Đại Chúa Tể

Oan Gia Ngõ Hẹp


trước sau

Sau khi Mục Trần rời Đệ Nhị Điện đi, một đường đi thẳng đến Đệ Nhất Điện, trước đó những cường giả tiến vào khu vực ngũ điện đều bị phân tán đi khắp nơi, cho nên hắn cũng phải tranh thủ đi đến Đệ Nhất Điện sớm, tuy hắn không lo lắng những người khác có thể tiến vào vị trí giữ bản thể Mạn Đồ La, nhưng vạn nhất bị người ta làm loạn dẫn phát thủ hộ linh trận, thì việc muốn mang bản thể Mạn Đồ La ra sẽ càng thêm phiền phức và khó giải quyết.

Cho nên, trên đoạn đường đi cho dù là gặp một số linh quang ẩn ẩn tàn phá đại điện, hắn cũng không dừng bước điều tra.

Hắn biết được những linh quang kia là một số bảo bối bên trong Thượng Cổ Thiên Cung, nhưng bây giờ hắn, thật sự là không có thời gian.

Hắn nhất định phải nhanh đem bản thể Mạn Đồ La đi, mới có thể chân chính ổn thỏa.

Bởi vì một khi Thượng Cổ Thiên Cung đóng lại việc hắn giết chết Hạ Vũ sẽ lang truyền và hiển nhiên Đại Hạ Hoàng Triều sẽ phái người truy sát hắn. Bởi thế hắn cần phải mau giúp Mạn Đồ La tăng thêm thực lực để có một chỗ dựa.

Mà Hạ Hoàng cùng Thánh Ma vốn là không quen không biết, Hạ Hoàng là thế lực trung gian chắc chắn sẽ kết hợp với Thánh Ma mà tấn công Mạn Đồ La do vậy hắn nhất định phải làm cho Mạn Đồ La cùng bản thể dung hợp, đột phá đến Địa Chí Tôn đại viên mãn.

Nếu không, coi như trong tay hắn nắm Đồ Linh Vệ, cũng không có khả năng chống lại một vị thượng vị Địa Chí Tôn.

- Thời gian cấp bách a.

Mục Trần tự lẩm bẩm, thân ảnh trực tiếp là hóa thành một đạo lưu quang lướt qua chân trời, ánh mắt trông về phía xa, sau đó ngưng tụ, cuối tầm mắt xuất hiện một mảnh biển cả xanh thẳm.

Trên biển lớn, sóng cả mãnh liệt, thỉnh thoảng cuốn lên vạn trượng sóng lớn.

- Cái phương hướng này đích thật là thông đến Đệ Nhất Điện, chẳng lẽ Đệ Nhất Điện là ở trên biển?

Mục Trần nhìn thấy một màn này, cũng có chút kinh ngạc, hơi trầm ngâm, vẫn như cũ quả quyết tiến lên, thân hình cấp tốc lướt qua, trên mặt biển mang theo một đạo sóng bạc, kéo dài không tiêu tan.

Mục Trần lướt đi mười mấy phút đồng hồ trong hải dương, sau đó, hắn chính là gặp được từng hòn đảo xuất hiện, phía trên những hòn đảo kia, đều có cung điện đứng sừng sững, phồn hoa cường thịnh.

Trên hòn đảo, ngẫu nhiên có thể nhìn thấy mấy đạo lưu quang lướt qua, hiển nhiên chính là mấy cường giả xâm nhập Đệ Nhất Điện đang tầm bảo, bất quá Mục Trần không chút nào để ý, tốc độ vẫn như cũ triển khai, thẳng đến chỗ sâu trong lòng biển cả mà đi.

Từ từ xâm nhập, Mục Trần cũng là bắt đầu phát giác được giữa thiên địa vẫn còn tồn tại một số dấu vết linh trận, những dấu vết kia ẩn chứa lực lượng làm cho người người kinh hãi run rẩy, bất quá may mà những linh trận đáng sợ này đều bị hủy diệt, bằng không mà nói, những linh trận này, cũng sẽ tiêu hao rất nhiều thời gian của Mục Trần.

Bạch!

Thân hình Mục Trần lướt qua bầu trời, ánh mắt của hắn quét qua từng tòa cung điện phía trên hòn đảo, không ngừng phân biệt, ý đồ tìm ra toà cung điện có bản thể Mạn Đồ La.

Thời gian trôi qua đem gần một canh giờ.

Lông mày Mục Trần cũng hơi nhíu, hòn đảo trên vùng biển này, hắn cơ hồ đã tìm kiếm được ba phần tư, trong đó có một số trong cung điện, đích thật là có linh lực ba động, nhưng cảm ứng của hắn không quen thuộc, hiển nhiên đây không phải là bản thể Mạn Đồ La.

- Tìm tiếp.

Mục Trần cắn răng một cái, lại lần nữa lướt về phía khu vực cuối cùng chưa dò xét qua.

Nhưng sau nửa canh giờ, đứng ở trên biển sắc mặt Mục Trần có chút khó coi, bởi vì hắn cơ hồ đem toàn bộ khu vực biển này dò xét một lượt, nhưng vẫn không thể tìm thấy tòa cung điện trong trí nhớ của hắn.

- Tòa cung điện kia, không thể nào là giả.

Mục Trần âm trầm làm cho mình bình tĩnh trở lại.

- Nhưng vì sao lại chưa tìm được? Mà tựa hồ cũng không nhìn thấy Đệ Nhất Điện chủ phủ đệ.

Bờ môi Mục Trần mím chặt, hắn quét mắt qua biển cả, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ không có trên biển sao?

Không ở trên biển, như vậy ở đâu?

Mục Trần cúi đầu nhìn chằm chằm mặt biển đang vỗ sóng mãnh liệt, trầm mặc một lát, ánh mắt đột nhiên nhiên ngưng tụ:

- Không ở trên biển, chẳng lẽ tại đáy biển?

Bạch!

Thân ảnh Mục Trần trong nháy mắt hóa thành lưu quang mãnh liệt bắn xuống, cuối cùng bịch một tiếng, vọt vào bên trong biển, lực của hắn tràn ra, sau đó, hắn gặp được một tòa cự điện nguy nga, tựa như cự thú, phủ phục thật sâu tại đáy biển. Mục Trần như trút được gánh nặng thở dài một hơi, nguyên lai chân chính Đệ Nhất Điện, lại nằm tại đáy biển, mà không phải trên mặt biển, Đệ Nhất Điện chủ cũng có sở thích thật đúng là kỳ quái.

Hưu!

Thân ảnh Mục Trần tựa như là như du ngư xẹt qua nước biển, linh lực lan tràn, lại lần nữa tìm kiếm, mà lần này, hắn dò xét rốt cục có kết quả.

- Tìm thấy ngươi rồi!

Thân ảnh Mục Trần xuất hiện ở dưới phế tích tại đáy biển, bên cạnh phế tích kia ngoài ra tại đó còn có một tòa đại điện cổ lão bị tàn phá đứng sừng sững, khung cảnh tòa cung điện đó so với ảo cảnh mà Mục Trần thấy giống như đúc.

Sâu bên trong tòa cự điện một mùi thơm kỳ dị phát ra, khiến cho đến người say mê.

Đó là Mạn Đà La Hoa hương hoa!

Mục Trần nhìn qua toà đại điện đổ nát kia, không nhịn được thở dài một hơi, sau đó hắn thận trọng tiếp cận,, có chút do dự bước một bước vào.

Bên trong đại điện, hoàn toàn khô ráo, đại điện dị thường rộng lớn bao la, thời kỳ Viễn Cổ, nơi này hẳn là nơi trọng yếu nhất bên trong Đệ Nhất Điện.

Trong đại điện cũng bị tàn phá, hiển nhiên đã từng trải qua đại chiến kịch liệt, bạch cốt um tùm trần trụi, hiển lộ lấy chém giết thảm liệt.

Ánh mắt Mục Trần đảo qua đại điện, nháy mắt sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cuối cung điện, nơi đó có một cái cửa đá, sau cửa đá hẳn là vị trí bản thể Mạn Đồ La.

Nhưng, lúc này Mục Trần không có chú ý những này thứ xung quanh bởi vì hắn nhìn thấy, tại trước cửa đá có hai đạo nhân ảnh.

Hai đạo nhân ảnh kia, một trong đó, Mục Trần cực kỳ quen thuộc, đương nhiên đó là Thánh Ma Cung Già Lâu La, hai tay hắn lúc này ôm ngực, mặt trêu tức nhìn qua hắn.

Tại sao Già Lâu La lại ở chỗ này?

Sắc
mặt Mục Trần trở nên khó coi, nhìn điệu bộ Già Lâu La, hiển nhiên đã sớm đợi tại đây.

- Ha ha, xem ra cung chủ đoán quả nhiên không sai, người kia sẽ thừa cơ hội Thượng Cổ Thiên Cung mở ra, phái người đến đây mang bản thể nàng về, chỉ bất quá không nghĩ tới người đó lại là ngươi.

Già Lâu La cười híp mắt nhìn qua Mục Trần, nói:

- Như vậy, xem ra vị Vực Chủ Đại La Thiên Vực các ngươi, hẳn là đại địch của cung chủ, ẩn giấu thật kỹ đây.

Mạn Đồ La lấy biến thành phân thân ấu nhi, hẳn là cùng bản thể có chỗ khác biệt, cho nên dù là Thánh Ma Cung, cũng không thể dò xét ra được, nhưng dưới mắt tình cảnh này Già Lâu La nhìn thấy Mục Trần, tự nhiên đã bắt đầu minh bạch.

Mục Trần nhìn chằm chằm Già Lâu La, sắc mặt cũng theo thời gian trôi qua hoà hoãn lại, năm đó nơi đây vị Thánh Ma Hoàng kia cũng biết được, dù sao xem như hắn đem bản thể Mạn Đồ La bỏ vào trong đó, hắn hiển nhiên không nguyện ý gặp lại phân thân Mạn Đồ La đang tìm về bản thể, thực lực tiếp tục đột phá, cho nên phá hủy tâm cơ Mạn Đồ La tìm về bản thể, thì hắn sẽ thi triển các loại thủ đoạn ngăn cản.

Mà dưới mắt Già Lâu La, hẳn là thụ mệnh mà đến.

Bất quá, nếu như Già Lâu La chỉ có một mình, Mục Trần cũng không kiêng kị, nhưng sự tình không đơn giản như thế.

Ánh mắt Mục Trần, vào lúc này chuyển hướng đến người bên cạnh Già Lâu La, một bóng người khoác hắc bạch trường bào, có chút già nua, nhưng quanh thân không có bất kỳ linh lực ba động.

Bất quá, hắn làm cho Mục Trần cảm thấy nguy hiểm, hiển nhiên một người với tu vị nhỏ yếu như vậy, có thể xông qua các cửa ải trùng điệp ở nơi đây sao.

Phát giác được ánh mắt Mục Trần, Già Lâu La cũng là nhẹ nhàng cười một tiếng, nói:

- Nguyên bản còn muốn cùng ngươi chân chính tranh đấu một trận, xem Đại Nhật Bất Diệt Thân của ngươi đến tột cùng là ai hơn ai, nhưng dưới mắt xem, ngươi tựa hồ là không có cơ hội này.

Thoại âm rơi xuống, hắn thì là chuyển hướng đến vị kia hắc bạch trường bào, nhìn không ra tuổi tác, có chút khom người, cung kính nói:

- Tả trưởng lão, nơi đây liền làm phiền ngài, cung chủ nói qua, hắn không muốn nhìn thấy bất kỳ người nào tiến vào tòa đại điện này.

- Tả trưởng lão?

Nhìn thấy bộ dáng Già Lâu La cung kính như vậy, con ngươi Mục Trần đột nhiên thít chặt, lại là trưởng lão Thánh Ma Cung?

Có thể đảm nhiệm chức vụ như thế, ngay cả Già Lâu La đều khom lưng, hiển nhiên thực lực vị trưởng lão này, đã là bước vào Địa Chí Tôn!

Nhưng không phải nói bên trong Thượng Cổ Thiên Cung, không thể có cấp bậc siêu cấp cường giả Địa Chí Tôn tiến vào sao? Vì sao trưởng lão Thánh Ma Cung, có thể thần không biết quỷ không hay đến chỗ này?

Mà lại, từ lúc mới bắt đầu, hắn cũng không từng lộ mặt, cho dù là Thiên Hà tẩy lễ, cũng chưa từng nhìn thấy thân ảnh của hắn.

- Ha ha, thật kỳ quái sao?

Nhìn thấy bộ dáng Mục Trần khiếp sợ, Già Lâu La lần nữa khẽ cười một tiếng, nói:

- Bây giờ Thượng Cổ Thiên Cung, đích thật là không thể thừa nhận cấp bậc cường giả Địa Chí Tôn, cho nên chúng ta Thánh Ma Cung bỏ ra cái giá cực lớn, mới để cho Tả trưởng lão âm thầm chui vào, mà cho dù vậy, hắn cũng chỉ có cơ hội một lần xuất thủ, thậm chí thực lực cũng tổn hao nhiều, ngày sau muốn khôi phục, sợ phải tính mười năm thậm chí càng lâu hơn.

Tựa hồ nhìn thấy Mục Trần đang khiếp sợ nên lời nói cũng nhiều một chút.

Mà Mục Trần nghe xong, mí mắt không nhịn được nhảy lên, Thánh Ma Hoàng thật đúng là tâm ngoan thủ lạt, vì quấy nhiễu Mạn Đồ La thu hồi bản thể, mà hy sinh một vị cường giả Địa Chí Tôn dưới trướng.

Bất quá, ngược lại để cho tâm thần của hắn giãn ra, vì thực lực vị trưởng lão Thánh Ma Cung cũng không phải là ở trạng thái đỉnh phong, ngược lại là đã nhận lấy hao tổn cực lớn.

Đối với một vị hạ vị Địa Chí Tôn mà nói, coi như thực lực tổn thất hơn phân nửa, cũng tuyệt đối không phải Cửu phẩm viên mãn có đủ khả năng chống lại, bởi vậy, khi Mục Trần đi vào nơi này, ở trong mắt Già Lâu La, hắn cũng đã là một người chết.

Chỉ là, hắn đều không thể nghĩ đến, lúc này lực lượng Mục Trần đã không còn bị giới hạng trong cấp độ Cửu phẩm viên.

Cho nên, đang định thưởng thức gương mặt Mục Trần xuất hiện sợ hãi, đồng tử Già Lâu La lại hơi co lại nhìn, khuôn mặt tuấn dật của Mục Trần đang nhếch lên 1 nụ cười.

Một âm thanh cười khẽ thì thào lặng lẽ vang lên.

- Thì ra là một vị hạ vị Địa Chí Tôn ở trong trạng thái tàn phế à.​

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện