Đại Chu Tiên Lại

Tính Mạng Lâm Nguy


trước sau

Dịch: Vong Mạng

Lão đạo, một người sống sờ sờ đứng ngay trước mặt Lý Mộ, bùm cái biến mất. Lý Mộ đần người đứng nguyên tại chỗ, góc đường lúc này ngoài hắn ra thì chẳng còn ai khác.

Hắn kinh sợ, mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng cả người, sau khi kịp phản ứng liền lập tức lớn tiếng gọi.

“Đạo trưởng?”

“Chân nhân?”

“Tiên sư?”

“Ngài mau quay lại đi!”

“Ta tin rồi, tin thật rồi!”

“Ngài nói cho rõ ràng rồi hãy đi nào!”

Lý Mộ gọi mấy tiếng nhưng không thấy người đáp lại. Hắn đứng yên chờ đợi hồi lâu, đợi tới khi hai chân hắn cũng bắt đầu run lên mới ý thức được rằng, lão đạo kia đã đi thật rồi.

Trước khi đi, lão đã cuốn mất túi tiền của Lý Mộ, đó cũng chính là hai tháng lương, đồng thời cũng là toàn bộ tài sản của hắn.

Hắn giờ lại không xu dính túi.

Lão đạo đi rồi, lương tháng cũng đi theo, cả người cả của đều đi, Lý Mộ hận không thể tự vả mình mấy cái.

Trên người không còn xu nào, một tháng tới hắn làm sao chịu nổi?

Nhưng việc đó cũng không phải quan trọng nhất.

Quan trọng là…, hình tượng lão đạo kia trong lòng Lý Mộ đã từ bịp bợm giang hồ chuyển thành cao nhân đắc đạo.

Lão nói hắn còn ba hồn nhưng mất hết bảy phách, còn nói hắn không không quá nửa năm nữa…

Lý Mộ thực sự bắt đầu luống cuống…

“Ngươi làm gì ở đây vậy?”

Trong khi lòng hắn đang kinh hoảng, phía sau đột nhiên có một âm thanh quen thuộc vang lên.

Hắn quay đầu lại thấy một bóng dáng áo xanh.

“Ta, ta đi mua ít đồ.” Gặp Lý Thanh đi tuần phố, Lý Mộ liền cùng nàng trở về, đang đi hắn đột nhiên hỏi: “Lão đại, con người thực có ba hồn bảy phách sao?”

Lý Thanh thản nhiên đáp: “”Ngươi không phải người trong giới tu hành, hỏi chuyện này làm gì?”

Lý Mộ đáp: “Hiếu kỳ…”

Đi thêm một quãng nữa, Lý Thanh mới đáp cụt lủn: “Có.”

Lý Mộ lại hỏi: “Nếu mất đi hồn phách, con người sẽ thế nào?”

Lý Thanh ngưng bước chân lại, tựa như đã minh bạch điều gì đó, đáp: “Yên tâm, ba hồn của ngươi tuy từng ly thể nhưng ba hồn vốn không phụ thuộc thân thể, chỉ cần thời gian không quá lâu thì không có gì đáng ngại cả. Việc phàm nhân bị ly hồn cũng hay xảy ra.”

Lý Mộ tiếp tục hỏi: “Nếu như mất phách thì sao?”

Lý Thanh lại đáp: “Phách khác Hồn, hồn ly thể thì vẫn có thể tồn tại, nhưng phách thì không thể. Phách phụ thuộc vào thân thể, thân thể tử vong, bảy phách cũng theo đó mà tiêu tán. Nếu chỉ là mất đi phách, thân thể tuy không lập tức tử vong nhưng cũng chỉ có thể sống tiếp không quá nửa năm…”

Nói cách khác, hồn chết thì người cũng chết theo, người chết thì phách cũng sẽ tiêu tán, dù sao cũng là người từng chết một lần, nghe tới đây, trong lòng Lý Mộ đã có chút thấp thỏm, nói: “Ta từng chết một lần, bảy phách của ta có tiêu tán hay không…”

“Hẳn là không.” Lý Thanh an ủi hẳn, nói tiếp: “Sau khi ba hồn rời khỏi cơ thể, bảy phách cần bảy ngày mới có thể tiêu tán, ngươi chỉ ly hồn có mấy canh giờ, không cần lo lắng cái này làm gì.”

Mặc dù có lời trấn an của Lý Thanh, nhưng lời của lão đạo kia vẫn cứ canh cánh trong đầu, hắn lại nhìn Lý Thanh rồi hỏi tiếp: “Lão đại, ngươi có thể xem giúp ta một chút được không, xem bảy phách của ta còn ở đó hay không?”

Lý Thanh lắc đầu, đáp: “Tu vi ta chưa đủ, không cách nào xem xét bảy phách của người khác.”

Lý Mộ vội vàng hỏi: “Làm sao để suy đoán?”

“Người có bảy phách, gọi là Thi Cẩu, Tước Âm, Thôn Tặc, Phi Độc, Trừ Uế, Xú Phế. Bảy phách này chủ tinh thần của thân thể.”

Lý Thanh nhìn hắn rồi tiếp: “Thi Cẩu, chủ đề phòng, nhận biết. Thi Cẩu phách tản ra sẽ khiến khả năng nhận biết và đề phòng của con người giảm xuống, sau khi chìm vào giấc ngủ thì rất khó để đánh thức bằng ngoại vật. Còn người tu hành sau khi luyện hóa Thi Cẩu phách thì dù đang ngủ say cũng vẫn có thể cảm ứng được tình hình xung quanh…”

Sắc mặt Lý Mộ khẽ biến. Hắn mấy ngày nay muốn ngủ rất khó, ngủ rồi khi tỉnh lại thường là giữa trưa, bên ngoài buổi sáng rất huyên náo mà hắn cũng không hề hay biết…

Lý Thanh chưa nhận ra, tiếp tục nói: “Phục Thỉ, là mệnh hồn, chủ ý thức. Phục Thỉ phách tán đi, người thường xuyên thất thần…”

Lý Mộ cảm giác như ngực trúng tên, mặt hơi tái đi.

“Thôn Tặc, chủ trừ tà, có thể tiêu trừ hư tà tặc phong. Thôn Tặc phách tán đi, cơ thể rất dễ bị tà phong xâm nhập khiến cơ thể mắc nhiều bệnh tật…”

Lý Mộ che miệng ho một tiếng, sắc mặt càng tái nhợt thêm.

“Phi Độc, chủ giấc ngủ. Thi Độc phách tán đi, đêm không thể ngủ say giấc…” Lý Thanh mở miệng
nói thêm lần nữa, khi thấy đôi mắt thâm quầng của Lý Mộ, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại.

“Trừ Uế, khu trừ tạp những thứ không sạch sẽ trong người. Xú Phế, chủ nội tức, Xú Phế phách tán đi, hô hấp khó khăn…”

Lý Mộ sờ lên lồng ngực đang khó chịu, trong lòng chỉ còn lại một chút hy vọng, gắng gượng hỏi: “Còn Tước Âm thì sao?”

“Tước Âm…”

Lý Thanh cũng không giải thích ngay mà đưa mắt nhìn hắn, rất lâu sau mới nói tiếp: “Tước Âm ở nam, chủ, chủ…”

Lý Mộ không thể chờ nổi, truy hỏi: “Chủ cái gì?”

“Chủ thận tinh.” Lý Thanh nhìn qua chỗ khác, mặt không chút thay đổi, nói tiếp: “Ngươi, cái kia của người…, buổi sáng có thể đứng dậy không?”

“Dậy không nổi.” Lý Mộ lắc lắc đầu rồi tiếp: “Ta mấy ngày nay đều phải rất khuya mới ngủ được, mà ngủ tới tận trưa mới tỉnh.”

Giấc ngủ xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, dẫn đến mấy ngày gần đây, một ngày của hắn đều bắt đầu từ lúc giữa trưa.

Ánh mắt Lý Thanh phiêu hốt, nàng hạ giọng hỏi: “Ta không phải nói cái này, ta là nói cái kia…”

“Cái nào…” Lý Mộ khó hiểu hỏi ngược lại, sau đó lại như ý thức được điều gì, cả người như bị sét đánh.

Lý Thanh từ trong ánh mắt của hắn đã có được đáp án.

“Sao có thể…” Lý Thanh giật mình sững người, mở miệng nói: “Chẳng lẽ ngươi không phải ly hồn bình thường mà là bị yêu tà quấy phá, bằng không bảy phách làm sao có thể tiêu tán nhanh như vậy…”

Đời trước chết thế nào với Lý Mộ đã không còn quan trọng, hắn chỉ dùng ánh mắt cực kỳ chờ mong nhìn Lý Thanh, nói: “Lão đại, ta còn có thể cứu chưa không?”

Lý Thanh nhíu mày, móc từ bên hông ra một lá bùa rồi nói: “Mất hết bảy phách tuy không lập tức bỏ mình, nhưng thiếu bảy phách bảo hộ, tà phòng rất dễ nhập thân, tấm Khu Tà phù này có thể đảm bảo cho ngươi không bị ngoại tà xâm nhập, nhất định phải mang theo bên mình.”

Lý Mộ nhận tấm bùa kia rồi cất kỹ trong người, xong nói: “Cảm ơn lão đại.”

“Không cần khách khí, đừng quên người là thuộc hạ của ta.” Lý Thanh nhìn hắn một cái rồi tiếp: “Ta về trước để còn đi tra thêm điển tịch, ngươi ở nhà chờ ta.”

Lý Thanh đi về trước, Lý Mộ một mình thất thể bước trên đường. Hắn vốn tưởng đại nạn không chết, tất có hậu phục, ai biết được vẫn không thoát khỏi vận mệnh kiếp trước…

Chỉ còn nửa năm tuổi thọ đã đủ thảm rồi, thảm hại hơn chính là, hắn không có đồng nào cả, tiền cơm chiều cũng không có, sớm biết vậy ban nãy mặt dày mượn tiền lão đại cho rồi…

Vấn đề bảy phách chỉ có thể hy vọng vào Lý Thanh, còn trước mắt, chuyện quan trọng nhất của Lý Mộ chính là kiếm đâu ra chút tiền còn lo chuyện cơm nước.

Ngơ ngẩn đi tới trước cửa lại thấy hai người đứng sẵn đằng trước chào đón.

Trương Sơn nhìn Lý Mộ, kinh ngạc nói: “Ha ha, Lý Mộ, ta vừa mới nhìn thấy người đi cùng lão đại đó. Ngươi trước đây không phải sợ nhất lão đại sao, từ khi nào lá gan lại lớn như vậy, ầy, hình như hôm nay phát lương rồi, nhắc tới lương, Lý Mộ ngươi mấy ngày trước mượn chúng ta hai mươi văn tiền, còn có cái chiếu kia…”

“Các ngươi tới thật đúng lúc.” Lý Mộ nắm bả vai cả hai người xong nói tiếp: “Ta vừa rồi ra ngoài bất cẩn, hai tháng lương đều bị người ta trộm mất, các ngươi có thể cho ta mượn thêm chút không, đợi ta tháng sau nhận lương…”

“Quấy rầy!”

“Cáo từ!”

Một lát sau, Lý Mộ vân vê khối bạc vụn trong tay, phất phất tay theo bóng lưng hai người sắp biến mất, miệng lẩm nhẩm: “Cám ơn…”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện