Thạc Phong Hòa Diệp ra khỏi cỗ xe thiên trướng, nhìn một vạn kỵ binh bại trận chạy về.“Thật đáng buồn, huynh đệ của ngươi đã chết trận rồi.” Chàng nói với đại tướng Hách Lan Thiết Viên đứng bên mình.“Xin hãy cho ta ra trận, ta nhất định phải vào Thiên Khải thành trước, giết đến lúc không cầm nổi đao nữa mới thôi!” Hách Lan Thiết Viên cuồng nộ xin đánh.Thạc Phong Hòa Diệp lắc đầu, chỉ ngưng thần nhìn phương xa.“Một người… Chỉ có một người, lại truy đuổi một vạn kỵ binh của chúng ta, nếu điều này bị người trong thiên hạ biết, chúng ta còn mặt mũi nào trở về Đông Lục?”Chàng truyền lệnh xuống, đội cung nỏ tiến lên, phải bắn chết kỵ binh Hữu Kim trốn về.Trong đám kỵ binh trốn về từ đằng xa, có phó tướng thấy trong trận của chính mình lại bày ra trận hình phòng ngự bằng cung, kinh hoảng phất cờ ngăn đám kỵ binh tiếp tục rút lui, quay mặt về phía trước hô lớn: “Sao lại muốn bắn tên?”Trong cung tiễn trận cũng có tướng lĩnh quát lại: “Bao nhiêu người các ngươi bị một người đuổi chạy trối chết, còn chưa hổ thẹn tự sát, mà có mặt mũi trở về sao?”“Một người? Phía sau rõ ràng là mười mấy vạn đại quân!” Kỵ tướng quay đầu chỉ tay, lại đột nhiên ngây ngẩn cả người.Trên đồng hoang bao la, xa xa chỉ có Mục Như Hàn Giang đơn thân độc mã đứng đó.Đội quân khổng lồ vừa rồi, cứ như bị một trận gió thổi tan, biến mất trên bình địa.“Mới rồi chúng còn truy đuổi sau lưng bọn ta mà!” Kỵ tướng phẫn nộ gào lên.Tin tức truyền tới xe thiên trướng, Khang Hữu Thành nhỏ giọng nói với Thạc Phong Hòa Diệp: “Thiên Khải thành sao còn có thể có hơn mười vạn đại quân? Chẳng lẽ đã trúng gian kế huyễn thuật của kẻ địch?”Thạc Phong Hòa Diệp không trả lời, chỉ nhìn vào bóng dáng đằng sau đám kỵ quân trước mắt: “Người kia, lẽ nào chính là Mục Như Hàn Giang?”Chàng vung tay, trong trận Hữu Kim kèn lệnh nổi lên, đại quân lại bắt đầu tiến về phía trước.
Một vạn kỵ binh kia vội vã chia làm hai, vòng đến hai bên sườn đại quân, nhường đường.Khi quân Hữu Kim tiến tới nơi cách Mục Như Hàn Giang nửa dặm, Thạc Phong Hòa Diệp mới vung tay lên lần nữa.Quân trận khổng lồ “Ầm” một tiếng rồi ngừng lại, tiếng bước chân vang dội trên bình nguyên lập tức biến mất, trở nên đặc biệt yên tĩnh, chỉ có tiếng phần phật trong gió của vô số cờ xí.Tình hình này, Mục Như Hàn Giang cũng vừa trải qua, nhưng vừa rồi là một vạn người, hiện giờ đã biến thành mười vạn.Chàng không quay đầu lại, bất luận sau lưng có một đội quân lớn hay không, chàng cũng sẽ không lùi bước.“Thực sự là dũng tướng.” Thạc Phong Hòa Diệp xuống khỏi xe thiên trướng, cưỡi lên ngựa chiến của mình, chàng có thể cảm giác đao của bản thân đang rung bần bật trong vỏ, nó khát vọng triển khai một hồi chém giết với đối thủ chân chính.“Năm xưa khi còn ở Bắc Lục, phụ thân ta cũng từng dẫn bộ tộc đánh trận cùng Mục Như quân, hồi đó phía sau Mục Như chiến kỳ này có hàng chục viên danh tướng Mục Như gia và mười vạn kỵ binh thiết giáp tinh nhuệ.
