Chỉ có Trữ Nhi là lo lắng.
Nàng ta căn bản biết Cố Tịch Hy sợ nước, lại trông thấy nàng từ đầu đến chân ướt sủng, trong lòng thầm phỏng đoán một màn trong kia không hề hay ho.
Nàng ta hơi e dè, khẽ gọi một tiếng:
"Nương nương."
Hoàng Phủ Minh Phong lệnh cho nàng ta và Bội Lan hầu hạ Cố Tịch Hy lau khô người thay y phục, sau đó sai Chương Hằng chuẩn bị hai bát canh nóng.
Trong lúc các nô tỳ loay hoay với Cố Tịch Hy, hắn ra ngoài.
Cũng may là nước ấm, Cố Tịch Hy không bị lạnh, chỉ là cảm giác run sợ vẫn còn mơn trớn trên da thịt khiến vẻ mặt nàng mãi vẫn không thể trở về trạng thái bình thường.
Trữ Nhi hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, nhưng ở đây còn có Bội Lan, cũng không tiện nói nhiều.
Nàng sau cùng cũng chỉ có cụp mắt yên lặng.
Cơ thể nàng rất nhanh đã được lau khô, vì cả người bị nhúng nước nên đêm nay cũng không cần canh y ra bộ trang phục thiếu vải kia nữa.
Vạt áo dày che lấp hết cảnh xuân, khiến Cố Tịch Hy cảm thấy an toàn hơn.
Chương Hằng dâng canh, sau đó liền phất tay ra hiệu cho cung nhân lui ra hết, không quên thận trọng khép cửa.
Hoàng Phủ Minh Phong ngồi xuống cạnh bàn, bên trên có đặt hai bát canh long nhãn hạt sen còn nghi ngút khói.
Hắn vẫy tay với Cố Tịch Hy đang ngoan ngoãn đứng nép cạnh giường:
"Nàng qua đây."
Nàng vâng một tiếng, nhẹ nhàng xê dịch qua ngồi đối diện hắn.
Đầu vẫn còn rất đau...
Nàng từng nói, Hoàng Phủ Minh Phong lòng dạ rất sâu, nhưng sâu đến mức độ này...!thật sự khiến nàng không cách nào chống đỡ nổi.
Hôm nay có thể chỉ là một khúc dạo đầu, hoặc như hắn nói, một khoảnh khắc sơ ý rất ngẫu nhiên.
Nhưng còn về sau, nếu một ngày thân phận ngụy tạo này của nàng bị phơi bày, có phải hắn sẽ trực tiếp giết chết nàng mà không chờ thiên tử ban án không?
"Nàng có thích mai chiếu thủy không?" Hoàng Phủ Minh Phong chậm rãi húp từng muỗng canh, hoàn toàn không có ý đề cập chuyện vừa rồi.
Cố Tịch Hy cũng không cầu hắn nhắc lại.
Nàng cân nhắc, sau thận trọng lắc đầu:
"Hồi điện hạ, thần thiếp không có sự để tâm đến hoa cỏ."
Hắn gật đầu:
"Ta cũng không thích."
Nàng không hiểu lắm.
Một lúc sau, hắn tiếp tục nói:
"Vậy thì ngày mai ta sẽ cho người mang đi hết, trồng thay vào loại hoa mà nàng thích.
Nàng thích hoa gì?"
Nàng vốn không thích hoa, cốt là trong đời chưa từng được ngắm qua bách thảo trong thiên hạ.
Gần gũi và ưa thấy nhất, cũng chỉ có hoa dại thấp hèn.
Mà cái sở thích này, sao có thể nói ra.
"Tùy ý điện hạ đi ạ.
Chàng thích là được."
Dù sao hắn thích, sẽ lui tới đây nhiều hơn.
Hắn thích, tâm trạng hắn thoải mái, nàng cũng bớt đi nguy cơ bị bất thình lình dìm nước.
Hoàng Phủ Minh Phong là kiểu người nói là làm ngay, không chần chừ.
Sáng hôm sau, hắn vừa rời Tựu Nguyệt điện để đi thượng triều, lập tức có một đám người cung kính bước vào, nói rằng theo ý thái tử đến chăm sóc hoa cảnh.
Bọn