Sau khi sắp xếp xong xuôi, Trương Húc Đông ngay lập tức tìm cách liên hệ với cha của mình, điều anh không thể ngờ tới chính là lúc này Bạch Sư Vương không có ở nước ngoài, mà cách đây vài tháng ông ta đã về nước, nơi ông ta ở là một ngôi làng nhỏ ở phía nam thành phố Côn Minh của Trung Quốc.
Trương Húc Đông đã ngồi máy bay đến đó, thuận tiện nói về một số nhân vật quyền lực anh đã gặp gần đây và chuyện của Ô Lăng Ảnh, còn tập đoàn Trung Khoa đã là châu chấu có thể thu hoạch được rồi, cũng không thể nhảy được mấy hôm nữa, tập đoàn đã có Đặng Quân, bên cạnh còn có đám Huy Hoàng, chắc sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Bạch Sư Vương trở lại Trung Quốc là một chuyện cực kỳ bí mật, ngay cả Trương Húc Đông cũng không nói, nếu không phải anh chủ động gọi điện qua thì anh vẫn không biết gì, nhưng mà Bạch Sư Vương cũng không mang nhiều người về lắm, chỉ có tiểu đội Dã Thú và một vài người mới, ở bên trong hàng trăm hàng nghìn ngọn núi, có thể hượng thụ thanh tịnh, đây là lần thứ hai Bạch Sư Vương trở lại Trung Quốc, ông ta cũng giống như Trương Húc Đông, trong lòng ông ta không muốn rời đi, càng muốn ở lại thành phố Ngọc Đô, nhưng ông ta lại không có cách quay lại sống ở đó.
Ngồi máy bay ba giờ, sau đó thay bằng xe khách, may mà chỗ đó vẫn thông xe, bằng không Trương Húc Đông chỉ có thể vất vả tìm lại cảm giác vượt qua thử thách cực hạn một trăm kilomet năm xưa mà thôi.
Bốn giờ sau, Trương Húc Đông đến một nơi gọi là thị trấn Đấu Long, điểm dừng tiếp theo là trại Loan Tử, cha anh nói ở trong thôn.
Nhưng lúc này mặt trời đã lặn chỉ còn những rặng mây đỏ đang bày, cả đoạn đường này không có bất kỳ một phương tiện giao thông nào, dân bản địa chỉ có thể cưỡi ngựa đi lại, có nhiều chỗ còn phải đi xuống dắt ngựa, con đường không bằng phẳng, có khe suối có núi đồi, trong núi rộng mênh mông, rất nhanh đã bị ánh trăng bao phủ.
Vào ban đêm, trong núi có sương mù, ánh trăng rất mờ ảo, hầu như không nhìn thấy những ngôi sao, nếu không phải Trương Húc Đông có cầm bản đồ và la bàn thì có lẽ chuyến đi tìm kiếm người thân này của anh sẽ biến thành chuyến đi lạc, con đường ngoằn nghèo được bao quanh bởi cây cối và cỏ dại, nhìn thì xanh um tươi tốt, nhưng thực tế điều kiện sống ở đây lại rất khắc nghiệt, cũng chỉ có người dân bản xứ và đám người Bạch Sư Vương – quanh năm sống trong bụi rậm kia mới có thể thích ứng được.
Đang đi thì có tiếng sói tru lạnh lẽo truyền đến, Trương Húc Đông cầm đèn pin nhìn hai bên, chỉ thấy ở sâu trong bụi cây có một đôi mắt màu xanh đang chớp động, nó đang không ngừng đi về phía anh, mới đầu chỉ có ba hoặc năm đôi, càng về sau càng nhiều hơn, trong lòng Trương Húc Đông vang lên cảnh báo không tốt, đây là gặp phải đàn sói rồi.
Trong loại hoàn cảnh này, Trương Húc Đông nghĩ nếu chạy bây giờ chẳng khác nào tự tìm đường chết cả, so về tốc độ thì chắc chắn bốn chân sẽ nhanh hơn hai cái chân này của anh rồi, mấy con sói này nhìn đèn pin trong tay Trương Húc Đông cũng có chút sợ hãi, Trương Húc Đông biết rõ chỉ có một chút thời gian thôi, thấy số lượng ngày càng nhiều thế này chắc chắn sẽ có con cầm đầu, thấy con nào con lấy nước dãi chảy thành dòng, ánh mắt hung ác, xem ra đã đói bụng từ lâu, nếu không cũng sẽ không tấn công người.
Trương Húc Đông rút con dao xô từ trong ống quần ra, ánh mắt của anh vô cùng sắc bén, nhìn thẳng vào những con dã thú kia, sói là một loại động vật vô cùng thông minh, tuy không thể sánh bằng khỉ, nhưng nó lại thông minh hơn chó rất nhiều, cảm nhận được sát khí trên người Trương Húc Đông, tuy rằng sát khí của bọn chúng lớn hơn, nhưng không có con nào phát động công kích, hiển nhiên chúng cũng biết được người này không dễ chọc.
Trương Húc Đông cũng không bị nóng đầu mà lao lên, không phải anh chưa từng đấu với đàn sói trong rừng nhiệt đới, mà là anh muốn tìm địa thế có lợi cho mình, lúc đó mới có thể ra tay, bây giờ anh bị đàn sói vây quanh, cho dù thân thủ của anh có tốt đến cỡ nào thì cũng không thể tránh khỏi bị cả đàn vây đánh, nếu bị thương tại nơi rừng núi hoang vắng này, có trời mới biết phía sau còn thứ gì đang chờ anh nữa.
Đúng vào lúc này, chỗ sâu trong rừng rậm vang lên âm thanh của một cuộc đối thoại, vào lúc nửa đêm như thế này càng khiến cho người ta sởn hết cả gai ốc, người nhát gan chắc chắn sẽ nghĩ đến ma quỷ.
“Anh, cái này ăn ngon không?”
“Cũng tạm được, nói bé thôi kẻo kinh động đến chúng.”
Cuộc nói chuyện đơn giản này lập tức biến mất, Trương Húc Đông sửng sốt, bởi vì giọng nói vừa rồi hình như là của hai đứa trẻ, hơn nữa có lẽ cũng không đến mười hai tuổi, đêm hôm khuya khoắt ở trong rừng sao lại có trẻ con, chẳng lẽ là thuộc hạ của cha anh, cho dù là người dân bản xứ cũng sẽ không đi săn vào thời gian này, chứ đừng nói chi là trẻ con.
Đương nhiên người của Bạch Sư Vương thì có thể như vậy.
Mặc kệ chúng có phải là người của Bạch Sư Vương hay là người bản xứ, Trương Húc Đông cũng không thể nhìn hai đứa trẻ này bị đàn sói này ăn tươi nuốt sống được, dân cư ở đây thuần phác, không mưu mô đấu đá như người dân ở thành phố.
Đột nhiên Trương Húc Đông cảm nhận được một trận ớn lạnh đánh úp về phía mình, tốc độ chắc chắn phải hơn hai trăm bốn mươi kilomet trên giờ, anh nhìn kỹ thì phát hiện ra một chiếc mũi tên sắc nhọn, mũi tên được dùng dao gọt thành hình chữ thập để tăng cường lực sát thương, may mắn thay anh không phải là mục tiêu của nó.
Một con sói đói ở bên trái dường như cũng cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm, xoay người xem xét, nhưng đúng lúc này mũi tên kia đã trực tiếp xuyên qua đầu nó, một vết thương xuyên sọ, dưới tác động của mũi tên chữ thập, máu đỏ chảy ra, mùi máu tươi ngay lập tức bốc lên.
Những con sói còn lại nhìn về phía đồng bọn của mình, lại nhìn về hướng mũi tên phóng đến, giác quan thứ sáu và khứu giác của dã thú trời sinh đã vô cùng nhạy cảm, điều này khiến chúng nhanh chóng hiểu ra ở phương hướng này có thứ gì đó.
“Ha ha, đã giết được một con.”
“Mẹ kiếp, nói nhỏ một chút, những con súc sinh kia đã phát hiện chúng ta rồi, nhanh leo lên cây, đợi chậm tí nữa thì không phải chúng ta ăn chúng nó mà là chúng nó ăn chúng ta đấy.”
Trong khi nói, Trương Húc Đông cũng nhìn về hướng mũi tên phóng ra, có hai đứa trẻ tóc dài đến vai, không phân biệt được là nam hay nữ nhảy từ bụi cỏ ra, sau đó anh nhìn thấy hai đứa trẻ này bắt đầu chạy trốn, không đến năm giây đã trèo lên được một cái cây cổ thụ.
Lúc này Trương Húc Đông đã thấy rõ hơn một chút, dưới mái tóc dài, khuôn mặt hình