Đại Chúa Tể

Đuổi Khéo


trước sau

- Thiên Đế... Thiên Đế không phải đã vẫn lạc rồi sao?

Thanh âm Viêm Đế vừa hạ xuống lúc, trong lòng Mục Trần cùng Mạn Đồ La đều là chấn động, rồi sau đó nhịn không được, có chút kích động mở miệng hỏi Viêm Đế cùng Võ Tổ liếc nhau một cái, nói:

- Thiên Đế đích thật là đã vẫn lạc, nhưng mà còn lưu lại, trông coi phong ấn…

Mạn Đồ La nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trở nên ảm đạm, có chút thương tâm, dù sao Thiên Đế đối với nàng có đại ân, như cha như huynh.

Viêm Đế nhìn ánh mắt của nàng, cũng đoán được nàng cùng thiên đế có chút quan hệ, nhưng cũng không hỏi nhiều nói cái gì, vì vậy ánh mắt chuyển qua, nhìn về phía ngọn núi trong quảng trường, tại đó, có một đầu lâu to lớn màu đen.

- Đó chính là Thiên Đế biến thành?

Mục Trần nhìn ánh mắt Viêm Đế, lúc này có chút kinh ngạc, trướcđó bọn hắn còn tưởng rằng đầu lâu đen nhánh kia là của Ma Đế, kết quả ai cũng không nghĩ tới, thân ảnh Thiên Đế, vừa rồi là do Ma Đế biến thành.

Viêm Đế nhẹ gật đầu, nói:

- Thôn Thiên Ma Đế xảo trá vô cùng, không chỉ bản thân hóa thành bộ dáng Thiên Đế, mà còn còn đem hài cốt Thiên Đế biến thành bộ dáng như vậy, ý đồ khiến cho ngoại nhân tưởng là thân xác Ngoại Vực ma tộc mà phá hư.

Thoại âm rơi xuống, tay áo vung lên, lập tức có Hỏa Viêm hoa mỹ phóng xuất ra, bao phủ lấy đầu lâu màu đen, Hỏa Viêm cháy hừng hực, đầu lâu đen nhánh kia nhanh chóng hòa tan, một tia ma khí nhanh chóng bốc hơi.

Cuối cùng dung dịch đầu lâu biến thành hào quang óng ánh, hào quang dần hội tụ thành một vệt sáng.

Tia sáng kia hội tụ thành một thân ảnh, một thân ảnh trong bộ áo bào trắng, khí độ tiêu sái thong dong. Mơ hồ, có một loại cảm giác áp bách không cách nào hình dung lan ra. Tựa như là Đế Hoàng uy thế, làm cho người tôn sùng kính sợ.

Trong thiên địa rất nhiều cường giả đỉnh cao cũng kính sợ nhìn qua thân ảnh kia. Khuôn mặt có một ít tò mò, người sáng lập Thượng Cổ Thiên Cung, vị thiên đế trong truyền thuyết là đây sao?

- Không nghĩ tới năm đó xả thân Phong ấn Ma Đế, vẫn không hủy diệt được, ngược lại ngàn vạn năm sau khi trùng sinh lại phải nhờ hậu nhân tương trợ, thật sự là có chút hổ thẹn.

thân ảnh kia ngưng hiện ra, ánh mắt của hắn nhìn về thanh sắc quang đoàn trên tay Võ Tổ cảm thán nói.

- Tiền bối đại nghĩa, chúng ta là hậu bối nhận được ân huệ nên phải tương trợ là lẽ thường.

từng cái đỉnh phong cường giả, thậm chí là Viêm Đế cùng Võ Tổ nhân vật bực này cũng nghiêm túc ôm quyền trịnh trọng nói.

Đều là tuyệt thế thiên kiêu nhân vật, phóng nhãn toàn Đại Thiên Thế Giới, mặc dù là ngang cấp Thiên Chí Tôn. Đều chưa chắc có thể làm cho cho bọn họ hiển lộ tôn kính, nhưng mà vị Thiên Đế trước mắt, lúc trước đã vì Đại Thiên Thế Giới, lấy thân Phong Ma. Đại nghĩa như vậy, đủ để cho mọi người kính nể.

Mục Trần lúc này cũng khom người thi lễ một cái, cảm kích vị tiền bối này đã từng thủ hộ Đại Thiên Thế Giới.

Thiên Đế nhìn qua mọi người, vẻ mặt vui mừng, tầm mắt của hắn dừng tại trên người Viêm Đế cùng Võ Tổ quét nhìn hai người một vòng nói:

- Năm đó Đại Thiên Thế Giới vì chống cự Ngoại Vực Tộc. Rất nhiều đỉnh phong cường giả đã vẫn lạc, Đại Thiên Thế Giới tổn thất nặng nề, không nghĩ tới ngàn vạn năm sau, lại có nhân vật ưu tú như thế xuất hiện, xem ra Đại Thiên Thế Giới ta vận số chưa hết.

Tuy nói hôm nay Thiên Đế chỉ là một đạo linh ảnh, nhưng dù sao hắn cũng đã từng là cường giả tồn tại đỉnh phong bên trên Đại Thiên Thế Giới, nhãn lực tự nhiên phi phàm, liếc nhìn là nhìn ra hai người trước mắt này thâm bất khả trắc.

Dựa theo suy đoán của hắn, cho dù là hắn thời kỳ toàn thịnh, đều chưa chắc là có thể thắng nổi hai người này, điều này làm cho cho hắn cảm thấy vui mừng, xem ra Đại Thiên Thế Giới đã trải qua đại kiếp nạn năm đó, cũng không suy bại, ngược lại dưới nguy cơ đó đã phát hân vinh.

Viêm Đế cùng Võ Tổ tự nhiên cũng khiêm tốn một phen, rồi sau đó liền đem phong ấn Thôn Thiên Ma Đế giao ra, hiển nhiên ý định là để lại cho Thiên Đế xử trí đại địch này.

Thiên Đế đưa tay tiếp nhận quang đoàn, nhẹ nhàng phất một cái, hào quang bắt đầu khởi động, khuôn mặt Thôn Thiên Ma Đế dữ tợn chằm chằm nhìn vào Thiên Đế, lạnh lùng nói:

- Thiên Đế, cuộc chiến ta và ngươi, nếu không có người khác nhúng tay, chung quy là ngươi thua!

Thiên Đế nghe vậy thì phủ cười cười, nói:

- Lời ấy ngươi sai rồi, ngươi là Thôn Ma nhất tộc,mượn nhờ lực lượng cả tộc, mới tạo thành ngươi, ngươi vốn là nhân vật đứng vào danh sách Top 10 trong Ngoại Vực Tộc, nếu lúc trước bỏ mặc ngươi rời đi, Đại Thiên Thế Giới ta chắc chắn sẽ gặp áp lực thực lớn, ta có thể một mực phong ấn ngươi đến bây giờ, hiển nhiên mục đích của ta đã đạt tới.

- Ngươi xem, Đại Thiên Thế Giới ta hôm nay vẫn như trước tồn tại, hơn nữa nhân vật kiệt xuất xuất hiện lớp lớp, cho nên, người thua không phải ta.

Thôn Thiên Ma Đế nghe vậy, rất nổi giận, ma khí bắt đầu khởi động, ma diện gần như muốn gầm thét lao ra nhưng bị tầng tầng ánh sáng màu xanh phong ấn giãy giụa không thoát ly được chút nào.

Viêm Đế cùng Võ Tổ liếc nhau, nhưng không nói chuyện, Thiên Đế hiển nhiên là không biết, năm đó trận đại kiếp nạn kia, tuy nói Đại Thiên Thế Giới cũng đã ngăn cản được Ngoại Vực Tộc xâm lấn, nhưng cũng có gần một nửa diện tích đã bị Ngoại Vực Tộc xâm chiếm, ngàn vạn năm sau đến nay, Ngoại Vực Tộc vẫn như trước luôn có ý đồ xâm chiếm Đại Thiên Thế Giới.

Cho nên nói, trận đại kiếp nạn năm đó, Đại Thiên Thế Giới cũng không tính là được toàn thịnh, phải trả một cái giá thật lớn, miễn cưỡng bảo trụ, hơn nữa bọn họ đều biết được, Ngoại Vực Tộc tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha, sẽ lại một lần nữa ngóc đầu trở lại, nhất định là sẽ tiếp tục một trận hủy diệt như trước đây.

Bất quá,, Viêm Đế cùng Võ Tổ lại chỉ cười một tiếng, năm đó trận đại kiếp nạn kia, bọn hắn chưa đi vào Đại Thiên Thế Giới, hôm nay đã đụng vào, vậy bọn họ cũng muốn nhìn một chút, Ngoại Vực Tộc, có thể có uy năng gì.

Thiên Đế nhìn Viêm Đế cùng Võ Tổ, chợt cười, ánh mắt chuyển hướng về phía sau bọn hắn một đạo thân ảnh tiểu kiều đang đứng phía sau, rồi sau đó trong mắt hắn chính là hiện ra vẻ vui mừng nồng nặc.

- Mạn Đà La, có thể trông thấy ngươi
bình yên vô sự, thật sự là quá tốt.

Mạn Đồ La kinh ngạc nhìn Thiên Đế, hai mắt đột nhiên đỏ lên, hiển nhiên trong lòng cũng cảm xúc kích động tới cực điểm, nàng từng bước một đi đến, duỗi ra bàn tay nhỏ bé, nắm hay tay Thiên Đế.

Thiên Đế ôn nhu vỗ vỗ đầu của nàng, tựa như là năm đó nhẹ nhàng vuốt ve một đóa hoa sắp héo rũ.

Thiên Đế hướng về phía Mạn Đồ La khẽ cười cười, sau đó nhìn về phía Thiên Đế kiếm trong tay Mục Trần, tinh tế thăm hỏi một lần, nói:

- Lúc trước Thượng Cổ Thiên Cung ta rất nhiều thiên tài tuyệt diễm, nhưng tất cả bọn họ đều không thể tu luyện ra Bất Hủ Kim Thân, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp được một người, thật sự là trời cao đã không phụ ta.

- Vãn bối may mắn lấy được truyền thừa của tiền bối lưu lại, tu thành Bất Hủ Kim Thân, đại ân không dám quên!

Mục Trần trịnh trọng đối với Thiên Đế thi lễ một cái, nếu không có Thiên Đế lưu lại phương pháp tu luyện Bất Hủ Kim Thân, chỉ sợ hắn không có phương pháp gì để tu luyện và cũng phải trì hoãn bao nhiêu thời gian.

Thiên Đế gật đầu cười, sau đó xòe bàn tay ra, cười nói:

- Tiểu hữu, có thể cho ta mượn Thiên Đế kiếm dùng một lát.

Mục Trần vội vàng nâng Thiên Đế kiếm trên hai tay đưa đến.

Thiên Đế tiếp nhận Thiên Đế kiếm, một tay kết ấn, sau đó ánh mắt hờ hững chính nhìn về phía quan đoàn đang phong ấn Thôn Thiên Ma Đế.

Làm như đã nhận ra nguy cơ hủy diệt, Thôn Thiên Ma Đế điên cuồng gầm hét lên, hiển lộ ra kinh hoảng sợ hãi, nhưng mà Thiên Đế lại không để ý chút nào, Thiên Đế kiếm trong tay mãnh liệt bắn ra, hóa thành hàng tỉ điểm sao, bên trong mỗi một điểm sao, đều là ẩn chứa lực lượng cực đoan kinh khủng.

Hôm nay Thiên Đế chỉ là linh ảnh lưu lại, lực lượng tự nhiên không đủ để hủy diệt Thôn Thiên Ma Đế, cho nên chỉ có thể mượn nhờ lực lượng Thiên Đế kiếm.

Xuy xuy!

Hàng tỉ điểm sao xuyên thủng ánh sáng màu xanh, trong khoảnh khắc đem ma diện đang bị phong ấn trong đó phá vỡ, có một tiếng gầm gừ vô cùng thê lương vang vọng đất trời phát ra từ trong phong ấn đó.

- Các ngươi chớ nên đắc ý, lần thứ nhất Ngoại Vực Tộc ta căn bản chưa từng vận dụng toàn lực, đợi đến lần sau trở lại, đó chính là ngày tận thế của Đại Thiên Thế Giới ngươi!

Tiếng gào thét trong thiên địa quanh quẩn, mà Thôn Thiên Ma Đế ben trong phong ấn cũng từ từ tiêu tan mất cả sinh cơ hóa thành hư vô, tiêu tán.

Ông!

Sau khi Thôn Thiên Ma Đế bị hủy chết, bên trong nghĩa trang Thiên Đế, đột nhiên có một vệt ánh sáng lặng lẽ thoát ra, ý đồ trốn thoát khỏi nơi này.

Bất quá, ngay khi hắn vừa muốn thoát ra, một thanh âm quen thuộc hờ hững phát ra.

- Ngươi nghiệt súc, năm đó sợ chiến trốn tránh thì cũng không tính, hiện nay lại giúp đỡ ma đầu kia, giúp đỡ hắn thoát ly phong ấn, thật sự là tội ác tày trời.

Âm thanh hờ hững bao phủ xuống, trực tiếp làm cho Lục Hằng sợ đến hồn phi phách tán, lúc này bất chấp mọi thứ, ma khí trong cơ thể bạo phát ra, biến thành một đầu Giao Long toàn thân đen kịt, hóa ra bản thể Lục Hằng vốn là Thượng Cổ Huyết Giao, nhưng hôm nay đã bị ma hóa, biến thành một đầu Ma Giao.

Hóa thành bản thể, Lục Hằng đánh nát không gian đào tẩu.

XÍU...UU!!

Nhưng ngay lúc này, một đạo quang mang như thủy tinh từ trên trời giáng xuống, kiếm khí bén nhọn nối liền trời đất, một thanh kiếm thủy tinh mang phong cách cổ xưa rơi xuống đến, xuyên thủng đầu Ma Giao, triệt để tước lấy sinh mạng Ma Giao

Bàng bạc kiếm khí bạo phát ra, căn bản không đợi Lục Hằng cầu xin tha thứ, liền đem thân thể của hắn, cứng rắn bằm thành một khối thịt nát, thậm chí thần phách của hắn, cũng bị phá hủy.

Hiển nhiên Thiên Đế cũng đang tức giận Lục Hằng đã phản bội mình, nên lập tức ra tay, không lưu tình chút nào, tuy nói Thiên Đế muốn một mình hủy diệt Thôn Thiên Ma Đế có chút khó giải quyết, nhưng muốn đối phó một vị Địa Chí Tôn như Lục Hằng, lại dễ như trở bàn tay, Lục Hằng không có năng lực phản kháng, lập tức bị miểu sát.

Sau khi thanh lý môn hộ, Thiên Đế lại ngẩng đầu, hướng về các cường giả đỉnh cao cười nhạt một tiếng nói:

- Hôm nay, mọi thứ đều đã hạ màn, chư vị nên trở về đi.

Thoại âm rơi xuống, giữa không gian bổng có gió nổi lên, ở đằng sau các cường giả hóa thành vô số đường hầm không gian.

Rất nhiều cường giả đỉnh cao hai mặt nhìn nhau, bọn hắn lưu lại chỗ này, hiển nhiên hay là đang ngấp nghé Thiên Đế truyền thừa cùng với tuyệt học Nhất Khí Hóa Tam Thanh, nhưng dưới mắt Thiên Đế đã mở miệng, bọn hắn hiển nhiên cũng không dám lưu lại, hơn nữa, còn có Viêm Đế cùng Võ Tổ ở chỗ này, bọn hắn cũng không có cách nào đoạt từ tay 2 vị Thiên Chí tôn này, vì vậy chỉ có thể tiếc nuối thở dài, quay người bước chân vào thông đạo không gian, biến mất không thấy gì nữa.

Mà theo bọn họ ly khai, trong nghĩa trang Thiên Đế lập tức trở nên thanh tịnh.

Thiên Đế thấy thế, cũng là chuyển ánh mắt, nhìn về phía Viêm Đế cùng Võ Tổ, mỉm cười, nói:

- Không biết hai vị đối với tuyệt học của ta “Nhất Khí Hóa Tam Thanh", có hứng thú hay không?​

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện