“Có vấn đề gì sao?”
Hệ thống nghĩ: “Chẳng lẽ Tô cô nương đã bị tráo đổi?”
“Không đúng, Tô cô nương vẫn luôn được Đại sư tỷ che chở, không thể nào có người tráo đổi Tô cô nương ngay dưới mí mắt của Đại sư tỷ đi?”
Yến Trục Quang phủ định suy đoán của hệ thống: “Cũng không phải là bị đánh tráo, ta vừa mới nắm lấy cổ tay nàng tra xét một phen, thân thể của nàng đúng là yếu ớt từ khi sinh ra, cũng không có dấu vết cố tình ngụy trang, thể chất của Tô Kiền Nhi rất đặc trưng, người bình thường bắt chước không được.”
Thì ra vừa nãy ký chủ sờ cổ tay Tô cô nương là để điều tra thân thể người ta a.
“Vậy thì là vì sao? Chẳng lẽ Tô cô nương từ trước đến giờ tinh tế ôn nhu đều là giả vờ, nàng kỳ thực là một người lạnh nhạt vô tình ư?”
Hệ thống nghĩ đến lúc nàng nói muốn cho Thu Kiều sống không bằng chết, loáng thoáng lộ ra bộ dạng tàn nhẫn, cảm thấy suy đoán này hẳn là có khả năng.
Nàng không có gì đáng trách khi hận đám người Thu Kiều, nhưng chẳng quan tâm tới người liều chết bảo hộ nàng, xác thật có chút quá máu lạnh.
Theo lý thuyết, nếu trải qua một hồi đuổi giết cùng bị đuổi giết kịch liệt như vậy, khi Tô Kiền Nhi tỉnh lại, câu đầu tiên nên hỏi tới là về tôi tớ kia mới đúng.
Cho dù nàng thật sự sợ hãi, sau khi bình tĩnh lại cũng không nên hoàn toàn chẳng quan tâm.
Nhưng mà, Yến Trục Quang cùng Tô Kiền Nhi hàn huyên một hồi lâu, nàng lại đối với việc bị đuổi giết một chữ cũng không đề cập.
Chẳng lẽ, Tô Kiền Nhi cô nương này là người trong ngoài không đồng nhất?
Yến Trục Quang nói: “Không đơn giản như vậy.
Ta vừa mới cùng nàng nhắc tới những việc trải qua trên đường đi đến Đan Dã Thành, có một số chuyện thật sự đã xảy ra, một số chuyện là bịa đặt, nàng lại hoàn toàn không phát giác, một chút phản ứng cũng không có.”
Hệ thống:...!Ký chủ ngươi quá âm hiểm a.
Cùng ký chủ nói chuyện phiếm, thật không phải là việc mà người bình thường có thể chịu đựng được.
“Vậy rốt cuộc là chuyện như thế nào?”
“Rõ ràng người không có thay đổi, lại hoàn toàn không rõ ràng lắm việc mình từng trải qua, hay là...” Hệ thống dừng một chút: “Hay là nàng mất trí nhớ? Nàng bị vị hôn phu phản bội, chịu khiếp sợ quá lớn nên bị kích thích rồi?”
“Mất trí nhớ?”
Yến Trục Quang suy nghĩ: “Có lẽ vậy.”
“Nếu là mất trí nhớ, vậy chỉ sợ Đại sư tỷ không hỏi ra được tin tức hữu dụng gì từ nàng.”
Tuy rằng Đại sư tỷ có lẽ sẽ thất vọng, nhưng đối với Yến Trục Quang mà nói, sự dị thường của Tô Kiền Nhi nếu chỉ là bởi vì mất trí nhớ, vậy thì thật ra lại là chuyện tốt.
Có tấm bản vẽ kia, manh mối cũng không bị chặt đứt hoàn toàn, manh mối của Tô Kiền Nhi kỳ thật của cũng chẳng phải là quan trọng nhất.
Rốt cuộc, thứ mà Đại sư tỷ muốn điều tra chính là nguyên nhân tiền nhiệm chưởng môn ngã xuống, chứ không phải việc gia gia của Tô Kiền Nhi rốt cuộc ở nơi nào.
Tốt hơn hết là Tô Kiền Nhi chỉ mất trí nhớ, cho dù trên người nàng có vấn đề khác, cũng không nên có ý định gì với Đại sư tỷ.
Nếu không, Yến Trục Quang cũng không phải là người biết thương hương tiếc ngọc.
Vân Mật Tuyết cùng Yến Trục Quang đi vào sảnh ngoài đan đường, đám người Thu Kiều còn ngoan ngoãn đợi ở chỗ này.
Cửa đan đường đã đóng lại, hẳn là Đại sư tỷ ngầm cho phép, đám người Thu Kiều vì che đậy bên ngoài nhìn trộm mà tự mình đóng lại.
Yến Trục Quang cười như không cười liếc mắt nhìn đám người Thu Kiều một cái, xoay người nói với Vân Mật Tuyết: “Đại sư tỷ thật là quá hảo tâm, thế nhưng còn cho phép bọn họ đóng cửa lại.”
“Da mặt bọn họ dày như vậy, bản thân mình đều không biết xấu hổ, còn sợ bị người khác nhìn thấy sẽ mất mặt sao?”
Vân Mật Tuyết nói: “Đóng cửa lại cũng bớt chút thị phi, Trục Quang đừng so đo.”
Yến Trục Quang vội nói: “Ta sao lại so đo với Đại sư tỷ chứ? Đại sư tỷ không cần sinh khí.”
“Đại sư tỷ nhỏ mọn như vậy sao?” Vân Mật Tuyết nhéo cái mũi Yến Trục Quang.
Yến Trục Quang cong cong đôi mắt.
Tính mạng của đám người Thu Kiều bị nắm giữ ở trong tay người khác, lúc này phá lệ trầm mặc, Yến Trục Quang không coi ai ra gì mà nói chuyện với Vân Mật Tuyết, bọn họ cũng chỉ có thể lẳng lặng cúi đầu.
Lúc này vẫn chưa có tin tức của người bên phía Kiều gia, Tô Kiền Nhi thì vẫn đang nghỉ ngơi, canh giữ ở chỗ này không có việc gì, Yến Trục Quang tranh thủ hỏi đám người Thu Kiều về tấm bản vẽ kia.
“Ngươi vì tấm bản vẽ đó, thậm chí không tiếc giết chết vị hôn thê của mình, tấm bản vẽ đó rốt cuộc là thứ gì, có sức hấp dẫn lớn đến như vậy sao?”
Thu Kiều nhìn nàng một cái, không nói gì.
Yến Trục Quang đi đến bên cạnh bọn họ, tuy Vân Mật Tuyết không mở miệng nhưng lại âm thầm gia tăng uy áp của Nguyên Anh kỳ lên trên đám người Thu Kiều.
Vân Mật Tuyết đã biết tấm bản vẽ trong tay Yến Trục Quang kia là làm sao mà có được, nếu bản vẽ trở thành vật của Yến Trục Quang, nàng muốn biết thông tin về nó cũng thực bình thường.
Vân Mật Tuyết sẽ không giúp Yến Trục Quang tiến hành cưỡng ép đám người Thu Kiều, nhưng nàng muốn phòng ngừa những người này hạ thủ với Yến Trục Quang.
Yến Trục Quang đi lòng vòng xung quanh đám người Thu Kiều: “Các ngươi quyết định… không nói? Có phải ta đối với các ngươi tốt quá hay không, tốt đến mức khiến cho các ngươi cảm thấy ta nhân từ nương tay, sẽ không xuống tay đối với các ngươi?”
Nàng đi đến trước mặt Thu Kiều, giơ tay gõ cằm của mình: “Có phải nên nếm chút đau khổ mới học ngoan được không?”
Giây trước rõ ràng vẫn dùng ngữ khí thương lượng, ngay sau đó, Yến Trục Quang liền nâng tay lên, một viên tiểu mầm xanh biếc kiều nộn xuất hiện trên đầu ngón tay nàng, nàng nhẹ nhàng thổi, viên mầm non kia liền bay bay, rơi xuống trên người Thu Kiều.
Mầm non kia thoạt nhìn mềm yếu, uy lực lại đặc biệt khủng bố.
Chẳng qua mới dính nhẹ vào người, quần áo liền nhanh chóng biến thành tro bụi, chớp mắt đã bị ăn mòn thành một cái lỗ lớn.
Viên tiểu mầm kia đã không còn trở ngại, mềm nhẹ dừng ở trên làn da.
Sắc mặt Thu Kiều vặn vẹo một trận, hô lớn: “Ta nói! Ta đều nói!”
Yến Trục Quang ngoắc ngoắc ngón tay, viên tiểu mầm kia lưu luyến không rời bay trở về, mà nơi tiểu mầm từng bám vào thì đã biến thành màu đen.
Thu Kiều kinh hồn chưa định nhìn viên mầm non thoạt nhìn hoàn toàn vô hại kia, vừa rồi chỉ là nhẹ nhàng tiếp xúc, hắn liền cảm thấy bị một luồng độc tố kịch liệt rót vào trong cơ thể, hắn không biết đó là độc gì, thế nhưng lại đau đến tận xương.
Hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được, nếu không kịp thời ngăn lại, hắn rất nhanh sẽ mất mạng!
Hắn quá coi thường nữ nhân này!
Thu Kiều vốn nghĩ rằng Yến Trục Quang chỉ là đầu óc tinh ranh, thực lực cũng chẳng ra gì, không phải nàng chẳng qua là dựa vào vị sư tỷ có thực lực mà bọn hắn nhìn không ra để diễu võ dương oai thôi sao?
Hiện tại xem ra hắn sai rồi, hắn cho rằng ba người tu chân Trúc Cơ kỳ mà hắn phái đi chặn giết nàng là bị Đại sư tỷ của nàng giết chết, kỳ thật không phải.
Nàng có loại thủ đoạn này, ba người tu chân Trúc Cơ kỳ kia làm sao có thể địch nổi nàng!
Hơn nữa, nữ nhân này