Đại Chúa Tể

Đến Nơi


trước sau

Phệ Linh Phong với âm thanh độc đáo lan ra văng vẳng dội qua dội lại trên vách núi, khiến người ta cảm thấy lông tóc dựng đứng, đặc biệt là đám mây đen trước mặt đang kịch liệt vặn vẹo dưới sự giãy dụa vô vọng của ba con linh thú cao cấp.

Ba con linh thú cao cấp có thực lực cường hãn điên cuồng phản kháng, khiến mặt đất phủ đầy thi thể Phệ Linh Phong. Thế nhưng bầy đàn đông vô ngần, không hề có dấu hiệu lùi bước, những con mắt đỏ ngầu khóa chặt vào ba con mồi dữ dằn trước mặt, liên tục xông tới như sóng lớn trùng kích vào chúng nó.

Dòng lũ đen chợt hóa thành lốc đen. Cơn lốc kia dữ dội lướt qua, để lại những chiếc xương trắng rơi rụng trên đất.

Hai đám người trốn trong hốc núi đều cảm thấy tê dại trước cảnh tượng đó, bất kể bên nào bị cuốn vào cơn lốc đen kia chắc chắn cũng sẽ chung số phận với ba con linh thú cao cấp có thực lực mạnh mẽ.

Mục Trần cũng nấp kỹ trong khe núi, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài, Linh Trùng Địch và bình chất lỏng màu đen quái lạ kia đều được cất kỹ trong Giới Tử Xuyến, không dám cầm nơi tay. Lỡ như hấp dẫn bọn Phệ Linh Phong kia, quả thật nơi này trên trời không lối dưới đất không đường a!

Lốc xoáy cuốn đi chừng 10 phút, linh lực dao động cuồng bạo càng lúc càng yếu đi rồi tắt hẳn.

Khi ba luồng linh lực dao động biến mất, mọi người chứng kiến đều hiểu rõ ba linh thú cao cấp đã hoàn toàn vong mạng, bởi sự tấn công cuồng dã của những con Phệ Linh Phong thực lực yếu ớt kia. Đám người Mục Phong nín thở không rét mà run. Một con Phệ Linh Phong chẳng đáng là gì, nhưng khi hội tụ thành bầy đàn, lại trở thành một trong những bá chủ của khu vực Hắc Minh Uyên.

Đám mây Phệ Linh Phong sau khi giải quyết gọn ghẽ con mồi, vẫn còn xoay vòng vần vũ trên không một hồi, mới từ từ mang theo âm thanh "zù zù" nhức óc theo đường cũ rời đi.

Đợi đến khi hoàn toàn mất bóng đàn Phệ Linh Phong kia, toán người của Mục Phong mới dám bước chân ra khỏi khe núi, nhìn vào bãi đất trên sườn núi mà lúc nãy hai cường giả giao phong với ba con linh thú uy phong lẫm lẫm, nơi đó chỉ còn lại xương trắng vương vãi, thỉnh thoảng vài vết máu còn dính lại trên xương, nhìn qua rất ghê rợn.

Mục Trần lại nhàn nhã thong thả bước tới, moi móc tìm kiếm ba cái xương đầu của ba con linh thú kia, moi ra ba khỏa tinh phách chói mắt cực kỳ không chút khách sáo bỏ vào Giới Tử Xuyến.

Tinh phách linh thú cao cấp a, giá trị hơn xa mấy thứ mà trước kia hắn thu được ở Bắc Linh Nguyên. Tinh phách cấp độ này khiến không ít cường giả Thần Phách cảnh đỏ mắt thèm muốn.

Xong xuôi đâu đó, Mục Trần mới ngẩng đầu lên nhìn vách núi trên cao, cười nói

- Các vị còn chiêu trò gì nữa không? Hay là dẫn tới vài con linh thú nữa đi, ta lại gọi đám Phệ Linh Phong kia tới thu hoạch tinh phách linh thú cao cấp a!

Trên vách núi đá, bọn Liễu vực đều mặt mày nhăn nhó khó coi, Liễu Kinh Thiên cũng trừng mắt gắt gao nhìn Mục Trần, thần sắc khó tin:

- Phệ Linh Phong là do ngươi đưa tới?

Mục Trần nét cười dần chuyển sang đanh ác

- Không phải ta thì chẳng lẽ là ngươi? Ta thấy các ngươi cũng nên nhanh chân lăn khỏi Hắc Minh Uyên đi, bằng không lần sau Phệ Linh Phong xuất hiện, số phận các ngươi cũng không khác mấy thứ này đâu.

Thủ hạ Liễu vực nghe xong chợt giật mình rối loạn, đám người Liễu Tông, Liễu Minh cũng kinh hãi thất sắc. Lợi hại của đám Phệ Linh Phong ra sao họ cũng tận mắt chứng kiến rồi, nếu bản thân bị dính vào đó, thật không đủ cho bọn nó xỉa răng.

- Tiểu tử chưa dứt sữa mà dám sủa bậy, muốn đe dọa ta, ngươi còn non lắm!

Liễu Kinh Thiên nổi giận, nhưng lại tỏ ra lạnh lùng, cười nhạt

- Có lẽ đàn Phệ Linh Phong thật đúng là do ngươi dẫn tới, bất quá vô phương điều khiển chúng nó. Cái đám sương đen lúc nãy của ngươi có lẽ là thứ
khiến cho đàn Phệ Linh Phong điên cuồng công kích ba con linh thú cao cấp phải không?

Mục Trần mỉm cười, nhưng trong lòng cũng rất kinh ngạc. Liễu Kinh Thiên ánh mắt sắc bén, mọi hành động của hắn lúc nãy đều không thể qua mắt nổi.

- Mục Phong, ngươi có đứa con trai cũng thú vị đấy!

Liễu Kinh Thiên lạnh lùng nhìn Mục Phong, vốn hôm nay đã có thể khiến Mục vực hao tổn nguyên khí, đến phút cuối lại bị một thiếu niên khiến cho thất bại, trong lòng lão đã tích tụ một bụng tà khí.

Mục Phong ra vẻ khách sáo cười đáp lại

- Ha ha ha, quá khen quá khen. Liễu Kinh Thiên ngươi còn trò gì hay không? Hay là tự mình ra tay đi, cũng lâu rồi không lĩnh giáo nhà ngươi, đến đây chúng ta cùng đấu một trận?

Liễu Kinh Thiên gương mặt u ám, tuy trong lòng nổi giận, nhưng lão hiểu rõ hiện tại chưa phải lúc phân tranh với Mục vực, vì nếu có thắng được cũng tổn thương quá lớn, căn bản không có biện pháp tiếp tục bắt Cửu U Tước.

- Để xem các ngươi đắc ý được bao lâu nữa!

Liễu Kinh Thiên lạnh lùng gằn từng tiếng, không nói thêm lời nào vung tay lên dẫn toán người Liễu vực nhanh chóng tiến sâu vào vực thẳm Hắc Minh Uyên. Hiện tại không cần phí thời gian ngăn cản Mục Phong, chẳng có ích lợi gì.

- Đi, bám sát bọn họ!

Mục Phong nhìn thấy Liễu vực di chuyển, cũng quát khẽ ra lệnh, thân hình nhanh chóng lao đi, dẫn người Mục vực bám theo sau lưng Liễu Kinh Thiên một đoạn. Nếu kế hoạch của Liễu vực thất bại, chắc chắn sẽ trở thành con mồi cho Mục vực đi săn.

Hai đoàn người, một trước một sau nhanh chóng xuyên qua Hắc Minh Uyên. Lúc này, đám người của Liễu Kinh Thiên cũng trở nên hiền lành hơn nhiều, chẳng để mưu kế gì lại để quấy rối phía sau, gấp gáp tiến lên.

Hai đoàn người di chuyển nhanh nhưng khá cẩn thận, không hề kinh động những linh thú sinh sống ở đây.

Chừng nửa giờ sau, vực thẳm tối tăm dần biến mất, đất đai rộng mở trở nên bằng phẳng mênh mông.

Mục Phong dẫn đội ngũ rời khỏi khu vực núi đá, xuất hiện ở một gò đất cao, phóng mắt nhìn về phía trước, đột nhiên nghiêm mặt.

Phía trước là một thung lũng đen mênh mông, mặt đất dường như là trầm tích núi lửa, cây cối cháy đen. Nhưng cái khiến cho Mục Phong biến sắc chính là xương trắng phủ đầy khắp nơi.

Những bộ xương đó, xét thể hình chắc hẳn là linh thú, tư thế chúng nó như đang điên cuồng bỏ trốn khỏi một thứ gì đó kinh khủng, khiến bản thân không thể kiềm chế nỗi sợ hãi.

(LCT: đang biên chỗ kinh dị mà mấy con mèo nó đánh nhau gầm gừ làm nổi da gà hết cả....)

Mục Trần nhìn chằm chằm vào mặt đất phủ đầy xương trắng, cũng bồn chồn hít một ngụm khí lạnh. Chỗ này đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có nhiều linh thú chết hàng loạt như thế....

Phóng tầm mắt xa hơn, trung tâm thung lũng xuất hiện một miệng núi lửa hắc ám, trên đỉnh núi lõm xuống một cái trũng đen ngòm, nhìn qua ác quỷ há miệng, đang muốn cắn nuốt cả trời đất.

- Chỗ này....

Mục Trần cũng giống cha nghiêm mặt lại, cảnh tượng trước mắt có vẻ khá quen thuộc, bất giác hắn nhận thấy đây đúng là cảnh tượng đã hiện ra trong miếng đồng bí ẩn kia, thật không khác chút nào!

Mục Trần quay đầu lại, đối mắt nhìn Mục Phong, thấy rõ nét vui sướng kinh dị trong tâm tư của cha.

Hiển nhiên, nơi này chính là địa bàn của Cửu U Tước!!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện