Bảo Nam thiểu não đi vào nhà, rồi đụng rầm vào cánh cửa kính. Nó ôm đầu nhìn lên, đập vào mắt là mái tóc ngắn cũn cỡn, máu nóng lại dồn lên não. Nó tức giận đá thêm mấy phát, chợt nghe tiếng ba oang oang bên trong:
-Là thằng nào to gan vậy, dám đến Long Hổ bang phá phách!
Ông Hùng xuất hiện với bộ mặt bặm trợn, rồi nhanh chóng nở một nụ cười tươi:
-Thì ra là con. Nói cho ba biết, là ai chọc giận con? Ba sẽ dạy dỗ nó…
Nó nhìn ông, mắt bắn ra tia lửa:
-Là ba chứ ai. Tự nhiên bắt con phải cắt tóc, rồi còn bộ đồng phục này nữa là thế nào? Ba quá đáng vừa thôi!
Ông Hùng nhìn nó một lượt, rồi cười trừ:
-Nhìn cũng không đến nỗi tệ mà, đẹp trai lắm…
Nghe ba nói mà Bảo Nam chỉ muốn đập luôn đầu vào tường. Nó bực bội gắt lên:
-Ba à, ba nhớ lại cho rõ đi. Con là con gái của ba đó. Ba nỡ lòng nào bắt con phải cắt tóc, rồi phải mặc bộ đồng phục nam này nữa, làm sao con dám vô trường?
-Bảo Nam à, con đừng trách ba con nữa. Mọi chuyện đều là ý của bác…
Nghe giọng nói quen thuộc cất lên, nó mệt mỏi quay lại chào. Trước mặt nó là ông Huy, người mà nó và ba thường quen gọi là chủ tịch, cũng là đại ca của Long Hổ bang này. Vừa xuống đến lầu, ông vội lại gần nhìn nó, cất giọng buồn rầu:
-Hi vọng con thông cảm, Vũ Hoàng chín năm rồi mới về. Ta sợ nó không quen với môi trường mới, nó cũng không có bạn bè gì, nên mới…
-Nhưng đây đâu phải trường nam, sao con phải giả trai chứ?
-Là vì… Ông Huy lúng túng nhìn nó. Ta định để con và Vũ Hoàng ở chung một phòng kí túc, để tiện chăm sóc lẫn nhau.
-Hả! Bảo Nam la lên thảm thiết rồi nhìn quay sang người ba đang thản nhiên uống trà. Đã thế con không đi học nữa đâu, ba sắp xếp ngay cho con một chân bảo kê ở chỗ chú Tâm đi.
-Không được. Ba nó nói giọng đanh thép.
-Nhưng mà còn hồ sơ nhập học thì sao? Bảo Nam cố gắng cứu vớt. Giấy tờ của con đều là nữ, thầy cô nhìn vào là biết ngay!
-Con không cần lo mấy chuyện này. Làm giấy tờ giả là nghề của ba mà. Tóm tại không kì kèo gì nữa, lên phòng thu dọn đồ đạc ngay!
Bảo Nam tính rất bướng bỉnh, nhưng chỉ cần ba lên tiếng là nghe lời răm rắp. Ông Hùng tiếp tục nhai lại câu chuyện ngày xưa, lúc mình còn là đại ca nức tiếng của Đại Hùng bang, là kẻ đối đầu với Long Hổ bang. Không ngờ tên đàn em mà ông tín cẩn nhất lại phản bội, còn ra tay truy sát. Và điều bất ngờ hơn là người ra tay ứng cứu ông là đại ca của Long Hổ bang, người mà trước đây ông từng kết thù. Kể từ giây phút đó, ông bỏ luôn mộng dựng lại cơ đồ, một lòng trung thành với Long Hổ bang và chủ tịch.
Bảo Nam từ nhỏ đã thuộc nằm lòng chuyện này, đương nhiên cũng rất kính trọng và nghe lời chủ tịch. Nhưng mà việc này nó nhất định không thể mềm lòng được.
-Sống chung với tụi con trai, lỡ có ai phát hiện ra con là con gái thì sao? Lúc đó con còn mặt mũi nào nữa chứ! Bảo Nam ương bướng cãi lại.
-Hình như cậu lo hơi thừa đó, nhìn đi nhìn lại có chỗ nào giống con gái đâu.
Một giọng nói từ đằng sau vang lên, khiến nó giật mình quay lại. Một tên con trai cao lớn, nước da trắng và gương