Giang Vũ Chương có dáng người gầy và không được cao lắm, trông như một văn nhân ốm yếu.
Cậu ho mạnh vài cái rồi mới nói: "Giang mỗ bị bệnh nặng, gần đây mới trở lại học ở quốc tử học, xin quận chúa đừng ngại..."
Liễu Ly cảm thấy Giang Vũ Chương nói một câu là phải thở lấy sức, nên hoàn toàn không dám ngắt lời, sợ cậu chưa kịp lấy hơi thì sẽ ngất xỉu mất, vì vậy kiên nhẫn chờ cậu nói hết.
Giang Vũ Chương này nói chuyện cũng hơi chậm thật, hai người đi ra đến bên ngoài rồi mà Giang Vũ Chương còn đang chào hỏi.
Liễu Ly rất đói bụng và đang chờ ăn cơm, đành phải ngắt lời Giang Vũ Chương: "Thật ra thì thế tử muốn nói chuyện gì vậy?"
Có lẽ sự xa cách trong mắt của Liễu Ly đã đâm vào Giang Vũ Chương, cậu ngưng lại một chút, rồi tổn thương nói: "Quận chúa ghét bỏ thân thể ốm yếu này của Giang mỗ sao?"
Liễu Ly:?
"Giang mỗ cũng không không muốn liên lụy đến quận chúa, nhưng phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn..." Giang Vũ Chương tiếp tục ho dữ dội, "Nếu không có gì thay đổi thì gia phụ sẽ lập tức trao đổi cùng Tự khanh đại nhân về ngày thành thân của Giang mỗ và quận chúa."
Tự khanh là chức quan của phụ thân Liễu Ly.
"Khoan đã." Liễu Ly nhăn mặt, thấy đã sắp đến lương đình nên vội vã vươn tay ngăn Giang Vũ Chương lại, "Ngươi là vị hôn phu của ta?"
Giọng điệu kích động này làm tan vỡ trái tim của Giang Vũ Chương lần nữa, môi cậu trắng bệch: "Quận chúa, quận chúa đã quên rồi sao? Khụ khụ..."
Liễu Ly cảm thấy đau đầu vì người này cứ ho mãi, thầm nghĩ không lẽ mình thật sự sẽ gả cho thiếu niên có trái tim mong manh và bệnh tật triền miên trước mặt? Tại sao chưa nghe thị nữ nói bao giờ, hay là có hiểu lầm gì?
Nhưng tóm lại, không thể để Ninh Tử Thanh nhìn thấy Giang Vũ Chương.
Giang gia của phủ Lương quốc công là một đại gia tộc, hoàng hậu tại vị là Giang gia nữ, và vị hoàng hậu này còn là một nhân vật phản diện chính hiệu.
Trong nguyên tác, hoàng hậu không sao có con được, cho nên tư duy dần trở nên lệch lạc, đến mức căm thù tất cả hoàng tử và hoàng nữ.
Lúc Ninh Tử Thanh vừa bộc lộ sự tài giỏi của bản thân thì đã bị bà nhắm vào.
Bà đã dùng nhiều thủ đoạn để ngáng chân Ninh Tử Thanh, thậm chí còn giết hại mẫu thân của Ninh Tử Thanh là Sở Yến! Cuối cùng, sau khi Ninh Tử Thanh đăng cơ, cả gia tộc Giang gia đắc tội nàng đã có một kết cục rất thê thảm.
Biết được điều này thì sao Liễu Ly có thể để mình và Giang gia có bất kì liên hệ nào được.
Không thể được.
"Bên ngoài gió to, thế tử hãy về trước đi." Liễu Ly lịch sự cười nói, "Khó khăn lắm mới khỏe bệnh, kẻo lạnh lại trở bệnh."
Giang Vũ Chương dường như còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy biểu hiện không muốn nhiều lời của Liễu Ly, cậu chỉ đành biết ý mà gật đầu với Liễu Ly và từ từ rời khỏi.
Liễu Ly trông theo bóng lưng của cậu, cuối cùng thở phào và nghĩ thật may là Ninh Tử Thanh không nhìn thấy, kết quả vừa quay đầu lại thì thấy gương mặt quen thuộc gần trong gang tấc.
Liễu Ly:...Chột dạ.jpg.
"Chờ cả buổi mà không thấy ngươi đến." Ninh Tử Thanh nói với vẻ mặt bình tĩnh.
Liễu Ly nuốt nước bọt, không biết tại sao mình lại cảm thấy chột dạ: "Ờ, không phải bây giờ đến rồi này."
Hai người nói xong thì đi vào đình hóng mát dùng bữa như bình thường.
Ninh Tử Thanh im lặng quay đầu nhìn lại, và thấy một bóng người áo xanh vẫn chưa đi xa lắm.
"Người đó là thế tử của phủ Lương quốc công?"
...Mắt ngươi sao mà tinh thế, Liễu Ly bị bắt quả tang, đành phải thừa nhận: "Ừ, cậu ấy đến tìm ta nói mấy câu."
"Vậy à?"
Liễu Ly hơi do dự, tốt hơn hết đừng nói dối trước mặt Ninh Tử Thanh, nếu không sau này bị phát hiện thì khẳng định sẽ giảm độ hảo cảm, "Nói chuyện...!định ngày thành thân."
"Sao?" Ninh Tử Thanh nhướng mày, sau đó sáng tỏ nói, "Phải rồi, Sở quốc công và Lương quốc công có giao tình sâu đậm, sớm đã đính ước từ nhỏ."
Mặc dù lúc này Ninh Tử Thanh vẫn chưa có thù địch với Giang gia, nhưng Liễu Ly đã chọn bên từ trước, vậy nên chủ động phủi bỏ quan hệ: "Ta không muốn gả."
"Tại sao vậy?"
"Thì...!chỉ là không muốn." Liễu Ly lấy bừa một cớ để gạt, nàng cảm thấy Ninh Tử Thanh có thể hiểu được, dù sao với sức khỏe Giang Vũ Chương, e là không có mấy