Đại Chúa Tể

Tứ Viện Tề Tựu


trước sau

Những luồng hồng quang phá không lao tới, linh lực cuồn cuộn bồng bềnh trong thiên địa. Mọi người trong vùng đều tỏ ra e ngại. Thánh linh viện chính là linh viện có thành tích tốt nhất mỗi kỳ đại tái linh viện, đội hình cử đi thật không tầm thường.

Mục Trần lạnh lẽo quan sát những luồng hồng quang đang lao đến. Bên cạnh hắn, Lạc Li cũng sẵn sàng tay nắm trường kiếm, ba người kia cũng chuẩn bị đề phòng. Bắc Thương linh viện và Thánh linh viện cũng chẳng thân thiết gì, song phương chạm trán tất nhiên đề phòng càng nhiều càng tốt.

Năm người kia dừng lại trên không, hào quang chậm rãi tan đi, hiện rõ gương mặt của năm vị nam tử.

Năm bộ áo trắng, dáng người thanh thoát, ngạo khí ngút trời. Họ quét mắt nhìn xung quanh với tư thái trưởng giả.

Chính giữa chi đội, một gã gương mặt khá bình thường, thần sắc lơ đãng, nhìn qua rất tầm thường. Chỉ có đôi bàn tay của hắn lại vô cùng thon thả trắng trẻo, sáng bóng như ngọc thạch, rất lạ.

Hắn tiến lên trước, bốn người còn lại đều đứng sau hắn. Chỉ một hành động đó cũng cho người khác thấy rằng, hắn chính là đội trưởng của chi đội Thánh linh viện này.

- Không phải Cơ Huyền...

Mục Trần nhìn thấy năm người kia, sắc mặt cũng hòa hoãn đi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn năm kẻ vừa hiện thân. Hắn chú ý quan sát rất kỹ gã đội trưởng, từ cơ thể tên kia toát ra cỗ dao động rất mạnh mẽ.

Dao động này còn manh hơn cả Ma Hình Thiên!

- Cao thủ, vượt qua linh lực nan rồi sao?

Mục Trần nheo mắt lẩm bẩm. Quả là Thánh linh viện, lực lượng thực hùng hậu. Đây là chi đội mạnh mẽ nhất mà hắn gặp được từ khi bước vào đại tái linh viện.

Hơn nữa, bốn đội viện còn lại, có đến ba người có thực lực thân thể nan, người kém nhất hẳn cũng đã độ kiếp thân thể nan nhưng thất bại, thực lực vẫn mạnh hơn Thông Thiên cảnh hậu kỳ.

Đội hình thế này hoàn toàn vượt trội áp đảo những đội hình thông thường như Mục Trần.

Những người khác cũng phát hiện ra thực lực của đối phương, sắc mặt bọn họ đều trở nên nghiêm trọng. Nếu phải chiến đấu với đối thủ thế này, không có Mục Trần và Lạc Li e rằng không thể đỡ nổi một kích.

Tương quan lực lượng của Bắc Thương linh viện và Thánh linh viện thật cách biệt quá xa, mặc dù có lý do là Bắc Thương linh viện thành lập trễ hơn Thánh linh viện nhiều, nhưng khoảng cách vẫn là khoảng cách.

- Đó là Hạ Hầu, một trong Tứ Thánh Tử của Thánh linh viện. Nghe nói đã thành công vượt qua linh lực nan. Quả nhiên gặp Thánh linh viện, thật là phiền toái mà...

Lâm Châu bên cạnh thở dài. Chỉ nội sự xuất hiện của bọn họ, mấy đội ngũ xung quanh lúc này đã im lặng không thấy ai hành động gì. Hiển nhiên ai cũng tỏ ra rằng, họ không đủ tư cách tranh đoạt di tích với bọn người kia.

- Hạ Hầu à...

Mục Trần gật đầu ghi nhớ.

- Nghe nói trong Tứ Thánh Tử hiện tại, Hạ Hầu và Cơ Huyền đã từng giao đấu.

Lâm Châu nói.

- Hả? Ai thắng?

Mục Trần nhíu mày hỏi.

- Không ai thắng cả. Khi đó Cơ Huyền mới vào Thánh linh viện được nửa năm, kẻ đó thật sự là quái thai. Chỉ nửa năm tu luyện ngắn ngủi cũng đã khiến cho Hạ Hầu không làm gì được hắn. Ta thấy có lẽ trong Tứ Thánh Tử hiện tại, mạnh nhất phải là Cơ Huyền. Nhưng lời này ba tên Thánh Tử còn lại chẳng thích nghe đâu.

Lâm Châu trả lời.

Mục Trần gật đầu, Cơ Huyền có thiên phú siêu tuyệt, lại còn nhận được Linh Lộ quán đỉnh hoàn mỹ, tu luyện càng nhanh hơn người khác. Hắn có thể trong nửa năm chiến với Hạ Hầu kia mà bất bại, Mục Trần cũng có thể giải thích được.

Trên bầu trời, chi đội Thánh linh viện kia chẳng có hành động gì khác, chỉ dõi mắt quan sát rừng rậm hắc ám. Bọn họ cũng cảm thấy nó có gì đó quỷ dị, do vậy nhất thời cũng không lỗ mãng hành độngđi vào lúc sau, bọn họ cũng không mặt khác hành động.

Bọn họ yên lặng, những đội ngũ khác cũng không phải xuẩn ngốc mà lên trước làm tiên phong. Không khí bỗng dưng nặng nề.

Thình lình những tiếng xé gió xa xa phá vỡ bầu không khí áp lực này, một tiếng cười duyên từ xa vang lại.

- Hi hi, xem ra tin tức có di tích bên này quả nhiên chính xác, ngay cả Thánh linh viện cũng đã tới rồi này.

Tiếng cười duyên đầy mê hoặc khiến không ít người nao nao. Ai nấy đưa mắt nhìn lại luồng hồng quang từ trên cao hạ xuống một đỉnh núi, hiện ra một cô gái yêu kiều.

- Là chi đội Vạn Hoàng linh viện!

Sự xuất hiện của đội ngũ từ linh viện đặc biệt kia khiến người ta lập tức chú ý. Nơi đó tập hợp vô số những mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp, khiến bao nam tử thèm thuồng không thôi. Đáng tiếc Vạn Hoàng linh viện chẳng những không tuyển nam tử, mà còn cấm nam tử lui tới. Bất chấp thiên phú của hắn có cao bao nhiêu cũng mặc. Chỉ có vài linh viện hàng đầu tiếng tăm lừng lẫy, mượn chiêu bài giao lưu trao đổi tỷ võ mới giúp cho đệ tử của họ ghé thăm Vạn Hoàng linh viện
một thoáng, hưởng thụ một chút cảm giác tuyệt vời giữa rừng hoa.

Mục Trần cũng tò mò nhìn qua, chi đội Vạn Hoàng linh viện này không biết có phải do Ôn Thanh Tuyền lĩnh đội hay không nhỉ?

Tầm mắt phóng lên núi, năm cô gái xinh đẹp duyên dáng, vóc người thon thả, da thịt trắng nõn, chân dài tới nách, vòng eo như liễu, bộ ngực no tròn, áo quần xúng xính ôm lấy những đường cong ngoại cỡ muốn phá áo xông ra, khiến nhiều kẻ nhìn tới lồi con mắt.

Đôi mắt hẹp như hồ ly tinh toát ra phong thái cuốn hút khó cưỡng.

- Có vẻ không phải Ôn Thanh Tuyền?

Mục Trần dù chưa gặp Ôn Thanh Tuyền cũng cảm thấy những cô gái trước mắt quá mức yểu điệu, không phải loại người có thể cướp được linh quan trong số những tuyệt thế kỳ tài giữa Linh Lộ. Vả lại thực lực cô nàng đội trưởng cũng khá mạnh, nhưng cũng chưa chân chính linh lực nan. Hắn phỏng đoán cô gái áo đỏ kia mạnh hơn Ma Hình Thiên một chút xíu, nhưng lại yếu hơn Hạ Hầu.

- Ha ha, đúng vậy! Nàng là Đường Mị Nhi của Vạn Hoàng linh viện. Nàng ta cũng là đệ tử cực kỳ xuất sắc, danh tiếng mặc dù không lớn như Ôn Thanh Tuyền, nhưng mỗi người mỗi vẻ.

Lâm Châu hai mắt sáng rỡ ngắm nhìn cô gái khơi gợi tà tâm của hắn.

Mục Trần gật đầu, chi đội Vạn Hoàng linh viện này tổng thể cũng mạnh hơn đội ngũ của hắn nhiều. Ngoài Đường Mị Nhi, còn có hai đội viên cũng vượt qua thân thể nan.

- Ngay cả chi đội Vạn Hoàng linh viện cũng tới, thật là nơi này càng lúc càng náo nhiệt...

Lâm Châu trợn trắng hai mắt nhìn trời than thở.

Mục Trần trề môi, thần sắc khẽ động, hắn nói:

- Không chỉ Vạn Hoàng linh viện, Võ linh viện cũng đã tới.

Hắn ngẩng lên nhìn ra một hướng kia, bên đó đột ngột bộc phát dao động mãnh liệt, vài bóng người bay lên không trung, tiếng cười sang sảng vang trong thiên địa:

- Ha ha, thật đúng là náo nhiệt a! Ngũ Đại Viện lại góp mặt ở đây hết bốn, chẳng lẽ chiến trường quyết chiến thử nghiệm ở đây sao?

Năm người xuất hiện trên một cây đại thụ, y phục đen tuyền. Gã đội trưởng thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn cứng như thép. Trên vai khênh một thanh thiết côn hắc ám, chiến ý hừng hực trong mắt.

- Là Chu Viên của Võ linh viện. Tên này là một con ma cuồng chiến, ngàn lần đừng chọc tới kẻ điên này, dây vào thì hắn sẽ đuổi theo ngươi đánh tới khi nào cơ thể bất động mới thôi.

Mục Trần cười, đưa mắt quan sát Chu Viên. Thực lực kẻ đó cũng ngang ngửa với Đường Mị Nhi.

Lại là một đội ngũ mạnh mẽ cường hoành.

Bất đắc dĩ nhún vai thở dài, không ngờ di tích này lại tụ họp tứ viện trong Ngũ Đại Viện. Nếu mà trước đó bọn Thanh Thiên linh viện không bị hắn đánh chạy mất, thì quả là đại chiến Ngũ Đại Viện a!

- Coi bộ di tích này khó ăn được rồi.

Lâm Châu méo mặt. Vốn nắm được tiên cơ, nhưng lại bị quấy rầy khiến cho tin tức kia theo gió truyền ra, rốt cuộc chẳng biết còn bao nhiêu chi đội sẽ kéo tới đây. Hiện tại tứ đại linh viện xuất hiện, kẻ nào cũng là những tên khó lường.

Thánh linh viện không cần nói, Vạn Hoàng linh viện và Võ linh viện cũng chiến không kém. Còn chi đội của Mục Trần này, bề ngoài thì yếu nhất nhưng Lâm Châu biết rõ tên đội trưởng Mục Trần là một kẻ biến thái, lần đầu tiên hắn thấy một cường giả Thông Thiên cảnh hậu kỳ lại trâu bò đến mức đánh cho hai cao thủ thân thể nan gà bay chó chạy.

Bốn đội tề tựu, xem ra sắp có kịch hay rồi a.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện