Đại Chúa Tể

Tiên Linh Thụ


trước sau

Bóng đêm lùi lại sau lưng, những gốc ma thụ cũng bị bỏ lại cùng khoảng rừng u ám, nhóm người của Mục Trần nhanh như chớp lướt đi trên mặt đất. Ánh nắng ấm áp xuyên qua tàn lá lưa thưa bao phủ lấy bọn họ.

Ánh mặt trời khiến cho mọi người bất giác thả lỏng, chung quy vẫn thoải mái hơn bóng đêm với bao nguy hiểm rình rập. Nhưng họ cũng nhanh chóng tập trung lại, cảnh giác với môi trường xung quanh, ánh mắt ngạc nhiên nhìn phía trước.

Trung tâm khu rừng, một cột ánh sáng hướng thẳng trời cao, khoảng cách cả trăm dặm vẫn nhìn thấy rõ ràng.

Cẩn thận quan sát, họ phát hiện trong cột ánh sáng đó có một cái cây cực lớn, nhành cây khẽ lay động trong hào quang, sức sống mãnh liệt toát ra mang theo hương thơm kỳ dị phiêu đãng trong thiên địa, khiến cho linh lực trong người lưu chuyển nhanh hơn một chút.

Trên cây đại thụ rực rỡ treo lủng lẳng một vài quả xanh biếc, sinh lực tràn trề từ đó toát ra.

- Đó là...

Mục Trần nhíu mày nhìn lên.

- Chẳng lẽ là Tiên Linh Thụ?

Đường Mị Nhi kinh hô.

Tiên Linh Thụ, một kỳ bảo vô cùng hiếm có, thu nạp linh khí thiên địa vô cùng tận mà sinh ra. Quả cây Tiên Linh Thụ mang lại hiệu quả rèn luyện thân thể, tẩy tủy phạt cốt, thời viễn cổ có rất nhiều tông phái chủng tộc cường đại hao tổn tâm huyết nhân lực vật lực của tông tộc để gieo trồng loài cây này, dùng nó để bồi dưỡng đệ tử, khiến cho đệ tử con cháu của họ luôn có thực lực mạnh mẽ hơn những người bình thường khác rất nhiều.

Thời đại này Tiên Linh Thụ trở nên thưa thớt đi nhiều, chỉ còn một số thế lực truyền thừa viễn cổ và cực kỳ cường đại mới có được. Bằng chứng là giàu có danh tiếng như Ngũ Đại Viện cũng không một viện nào có được loài cây này. Bọn họ lần đầu tiên được nhìn thấy Tiên Linh Thụ sinh trưởng tốt tươi như thế, kết đầy tiên quả thì thực mừng rỡ vô cùng.

Mấy người Từ Hoang, Triệu Thanh Sam, Mộ Phong Dương đều đã tiến sát đến thời điểm mấu chốt độ kiếp thân thể nan. Nhưng vì nó quá nguy hiểm, có thể dẫn đến hình thần cụ diệt, mệnh nhỏ khó giữ, do vậy cả ba không dám dễ dàng hành động. Nếu có thể lấy được một quả kia, thì vấn đề đã trở nên thuận lợi hơn nhiều. Tiên quả không giúp họ chắc chắn vượt qua thân thể nan, nhưng cũng có thể tăng thêm tỷ lệ sống còn của họ, điều đó mới là quan trọng.

Mục Trần nhanh chóng tỉnh táo lại. Hắn từng nhận được thánh linh tẩy lễ, nên chẳng cần lo lắng như Từ Hoang, do đó cũng không khao khát đến hoa mắt như họ. Hắn tập trung nhìn lại Tiên Linh Thụ đang lại động trong hào quang, nhíu mày, mơ hồ cảm thấy cái gì đó không đúng cho lắm, nhưng không nói rõ được nó là cái gì.

"Ực!"

Mấy người kia nuốt nước bọt, thở gấp gáp, hai mắt đỏ lên, rồi bần thần bước tới.

- Khoan!

Mục Trần nhìn thấy ánh mắt đỏ bừng của mọi người thì chấn kinh, quát lớn. Tiếng quát mang theo linh lực hỗn loạn như sấm nổ bên tai khiến đám người hoảng hồn bịt tai lại.

Cả đám run rẩy chấn động, đầu óc xây xẩm, màu đỏ trong mắt tan đi, lờ đờ nhìn lại Mục Trần.

- Cẩn thận một chút, Tiên Linh Thụ này rất quái dị.

Mục Trần gằn giọng dặn dò. Mọi người giật mình, nhớ lại cảm giác bị thao túng vừa nãy cũng trở nên cẩn thận, mồ hôi toát ra, trở nên đề phòng với Tiên Linh Thụ kia.

- Cố gắng đừng ngửi nhiều cái mùi thơm đó.

Lạc Li đột nhiên cất tiếng:

- Mùi hương này tuy bề ngoài khiến cho linh lực vận chuyển nhanh hơn, cảm giác thư sướng nhưng nếu chìm đắm trong nó sẽ khiến thần trí hoảng loạn. Cây này có thể không phải là Tiên Linh Thụ...

Mọi người giật mình kình ngạc. Cái cây phía trước hoàn toàn giống với Tiên Linh Thụ trong các tư liệu cổ, chỉ có điểm khác là khiến thần trí hoảng loạn mà thôi.

"Véo! Véo!"

Đột nhiên có những tiếng gió vang lên phía sau, khá nhiều người từ trong mảng rừng tối thoát ra, chạy đến dừng lại trong khu vực xanh rợp bóng cây bên này.

Mấy chi đội vượt qua được khu rừng hắc ám đều có vẻ không đầy đủ, nhiều kẻ bề ngoài thê thảm, xem ra trả giá đã không nhỏ.

"Vù!"

Lại thêm mấy người nữa lướt tới, hạ xuống một chỗ kia. Nhìn thấy mấy dáng người quen thuộc đó, Mục Trần híp mắt lại, các cô gái bên cạnh thì nghiến răng trừng mắt, lạnh lùng khóa chặt mục tiêu. Những kẻ đó đúng là chi đội Thánh linh viện của Hạ Hầu.

Hạ Hầu vừa dừng lại cũng nhận ra ánh mắt bất hảo hướng tới họ, ngay khi thấy Mục Trần và Đường Mị Nhi đứng cùng một chỗ, gương mặt trở nên nghiêm trọng.

- Đội trưởng, Đường Mị Nhi quả nhiên liên thủ với Mục Trần, bọn họ có lẽ sắp ra tay tấn công chúng ta.

Một gã đội viên nhẹ giọng nói.

Hạ Hầu gật nhẹ. Hắn không ngại đội ngũ
của Đường Mị Nhi hay Mục Trần, nhưng khi họ liên kết lại thì phiền phức không nhỏ. Lúc trước ra tay tấn công Đường Mị Nhi không ngờ lại khiến Mục Trần có lợi. Nhưng nếu họ nghĩ rằng chừng đó đã đủ để bật lại hắn, thì cũng ngây thơ quá.

- Đừng lo, đến lúc đó ta sẽ cho bọn chúng một bất ngờ.

Hạ Hầu nhếch mép cười, hơi quay đầu liếc nhìn lại rừng rậm, khẽ hỏi:

- Không biết chi đội Võ linh viện kia sao rồi....

"Véo!"

Lời còn chưa dứt, vài tiếng động mạnh vang lên, vài bóng người nhanh chóng lướt tới, nhất thời khiến nhiều kẻ kinh ngạc hô lên.

Mục Trần và Đường Mị Nhi cũng đưa mắt nhìn qua, biến sắc.

Những người vừa chạy ra khỏi khoảng rừng rậm kia cũng không phải ai xa lạ, chính là chi đội của Chu Viên. Nhưng lúc này đội ngũ chỉ còn lại bốn người, và bốn người đều có thương thế, Chu Viên sắc mặt tái đi, tay cầm thiết côn còn đang nhỏ máu. Xem ra họ đã gặp phiền toái lớn.

Có vẻ như vừa mới trải qua một hồi đại chiến thảm khốc.

Trong khu vực lúc này đã có khoảng gần trăm chi đội, ai nấy nhìn thấy bộ dáng Chu Viên đều kinh ngạc, không ngờ mạnh như Chu Viên lại thê thảm như vậy.

Vài ánh mắt lóe lên, mấy đội ngũ thực lực mạnh mẽ có sát khí nhàn nhạt. Bình thường mà nói, ánh mắt của họ sẽ phải kiêng dè không ít, nhưng hổ lạc đồng bằng, đội ngũ Võ linh viện đã thê thảm thế kia, đây chính là cơ hội tốt để kiếm một thu hoạch không nhỏ...

Chu Viên cũng đã nhận ra những ánh mắt bất hảo kia, hắn dừng lại, vung tay lên bảo đội viên lập tức nghỉ ngơi. Còn hắn vẫn thiết côn trong tay, sừng sững đứng đó, ánh mắt như hổ đói bị thương, khí thế điên cuồng hiếu sát khiến cho nhiều chi đội hơi chột dạ, không vội ra tay.

Hạ Hầu cười khẩy, nhưng hắn cũng không ra tay, chỉ liếc mắt nhìn lại trong rừng rậm u ám, rồi quay đi.

- Sao Chu Viên lại bị thương như thế? Kẻ nào đủ bản lĩnh?

Mục Trần sắc mặt ngưng trọng. Chi đội của Chu Viên thực lực cực mạnh, vậy mà cũng tổn thất nghiêm trọng như vậy, còn mất cả một đội viên.

- Chẳng lẽ là bọn Hạ Hầu?

Lạc Li nhíu mày.

- Hẳn là không phải, bằng không Chu Viên lúc này chắc chắn sẽ liều mạng với hắn.

Đường Mị Nhi lắc đầu, nàng cũng có sơ giao, biết được tính tình Chu Viên. Nếu là Hạ Hầu ám hại, thì bây giờ dù có bỏ mạng Chu Viên cũng điên cuồng đánh tới.

- Vậy...

Mục Trần trừng mắt:

- Có thể... cũng là do bọn người thần bí đã đánh lén các ngươi?

Đường Mị Nhi ngẩn ra, chợt nói:

- Cũng không loại trừ khả năng này. Bọn người kia luôn nấp trong bóng tối, thủ đoạn quỷ dị, bức Chu Viên đến mức đó cũng không phải không thể. Nhưng bọn họ sao lại nhằm vào những đội ngũ mạnh mẽ như chúng ta?

- Có lẽ vì chúng ta là uy hiếp lớn nhất.

Mục Trần cau mày:

- Bây giờ càng phải đề phòng hơn nữa, những con độc xà ẩn nấp này không phải nhân vật đơn giản.

Ai nấy gật đầu. Hạ độc chi đội Đường Mị Nhi, tập sát đả thương chi đội Chu Viên, đội ngũ thần bí kia cũng phải khá mạnh.

Mục Trần nhìn lại phía trước, nơi đây đã là trung tâm khu rừng, cũng là nơi xuất phát cột ánh sáng kia, nhưng chỉ có mỗi gốc Tiên Linh Thụ kỳ quái kia. Còn di tích, chẳng hề có dấu hiệu nào cả.

- Thế này là sao nhỉ?

Mục Trần tự vấn.

- Đó là Tiên Linh Thụ?

Đột nhiên một ai đó nhận ra hình dáng cái cây trước mắt, cất tiếng thốt lên. Ngay lập tức mọi người trong vùng đều nhìn lại, ánh mắt sáng rỡ đầy tham lam. Rồi ngay sau đó gần như cùng lúc cả trăm người lao lên hướng tới Tiên Linh Thụ, tranh đoạt tiên quả.

Mục Trần nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt hờ hững quan sát.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện