Lạc Hoài An đẩy cửa ra, lạnh lùng ngẩng đầu nói, "Cô trả 20 triệu lại cho tôi trước đi, rồi hẳn trao đổi với hắn.
"
Huống Thi sửng sốt, cả người co rúm lại muốn trốn đi, cô không những cảm thấy lo sợ, mà trái tim trong lồng ngực cũng đập loạn theo, tại sao Lạc Hoài An lại ở đây? Huống Thi mở to hai mắt không dám tin, ánh mắt kia trong trí nhớ của cô luôn ấm áp như gió xuân, nhưng giờ phút này lại không có tí độ ấm nào.
Huống Thi đau lòng, rồi dần lấy lại bình tĩnh, ưỡn thẳng sống lưng nói: "Anh là ai? Tôi không biết anh.
"
Lạc Hoài An cắn môi, "Cô nói đúng, tôi cũng không biết cô.
" Huống Thi mà y biết đã chết mất rồi.
Huống Thi siết chặt tay, lúc trước cô cũng là một tâm hồn ngây thơ bước vào Lý thị thì gặp được thiếu gia Lý thị là Lý Phong, sau đó gã theo đuổi cô rất quyết liệt, vào lúc đó Lý Phong nhiệt tình như lửa, vô cùng chân thành tựa như muốn dâng hết mọi thứ đến trước mặt cô chỉ để muốn nhìn thấy nụ cười của cô.
Cô muốn từ chối, nhưng lại chẳng thể từ chối được, cô cũng chỉ là một cô gái mà thôi, xe xịn, biệt thự, trang sức đắt tiền vô số kể, thành ra khiến cô không khỏi bị chìm đắm trong xa hoa đồi trụy ngày một sâu hơn.
Lý Phong hứa hẹn sẽ cho cô làm thiếu phu nhân, để cô tận hưởng cuộc sống của một chủ nhân và sẽ yêu cô cả đời này, khi ấy cô chỉ một thân một mình, thì sao chịu được cám dỗ đây?
Có con chim sẻ nào mà không muốn mình biến Phượng Hoàng đâu, thế nhưng khi Lý Phong có được cô không bao lâu thì đã thay đổi, trở nên buông thả hơn, rồi còn liếc mắt đưa tình với mấy cô gái khác, suốt ngày chỉ lo ăn chơi đàn đúm, cô tức giận cãi nhau với gã, gã cũng chẳng thèm quan tâm, cô lại không có nơi nào để nương tựa hết, nên hoàn toàn không thể làm gì được.
Vừa vặn vào lúc Lý thị gặp khủng hoảng, Lạc Hoài An lại cho cô 20 triệu, cô rất muốn bỏ chạy một mạch, nhưng lại tiếc vị trí thiếu phu nhân của Lý gia, thế là cô quyết định đánh cược một lần, thắng thì được vinh hoa phú quý đứng trên kẻ khác, còn thua thì bắt đầu lại từ đầu.
Cô đưa số tiền đó cho Lý Phong, gã lập tức vô cùng biết ơn cô, hứa hẹn sau này sẽ cắt đứt liên lạc với mấy người phụ nữ kia và sẽ cố gắng quản lý Lý thị, nhưng Lý Phong trở mình một cái là quên sạch bách mấy lời kia ngay, gã không dùng số tiền đó để cứu vớt công ty, mà lại quăng vào chứng khoán, nhưng 20 triệu kia trên thị trường chứng khoán còn không đủ để mua một chân sóng nhỏ nữa là, và cứ thế số tiền đó đã biến mất không còn lại gì, theo lý thuyết, cô nên chạy trốn luôn cho rồi, nhưng vào lúc này, cô đã không quay đầu lại được nữa.
Lý Phong ngẩng đầu, đánh giá Lạc Hoài An từ đầu đến chân, dù gã có hỏi Huống Thi thế nào, cô cũng không chịu nói với gã 20 triệu kia từ đâu mà ra, nên gã cũng chẳng thèm để ý tới làm gì, dù sao tiền là tiền, quan tâm làm gì chứ?
Tiêu Sở cẩn thận nhìn Lạc Hoài An, y ngồi xuống cạnh hắn, hắn cầm lấy tay y nói, "Em không sao chứ?"
Lạc Hoài An hờ hững giương mắt nhìn, "Sao tôi lại có chuyện gì được!"
Huống Thi nhìn vẻ mặt Tiêu Sở, trong lòng nhịn không được suy đoán quan hệ giữa Tiêu Sở và Lạc Hoài An, cô nhìn gương mặt của hắn được một hồi, thì cuối cùng mới nhớ ra, vào cái ngày cô đến tìm Lạc Hoài An ở quán bar kia, trong quán của y có một tên phục vụ luôn nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt viên đạn đó, chết tiệt, chỉ trách địa vị của hai người đó quá chênh lệch, làm cô cư nhiên không nhận ra.
Lý Phong nhìn Lạc Hoài An mà cảm xúc chập trùng, từ lâu đã nghe nói Tiêu Sở thích đàn ông, không ngờ bây giờ lại để gã bắt gặp được, "Tiêu tiên sinh, dường như ngài có chỗ hiểu lầm Lý thị rồi nhỉ? Tôi chỉ tạm thời đầu tư thất bại thôi, chứ thực chất tiềm lực của Lý thị vẫn rất lớn! "
Lạc Hoài An ngẩng mặt, "Cho dù tiềm lực có lớn hơn nữa, thì một công ty lại dựa vào việc bán thân của phụ nữ, e rằng cũng chẳng tiến được bao xa.
"
Huống Thi bị câu này của Lạc Hoài An làm kích động đến đỏ cả mặt.
Lạc Hoài An lạnh lùng đi ngang qua Huống Thi, trong ánh mắt cô không kìm được xẹt qua tia oán hận.
Tiêu Sở cười trừ xin lỗi Lý Phong, "Xin lỗi Lý thiếu, nếu An An đã cảm thấy Lý thị không có triển vọng gì, thì tôi nghĩ chúng ta chỉ có chờ cơ hội hợp tác lần sau thôi.
"
Lạc Hoài An nhìn Tiêu Sở nhưng không nói gì, Huống Thi cắn răng, trong lòng hết sức buồn bực, nhưng vẫn phải liều mạng che đậy.
Tiêu Sở cầm tay Lạc Hoài An, y khẽ thở dài một hơi.
Tiêu Sở nhíu mày nói, "An An à, loại phụ nữ đó không đáng để em thở dài đâu.
"
Lạc Hoài An quay đầu lại, "Ai thở dài vì cô ta chứ? Tôi chỉ đang thở dài 20 triệu kia thôi.
"
Tiêu Sở mỉm cười, trong mắt lộ ra vẻ hống hách, "Nếu như em muốn, anh sẽ giúp em đòi cả gốc lẫn lãi luôn.
"
Lạc Hoài An mấp máy môi, nói: "Anh muốn làm sao thì làm.
"
Tiêu Sở bước tới gần Lạc Hoài An, y lui về phía sau, không cẩn thận đụng trúng cái ghế làm vang lên tiếng động, Lạc Hoài An vươn tay bắt lấy, nhưng chỉ có thể nắm lấy eo của Tiêu Sở thôi, rồi hắn cũng thuận thế ôm y vào lòng.
Cửa bị đẩy ra một cái "Rầm", Tiêu Sở đen mặt nhìn người vừa xông vào, Lâm Y cúi đầu xin lỗi Tiêu Sở ráo riết, "Dạ chủ tịch, chỗ văn kiện này cần ngài kí tên ạ.
"
"Cút ra ngoài!" Tiêu Sở giận dữ rống lên.
Tội nghiệp cô Lâm Y bị Tiêu Sở rống đến đau đầu hoa mắt mà lủi thủi đi ra ngoài, Lạc Hoài An khoanh tay, bất