Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 37


trước sau

Chương 37:

 

Thời gian đã hẹn là 8 giờ sáng, cho nên Trương Húc Đông không trì hoãn quá lâu, rửa mặt xong rồi mặc bộ quần áo mà Lâm Tâm Di mua cho mình, sau đó xuất phát đi đến biệt thự nhà họ Tô. Vừa đến cửa khu biệt thự, Trương Húc Đông đã gặp Lâm Tâm Di.

 

“Sao cô lại đến đây?” Trương Húc Đông kinh ngạc hỏi.

 

Lâm Tâm Di trợn trắng mắt: “Tôi sợ anh trễ hẹn nên đến chờ anh.”

 

“Trễ hẹn?” Trương Húc Đông cười nói: “Đã hứa với cô thì sao tôi lại đổi ý chứ.”

 

“Tôi nhớ kỹ lời anh nói đấy nhé.” Lâm Tâm Di nửa đùa nửa thật: “Được rồi, lên xe đi, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.”

 

Thế là Trương Húc Đông lên xe của Lâm Tâm Di, xuất phát đến nhà họ Tô.

 

Nhà họ Lâm xưa thanh yên tĩnh bây giờ lại đông nghịt người. Vô số siêu xe đỗ chung quanh nhà họ Tô, trước cổng là hai vệ sĩ chuyên môn kiểm tra thư mời. Rất nhiều người ăn mặc chỉnh chu, tay cầm đủ loại quà cáp, mưu toan lấy lòng cụ Tô.

 

“Được rồi, anh vào trước đi, tôi còn phải chuẩn bị một chút.” Sau khi xuống xe, Lâm Tâm Di bèn nói với Trương Húc Đông.

 

Trương Húc Đông gật đầu, lúc này Lâm Tâm Di bỗng kêu Trương Húc Đông lại, lấy một tấm thư mời đưa cho anh, cười nói: “Suýt nữa quên mất thứ này.”

 

Trương Húc Đông cầm thư mời của nhà họ Tô, bước đến trước cổng. Anh đứng ở cổng nhìn chung quanh mà vẫn không thấy bóng dáng Lâm Khinh Thiền đâu, thầm nghĩ: “Chắc họ đã vào từ trước rồi.”

 

Hội trường nhà họ Lâm được trang trí kỹ càng, trông như một bữa tiệc buffet, vừa có vô số món ngon, cũng có vô số rượu ngon. Đưa mắt nhìn quanh, hầu hết người đến dự đều là người trung niên, chỉ có mấy người trẻ tuổi ít ỏi, chắc hẳn đều là cậu ấm của các gia tộc lớn.

 

“Wow, nhà họ Lâm thật giàu có.” Lâm Khinh Thiền đứng trước bàn tiệc, cầm một con tôm hùm Australia ăn ngấu nghiến. Dương Nghị cũng không nhịn được cảm thán có lẽ bữa tiệc hôm nay sẽ tiêu tốn tận mấy chục tỷ.

 

Đúng lúc này, một người trẻ tuổi mặc tây trang trắng bước tới. Thấy người này, Dương Nghị vội đặt đồ vật trên tay xuống, nhiệt tình lại gần chào hỏi: “Công tử Phóng, đã lâu không gặp.”

 

Người đàn ông được gọi là công tử Phóng nhìn Dương Nghị, cười nói: “Ơ kìa, nhà họ Dương các cậu mà cũng có tư cách tham dự bữa tiệc này à?”

 

Nghe công tử Phóng cười nhạo, Dương Nghị không tức giận mà còn cười giải thích: “Tôi được hưởng sái từ vị hôn thê mà thôi.”

Sau đó anh ta giới thiệu: “Vị này là công tử Phóng, Lục Phóng, còn đây là vị hôn thê của tôi, Lâm Khinh Thiền”

 

“Công tử Phóng? Anh chính là cậu chủ của tập đoàn Lục Địa sao?” Lâm Khinh Thiền kinh ngạc hỏi. Nhà họ Lục cũng có địa vị siêu phàm ở Đạm Thành, sản nghiệp của nhà Lục Phóng nằm trong top 3 của nhà họ Lục.

 

Lục Phóng gật đầu cười nói: “Thật khiến tôi kinh ngạc, ngay cả nhà họ Lâm mà cũng nhận được thư mời.”

 

“Đúng thế, tôi cũng rất bất ngờ.” Dương Nghị cười hùa theo.

 

“Có gì mà bất ngờ, chắc chắn nhà họ Lâm coi trọng tiềm lực của nhà họ Lâm chứ sao.” Lâm Khinh Thiền lại ếch ngồi đáy giếng.

 

Nghe vậy, Lục Phóng không khỏi cười lạnh. Tiềm lực? Nhà cô thì có tiềm lực cái búa.

 

“Anh Phóng, anh có biết tại sao hôm nay nhà họ Lâm lại tổ chức bữa tiệc này không? Có vụ đầu tư nào lớn à?” Dương Nghị hỏi.

 

Lục Phóng cười khẽ: “Nghe bảo là vì nhà họ Lâm muốn nâng đỡ một người trẻ tuổi.”

 

Dương Nghị nhất thời hâm mộ: “Hầy, nếu người được nâng đỡ là tôi thì tốt biết mấy.”

 

Lục Phóng liếc nhìn anh ta, cười khẩy: “Ngay cả nhà họ Lục chúng tôi còn chưa có tư cách đó, huống chi là nhà họ Dương các cậu.”

 

Dương Nghị cười ngượng ngùng: “Anh Phóng nói chí lý.”

 

“Ơ, kia không phải là Trương Húc Đông sao? Tại sao anh ta cũng đến đây?” Đúng lúc này, Trương Húc Đông đang ở cách đó không xa, đang đi về bên này. Bao nhiêu đồ ăn ngon thế này, Trương Húc Đông vẫn là lần đầu tiên thấy, đương nhiên sẽ không bỏ qua.

 

“Tên khốn này.” Lâm Khinh Thiền không nhịn được thầm mắng.

 

Lúc này, Trương Húc Đông đã lại gần.

 

“Trương Húc Đông, chỗ này mà anh cũng xứng đến đây à?” Lâm Khinh Thiền chống nạnh mắng: “Anh giỏi lắm, có phải anh mạo nhận là người nhà họ Lâm trà trộn vào đây không? Anh tin tôi kêu vệ sĩ đuổi anh ra ngoài không hả?”

 

Trương Húc Đông cười lạnh: “Nhà họ Lâm? Nhà họ Lâm các cô có thể diện đến mức đó cơ à?”

 

“Tiên sư nhà anh…” Lâm Khinh Thiền đang định mắng thì lại bị Dương Nghị can ngăn. Anh ta cười bước đến trước mặt Trương Húc Đông: “Có phải là cô bạn kia của cậu đã dẫn cậu đến đây không?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện