn, bản thân hắn cũng nhanh chân bay đi.

Ngọn lửa cuồng bạo quét qua chỉ một số người có tu vi cao và Hàn Phong là tránh thoát được, số khác mặc dù có đấu khí hộ thân nhưng trên người đều dính loang lỗ hỏa diễm, da thịt bị hỏa diễm thiêu đốt lộ cả xương.

Hàn Phong lúc này là nhờ vào sức mạnh số đông, hắn biết nếu những người này không xong hắn cũng không xong, Hàn Phong vừa muốn cứu viện thì một cột lửa khác từ hỏa mãng phun ra nhắm ngay về phía hắn.

Hắn không dám chậm trễ, hỏa diễm lam sắc tràn ra như một đoàn nước biển lưu chuyển che chắn trước người hắn.

"Oành."

Một tiếng nổ lớn như lôi đình vang vọng, hai loại dị hỏa va chạm nhau sinh ra sóng nhiệt cực lớn, cây cối xung quanh nhanh chóng bị thiêu rụi, Hàn Phong bị đánh lui về sau vài chục bước, hỏa mãng vẫn gắt gao bám lấy hắn.

"Súc sinh này sao cứ nhắm vào ta!" Hàn Phong nóng mắt nhìn Tiêu Đình đang ngồi nhàn nhã dựa cột đằng xa gầm lên.

"Hàn Phong hỏa mãng này thực lực mạnh mẽ, chúng ta không giống ngươi không có dị hỏa hộ thân sợ là không giúp gì được cho ngươi."

Nghe được lời này Hàn Phong thấy hai lão Kim Ngân và những người khác đều đứng rất xa nơi này, trong lòng hắn chửi thầm một đám sợ chết, hắn chỉ có thể tự lực tung hết tuyệt kỹ làm tiêu hao sức lực hỏa mãng.

Hàn Phong lấy ra một bình ngọc, mọi người có thể cảm nhận một luồng hàn khí từ bình ngọc tản ra, không khí xung quanh Hàn Phong đều bị kết thành băng vụn. Hàn Phong ném mạnh bình ngọc về phía hỏa mãng đồng thời kết ấn.

"Bạo."

................................................

10291.

Đọc ở phần thu thập Vẫn Lạc Tâm Viêm này mình cay cú hai sự việc, bạn nào đã đọc nguyên tác rồi sẽ biết, không đọc thì mình kể đây.

Thứ nhất: Tiêu Viêm vì gϊếŧ chết con trai của Phạm Lao nên khi tới nội viện Phạm Lao đuổi đánh Tiêu Viêm, Tiêu Viêm chống trả trongma8t1 các học viên nội viện hắn là đang đứng lên bảo vệ nội viện.

Sau đó đánh Hàn Phong để giành dị hỏa, sau trận chiến dị hỏa chưa thu được mà cả hai đều trọng thương, Tiêu Viêm kiệt sức đi còn không đi nổi, lúc này các trưởng lão mới tiếp tục phong ấn dị hỏa, vì hắn không kịp chạy ra khỏi phạm vi phong ấn tháp nên bị phong ấn luôn cùng dị hỏa.

Nhưng sau khi hắn bị phong ấn, nội viện cho xây một tượng đá lớn của Tiêu Viêm đặt ở tháp để tưởng nhớ người anh hùng đã cứu nội viện.

Ủa?? Thôi tác giả muốn tâng bốc vai chính mình cũng kệ đi.

Thứ hai: vì Tiểu Thải bị phong ấn cùng Tiêu Viêm nên lúc thời khắc sinh tử ở dưới đáy tháp Mỹ Đổ Toa cũng hiện thân.

Tiêu Viêm sau khi hấp thu Vẫn Lạc Tâm Viêm bị cái gọi là di chứng sau khi hấp thu dị hỏa, đó là tâm nhập hỏa cuồng dâm nổi loạn, "dưới sức ảnh hưởng của dị hỏa không làm chủ được mình" nên đã trói Mỹ Đổ Toa lại xx.

Ủa??? Hấp thu dị hỏa chứ đâu phải dâm hỏa. Sau này khi hấp thu 1 dị hỏa khác cũng sẽ làm như vậy với Huân Nhi.

Tình thiết này thì trong tiên hiệp khá nhiều, ăn một linh quả cũng bị, bị trúng cơ quan trong bí cảnh cũng bị, trúng độc cũng nổi lên máu dâm, quá đáng hơn là có truyện khi nhỏ máu nhận chủ một thanh kiếm cũng bị....

Ói máu quá trời nên mình mới viết bộ đồng nhân này, mong tác giả đại xá.

Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc tới dòng này

Truyện convert hay : Siêu Võ Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện