Âm thanh quanh trường đua hỗn loạn, có tiếng người bực tức vì thời tiết hôm nay quá nóng, có người hô hào muốn cá cược, Nam Cung Cảnh ngồi ở trên đài cao, chăm chú nhìn vào thân ảnh của Đường Tiểu Nhu.
Hắn sinh ra trong một gia đình giàu có, bố mẹ thì tương đối dễ tính, anh em cũng đông, cho nên bình thường ít ai đặt nặng vấn đề gì với hắn.
Hắn thường xuyên ở bên ngoài chơi đùa cùng bạn bè, đi học thì thành tích luôn trung bình, ham chơi thành tính.
Nhưng gần đây, vài người bạn của hắn phát hiện hắn như biến mất khỏi các cuộc chơi, không thấy hắn đi bar nhậu nhẹt, không cùng đám bạn ở trên phố trượt ván nữa.
Họ không biết rằng Nam Cung Cảnh đang bận bịu theo đuổi một cô gái, nếu biết, chắc chắn sẽ cười vào mặt hắn.
Một tên luôn ngồi rung đùi cũng có gái theo như hắn rốt cuộc cũng được nếm mùi đau khổ khi phải theo đuổi tình yêu thật sự rồi sao?
Trong lòng Nam Cung Cảnh hồi hộp, tim cứ đập thình thình thình.
Ánh nắng trên đỉnh đầu dần trở nên gay gắt, khi các tay đua đã khởi động và làm quen xong với đường đua xong thì đồng hồ đã điểm mười hai giờ trưa, mọi người đều đổ mồ hôi.
Khán đài cả ngàn chỗ đều đứng kín mít người, chen chúc với nhau.
Nam Cung Cảnh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, tay cầm băng rôn, lo lắng đứng lên, mũi của hắn đang bị tấn công bởi một ít mùi hương cơ thể không mấy thơm tho gì của người xung quanh! Khốn kiếp! Đột nhiên, một mùi hôi xộc thẳng tới làm mọi người tức giận quát lên:
“Thằng khốn nào vừa đánh rắm đấy hả?”
“Mẹ nó hôi quá!”
“Không biết giữ ý tứ gì hay sao?”
Một đám con trai người đầy mồ hôi tụ lại một chỗ đã không vui vẻ gì, lúc này còn có kẻ đau bụng không nhịn được mà xì hơi, khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn! Nam Cung Cảnh lần đầu tiên chịu khổ như thế, mặt mũi nhăn hết cả lại.
Nhưng vì người mình thích, hắn nhịn!
Khi Đường Tiểu Nhu xuất hiện trong bộ quần áo bảo hộ và chiếc mô tô đỏ rượu quen thuộc, tim mọi người đều đập nhanh lên.
Cô là một trong những tay đua trẻ nhất của lần thi đấu này, sự chú ý của truyền thông dành cho cô cũng không hề ít, hơn nữa những năm này rất ít khi thấy có tay đua nữ tham gia.
Đường Tiểu Nhu đã không còn căng thẳng như hai lần thi đấu đầu tiên, cô hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại.
Tất cả mọi người đều đặt an toàn của bản thân lên trước hết, quần áo cùng mũ bảo hộ cũng được chuẩn bị riêng, là hàng độc quyền từ hãng lớn và thông qua tiêu chuẩn nhất định, cho nên có thể yên tâm phần nào.
Đường đua của cuộc thi này trải dài và bao quanh cả khán đài rộng lớn, hơn nữa còn ngoằn ngoèo, nhiều khúc cua hẹp, không hề dễ dàng chút nào.
Trên màn hình led được gắn rải rác xung quanh khán đài lần lượt xuất hiện hình ảnh của các tay đua, cuộc đua đã chính thức bắt đầu.
Cả quá trình dài diễn ra cuộc thi, Nam Cung Cảnh luôn có cảm giác như mình hít thở không thông.
Hắn đam mê tốc độ, đam mê những chiếc xe đẹp đến nao lòng kia, mong muốn cũng có lúc nào đó được tham dự một cuộc đấu lớn phạm vi toàn quốc thế này! Ánh mắt hắn không rời khỏi chiếc mô tô đỏ rượu cùng con số 58 trên xe của Đường Tiểu Nhu, cứ nhổm người lên xuống mỗi lần cô đến khúc cua.
Trong sự thấp thỏm, lo lắng, mong chờ của Nam Cung Cảnh và nhiều người, Đường Tiểu Nhu tụt lại phía sau, đang đứng hạng ba.
Chỉ còn vài khúc cua cuối cùng trước khi về