Khi đó kỵ binh của liên quân tám bộ cùng lắm chỉ được tám vạn, hơn nữa rất nhiều người đến đao cũng không có, chỉ có thể vót nhọn côn gỗ mà dùng.
Phụ thân ta còn chưa khai chiến đã biết tất bại, nhưng người không thể lùi bước, bởi vì lùi bước thì không còn đường sống, sau lưng là mục trường và nơi ở của tám bộ, người muốn tranh thủ thời gian cho bọn ta đào tẩu.
Hiện giờ nhớ lại…” Thạc Phong Hòa Diệp quay về phía các tướng bên người, than một tiếng, “Khi đó phụ thân ta, cũng giống như Mục Như Hàn Giang lúc này, lòng biết mình chắc chắn phải chết.
Năm xưa người cũng là anh hùng, hiện giờ ta lại chê người già rồi, cười người không dám tới Đông Lục tranh thiên hạ, có lẽ vì khi đó ta còn quá nhỏ, chưa từng trải qua duyên cớ trận chiến ấy?”Trận chiến ở Bắc Lục mười năm trước ấy, Mục Như thế gia và Hoàng trưởng tử Đoan triều Mục Vân Hàn suất lĩnh kỵ binh đại phá liên quân tám bộ, truy sát một mạch tám trăm dặm, thi thể binh sĩ tám bộ từ Ngân Lộc trải tới tận Nộ Mã nguyên, một trận máu tanh thảm liệt này, tất cả các lão tướng từng trải qua mỗi lần nhắc tới, đều không thể tránh khỏi tim đập chân run.“Nhưng hiện tại, rốt cục cũng tới phiên Mục Như thị và Mục Vân thị tới làm loại anh hùng như vậy.
Ta không tin, người dù làm bằng sắt, đối mặt với đại quân ta mà vẫn có thể không run!”Chàng giơ cao roi ngựa, vụt một cái, đại quân Hữu Kim cùng gào thét điên cuồng, thanh âm đó làm chim bay trên không cũng bị chấn động rớt xuống.Tiếng gầm ập về phía Mục Như Hàn Giang, lá cờ lớn trong tay chàng mặc sức tung bay trong gió, như cột buồm nghiêng ngả trong gió bão.Lúc này, đột nhiên họ lại nghe thấy thanh âm gì đó.Sau lưng Mục Như Hàn Giang, vô số cờ xí đang xuất hiện từ phía chân trời....Dưới Thiên Khải thành, Quân Thông nằm trong lòng Mục Vân Sênh, mặt nàng trắng bệch như giấy, chỉ còn đôi mắt vẫn linh động như trước.“Thật đáng tiếc, đại quân xuất hiện trong bức tranh, rốt cục không thể kéo dài, chỉ nhất thời dọa quân Hữu Kim bỏ chạy, rồi cũng nhanh chóng tan thành mây khói.”Nàng nhìn về đại địa phương Bắc, mây mù trên mặt đất bị gió cuốn đi, giống như vô số linh hồn chiến sĩ tiêu tan.“Ta có chút hận số phận chính mình, vì sao lại sinh ra trong gia đình đế vương, điểm này, có lẽ là nguyên nhân ta và ngươi thương xót lẫn nhau chăng.
Thật ra… Lúc ta còn rất nhỏ, đã biết ngươi rồi, khi đó ngươi vô tư vô lự trong cung điện trên mặt đất, ta chính mắt nhìn thân tộc tương tàn trong vương triều dưới lòng đất, suốt năm không có nổi một ngày ngủ yên.”Nàng chậm rãi giơ tay lên, muốn chạm vào gò má Mục Vân Sênh, trên cổ tay yếu ớt ấy, có một vết thương sâu hoắm, nhưng không còn nhỏ ra nổi một giọt máu nào nữa.“Từ nhỏ trưởng bối đã nói, vạn dặm sơn hà trên mặt