Cửu Tiêu

Nhan sư tỷ


trước sau

Lúc này, hắn đã hoàn toàn không giống như là người mới học, trái lại còn giống như là hảo thủ đã luyện tập rất nhiều.

"Ha ha ha ha, Phương Quý lão gia ta quả nhiên là hậu đại Tiên Nhân, thiên tư bất phàm..."

Chính Phương Quý cũng có thể cảm giác được tiến cảnh của mình, mỗi lần ngự kiếm mà bay, đều là tâm hoa nộ phóng, lưu lại tiếng cười quái dị dương dương đắc ý của hắn ở trên Kính Hồ, phần thư sướng ở trong lòng này, quả nhiên là không có cách nào giảng thuật cùng với người khác, đẹp đến cực điểm...

"Thế mà thật sự luyện được..."

Mà Phương Quý không biết là, trong khoảng thời gian hắn luyện kiếm này, ở sâu trong rừng trúc, thường có một đôi ánh mắt nhìn về phía hắn.

Cái ánh mắt kia, từ lúc mới bắt đầu là hiếu kỳ, muốn nhìn thử hắn có thể ăn mấy lần đau khổ mới chịu từ bỏ, về sau dần dần nổi lên một chút khâm phục đối với hắn, lại đến khi nhìn thấy thuật ngự kiếm của hắn tăng lên nhanh như vậy, sinh ra một chút sợ hãi thán phục, chủ nhân của ánh mắt liên tưởng đến thời điểm mình tiếp xúc với phi kiếm, thời gian cần để luyện đến trình độ như Phương Quý, liền càng là có mấy phần mong đợi đối với hắn.

"Tên tiểu tử này, không giống lắm so với các đệ tử trong môn..."

Nàng không biết tên tiểu tử này đến tột cùng là ai, lại vì cái gì mà đối phương chỉ một lòng muốn luyện phi kiếm, dù sao thì đệ tử Ô Sơn Cốc cũng lấy dưỡng tức làm trọng, bây giờ ngoại trừ những người đang chuẩn bị thông qua khảo hạch bên trong thí luyện Thập Lý Cốc, những người khác có lẽ là đang chuyên tâm tu luyện mới đúng, mà tên tiểu tử này nếu là vì thí luyện Thập Lý Cốc mà nói, trình độ phi kiếm lại rõ ràng là không đủ...

"Hiện tại ta đã bay rất khá ở địa phương không có chướng ngại..."

Mà vào lúc này, ở trên Kính Hồ, Phương Quý khoanh hai chân ngồi trên Quỷ Linh Kiếm, suy nghĩ ở trong lòng: "Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên mà thôi, vào thời điểm xông qua Thập Lý Cốc cũng sẽ không có nhẹ nhàng như vậy, phải tránh né vô số chướng ngại cùng với hung hiểm, cho nên ta còn phải tiếp tục luyện tập như thế nào để né tránh chướng ngại cùng với trốn tránh hung hiểm, gia tăng bản lĩnh phản ứng của bản thân..."

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Phương Quý quay đầu, nhìn về hướng rừng trúc bên cạnh.

Rừng trúc tĩnh mịch, trúc tím vô tận hoặc cao hoặc thấp, hoặc thô hoặc mảnh, cành lá um tùm, lộn xộn, ở giữa trúc cùng với trúc, khe hở có lớn có nhỏ, lớn có khoảng cách vài thước, nhỏ bất quá chỉ bằng nắm đấm, nhìn từ phía xa, liền giống như một bức tường, giống như là kín không có kẽ hở.

"Nếu như ta có thể ngự kiếm được ở trong rừng trúc, nâng tốc độ lên nhanh nhất mà không đụng vào một cây trúc nào..."

Con mắt của Phương Quý dần dần tỏa sáng, từ từ bò lên trên thân kiếm.

"Nhìn hắn có tuổi tác không lớn, có lẽ chỉ là con cháu của vị sư trưởng nào trong môn, không câu nệ đối với thời hạn ba năm, cho nên mới không cần sốt ruột tu luyện, nổi lên hứng thú đối với phi kiếm, liền có ý nghĩ hão huyền chạy đến nơi đây để luyện tập phi kiếm, bây giờ nhìn hắn ở trong mấy ngày ngắn ngủn liền tu luyện phi kiếm tới trình độ này, quả thực giống như là kỳ tích vậy, nói không chừng mấy năm sau, ở trong môn lại sẽ xuất hiện một vị kỳ tài..."

Bây giờ, vị Nhan sư tỷ ở trong lương đình kia cũng đang âm thầm suy nghĩ.

Nàng cũng không ngờ được chính mình thế mà lại hiếu kỳ nhìn một người xa lạ luyện tập phi kiếm trong vài ngày, trái lại còn không lo lắng đến việc thanh tu của mình, chẳng qua là hiện nay thuật ngự kiếm của người này đã có một chút thành tựu, tiếp tục ở lại nơi này là vô dụng, chắc hẳn là đối phương sẽ rời đi...

Sau đó vào đúng lúc này, con ngươi của nàng đột nhiên co rụt lại: "Hắn muốn làm gì?"

Ở trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, chỉ thấy tên tiểu tử ngồi ở trên thân kiếm

kia, đột nhiên đứng lên, hét lên một tiếng, "sưu" một tiếng, kiếm dưới chân biến thành một đạo huyết quang, bay thẳng tắp vào trong rừng trúc, sau đó chỉ nghe thấy một mảnh lộp bộp ở trong rừng trúc, cành lá bay tán loạn không dứt, dùng mắt trần có thể thấy bắt đầu từ bên ngoài rừng trúc, có một thân ảnh đang ngã xuống dưới rừng trúc...

"Dùng tốc độ nhanh như vậy bay vào trong rừng trúc, không muốn sống nữa sao?"

Vị Nhan sư tỷ kia khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng vỗ đàn ngọc, một thanh phi kiếm màu xanh bay ra từ bên trong, nàng đặt chân trên thân kiếm, thân hình như một đạo thanh quang nhẹ nhàng, bay thẳng ra từ trong đình nghỉ mát, lao về phía phương hướng tên tiểu tử kia xông vào rừng trúc.

Cũng nên xem thử hắn đã chết hay chưa?

Bất quá vị Nhan sư tỷ này còn chưa bay đến chỗ kia, đã thấy trong rừng trúc yên tĩnh, bỗng nhiên lại vang lên một trận thanh âm lá trúc bay xào xạc, sau đó liền nhìn thấy một đạo kiếm quang huyết sắc quỷ dị thẳng bay ra từ trong rừng trúc.

Đạo kiếm quang kia cong vẹo, giống như là đang cố gắng tránh né cây trúc ở chung quanh, nhưng rừng trúc dày như vậy, làm sao có khả năng làm được, ở ven đường cũng có không biết bao nhiêu trúc tím bị kiếm quang sắc bén chặt đứt, sụp đổ ầm ầm, tiểu tử ở trên thân kiếm kia bay trối chết, phía sau biến thành một mảnh hỗn độn...

Người bình thường ở dưới loại tình huống này chỉ sợ đã sớm ngã xuống từ trên phi kiếm, hắn thế mà còn vững vàng đạp trên phi kiếm.

Kỹ năng cơ bản quả nhiên là đã tu luyện không tệ.

Bất quá vào thời điểm vọt tới biên giới rừng trúc, hắn rốt cục vẫn không thể thu thế kịp, bị một gốc trúc tím thô to ngăn cản đường đi, nếu như bay thẳng tới trúc tím thì cũng thôi đi, hết lần này tới lần khác trong lòng của hắn thế mà còn muốn tránh né, phi kiếm nhất thời lệch ra, bay xẹt qua trúc tím, gốc trúc tím thô to này phát ra âm thanh đứt gãy, mà hắn cũng bị cành lá cứng rắn của trúc tím quét trúng, hung hăng té xuống từ trên phi kiếm.

"Đùng!" Đầu của hắn đập vào một khối đá ở bên hồ, triệt để ngất đi.

"Đã nhìn thấy kẻ gan lớn, ngược lại còn chưa thấy qua kẻ không sợ chết như thế..." Nhan sư tỷ nhìn thoáng qua Phương Quý ngã chổng vó trên mặt đất, trên trán nhô ra một cái u lớn, bất đắc dĩ lắc đầu.

Bây giờ nàng tự nhiên cũng nhìn ra thiếu niên này chính là đang luyện kiếm, hơn nữa phương pháp luyện tập lại không có chỗ nào mà không phải là ý nghĩ hão huyền, gan to bằng trời, nếu như bình thường có người đến hỏi nàng, nàng đoán chừng cũng sẽ lên án mạnh mẽ cái phương pháp này, nhưng bây giờ nàng tận mắt nhìn thấy Phương Quý từ lúc vừa mới bắt đầu ngay cả đạp kiếm cũng đều bất ổn, biến thành bây giờ có thể linh động phi hành ở trên mặt hồ giống như chim tước, tiến bộ nhanh chóng, lại làm cho nàng cũng không khỏi không bội phục.

Cúi đầu nhìn thoáng qua thiếu niên này, chỉ thấy hai mắt của hắn nhắm nghiền, nằm ở trên mặt đất không nhúc nhích, nàng liền nhẹ nhàng ngồi xuống, xem thử linh tức của hắn một chút, ngược lại là nao nao, thế mà phát hiện ra linh tức của thiếu niên này hùng hậu, viễn siêu đệ tử Ô Sơn Cốc phổ thông, càng là sâu hơn phán đoán của bản thân, nàng đoán hắn hẳn là hậu nhân của một vị tiên trưởng nào đó, nếu không thì sẽ không thể có được căn cơ tốt như vậy.

                    

                

            

        

        

        


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện