Đại Chúa Tể

Tâm Trận


trước sau

"Uoong Uoong"

Linh lực cuồng bạo mà hùng hồn như sóng cuộn giữa không trung. Bên ngoài quảng trường đông đảo những cặp mắt thấp thỏm nhìn lên phía trên đầu đám người Ôn Linh, Mục Trần. Nơi đó, năm quang trận linh lực phức tạp đang chậm rãi kết nối.

"Viu"

Năm quang trận đang cấp tốc run rẩy, từng luồng sáng linh lực trong đó bắn ra, chui vào trung tâm trận pháp, vươn ra giao tiếp với nhau.

Từng luồng ánh sáng lần lượt giao nhau phức tạp, tạo nên những trận chấn động. Năm Linh Trận sư trong đó đều mang sắc mặt nghiêm trọng, không một ai dám phân tâm chút nào. Lúc này, bất kể một tia linh lực nào xảy ra sai sót, đều sẽ tạo thành hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

"Roẹt roẹt"

Những luồng sáng lặng lẽ tiếp xúc với nhau, Mục Phong nhìn thấy năm quang trận vốn tách rời nhau đang mơ hồ có dấu hiệu sát nhập lại.

Bất quá lão không dám thở mạnh chút nào, vì lão biết rõ nó vẫn còn xa mới thành công.

Thời gian từng chút một trôi qua, quỹ đạo chuyển động của những luồng sáng kia càng lúc càng phức tạp. Công việc này cần có sự không chế linh lực cực kỳ chính xác. Hai luồng linh lực tiếp xúc nhau, đều phải khống chế hỗ trợ mạnh yếu hòa hợp với nhau. Nếu làm khác đi sẽ khiến cho bên phía linh lực yếu hơn sẽ bị công kích tan tác, dẫn đến thất bại.

Việc này quả thật rất cần một thủ pháp khống chế điêu luyện.

Ôn Linh và mấy vị kia càng lúc càng nghiêm trọng hơn, trên trán đã túa ra mồ hôi như mưa, những thao tác điều khiển này khá hao tổn tinh thần.

Mục Trần ngưng thần chăm chú, ánh mắt của hắn và mấy người kia bất giác lặng lẽ khép lại. Tuy trước mắt chỉ một màu đen tối, nhưng kỳ dị là tâm thần hắn như đang trôi theo những luồng sáng linh lực, như phiêu đãng giữa dòng nước trong Tụ Linh trận. Hắn không chỉ thấy rõ bộ phận linh trận do hắn phụ trách, mà ngay cả những linh trận của mấy người Ôn Linh bên kia cũng đều nằm trong lòng hắn.

Giờ khắc này, thế giới bên ngoài dường như hoàn toàn tách biệt với cơ thể hắn, mọi động tĩnh đều không thể khiến hắn bị quấy nhiễu phân tâm. Trong lòng hắn chỉ còn những quỹ đạo trận đồ phức tạp khó hiểu đang đan xen lẫn lộn vào nhau.

Dưới trạng thái kỳ lạ đó, sự lo lắng trong lòng Mục Trần bỗng nhiên nhạt đi hẳn, ngón tay run run, từng luồng linh lực đều chuyển động theo tâm ý của hắn.

Lúc này hắn nhận thấy một cảm giác thân quen thành thạo với linh trận trước mắt, giống như sinh ra đã biết.

Giữa không trung, năm trận đồ, những luồng linh lực kết nối đang kéo chúng nó hội tụ lại một chỗ, dần dần xuất hiện dấu hiệu dung hợp.

Mục Phong nhìn thấy biến hóa đó, gương mặt bất giác trở nên vui mừng, dường như mọi việc đang vô cùng thuận lợi.

Bất quá Ôn Linh thì không thể lơi lỏng như vậy. Lão biết rõ trận pháp loại này nếu chưa kết thúc, thì bất cứ bước nhỏ nào cũng có thế phá hư công sức từ đầu đến cuối.

- Còn một chút nữa....

Ôn Linh cắn răng, cố gắng giữ vững tâm trạng, khống chế linh lực duy trì sự ổn định, kết nối đến bốn trận đồ bên kia, hoàn thành bước quan trọng khó khăn nhất.

Ngay khi bước nhỏ cuối cùng được hoàn thành, trong lòng lão bất giác buông lỏng mừng rỡ. Ngay lúc đó, lão đột nhiên cảm giác thấy một dao động khác thường trong linh trận truyền ra.

Dao động kia không mãnh liệt, nhưng khiến Ôn Linh nháy mắt biến sắc, vội ngẩng đầu, nhìn thấy linh trận trước mặt Trần Lăng xuất hiện một dấu hiệu hỗn loạn nhỏ.

- Nguy!

Trái tim Ôn Linh giật thót lên, sắc mặt trắng bệch. Nguyên do Trần Lăng và gã Linh Trận sư bên cạnh kết nối, tên kia dường như kéo dài luồng sáng linh lực hơn một chút, khiến cho luồng linh lực của Trần Lăng bị đánh cho xơ xác.

Trần Lăng thấy rõ điểm ấy, sắc mặt cũng kịch biến, vội vàng muốn xoay qua cứu trợ nơi đó, lẫn nữa ngưng tụ kết nối ánh sáng. Thế nhưng gấp gáp sinh lỗi, ngược lại khiến cho quang trận đang ổn định của hắn trở nên bồng bềnh lắc lư.

"Rắc."

Đột ngột một tiếng gãy vang lên từ trong quang trận của Trần Lăng, sắc mặt hắn tái xanh nhìn qua, từng đạo linh lực ánh sáng trong quang trận đang lần lượt tiêu tán dần, thậm chí đang lan đến linh ấn của hắn, phá hủy hết ba cái, chấn cho vỡ nát tan đi.

Biến cố bên phía Trần Lăng khiến cho hai người kia cũng đại biến sắc mặt, đặc biệt là người trực tiếp khiến cho luồng sáng linh lực của Trần Lăng bị đánh cho xơ xác, sắc mặt càng khó coi hơn.

Linh ấn một khi đã bị phá, cơ bản là phá hủy hết một nữa linh trận. Mà một khi mất đi phần quang trận của Trần Lăng, thì Tụ Linh trận này căn bản không có khả năng hoàn thành .

- Chuyện gì....

Biến cố bất chợt giữa quảng trường đều không thoát khỏi tầm mắt của Mục Phong và Chu Dã. Cả hai đều nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào quang trận đang lung lay hỗn loạn trước mặt Trần Lăng, chua xót không cam lòng, không ngờ đến bước này vẫn còn xảy ra vấn đề.

- Trần Lăng! Ổn định tâm thần, không được loạn!

Ôn Linh quát lên cảnh tỉnh.

Trần Lăng cắn răng, hít sâu toàn lực ổn định quang trận. Thế nhưng 3 linh ấn của hắn đã bị chấn vỡ, quang trận của hắn đã không còn trọn vẹn.

- Ôn lão ca, bên phía ta không thể chống đỡ lâu được nữa, thật có lỗi, lần này lại do ta phá hỏng mọi thứ.

Trần Lăng gượng gạo nói.

- Ngươi có ba linh ấn bị thoát phá, linh trận không trọn vẹn một chút thôi, bây giờ còn có thể ngưng tụ lại linh ấn bổ sung không?

Ôn Linh cắn răng, gợi ý.

- Ta. . .

Trần Lăng đỏ mặt hổ thẹn, nói

- Ta e rằng không thể cùng lúc duy trì trọn vẹn linh trận đồng thời tiếp tục ngưng tụ linh ấn. . .

Ôn Linh thở dài, nhìn hai vị Linh Trận sư kia, bọn họ cũng xấu hổ lắc đầu.
Cả hai năng lực có hạn, làm gì đủ sức phân thần hỗ trợ bên phía Trần Lăng được.

Ôn Linh thấy thế, khuôn mặt đầy vẻ chua cay. Lần này liên hợp bày trận, lão đã nhận hết phần phức tạp nhất về mình, điều khiền 20 linh ấn đã đến phần quan trọng, không thể dứt ra hỗ trợ được nữa.

Lão than thở một tiếng, quay nhìn Mục Phong, bất đắc dĩ nhắm mắt lắc đầu. Xem ra lần này vẫn phải cam chịu thất bại.

Mục Phong cười khổ, gật đầu, định phất tay bảo họ dừng lại.

- Gì kia?

Bất quá ngay lúc đó, Chu Dã bên cạnh bất ngờ thốt lên kinh ngạc:

- Tiểu mục hắn đang. . .

Mục Phong nghe vậy vội nhìn sang Mục Trần vẫn đang nhắm chặt hai mắt, dường như hắn không hề nhận ra tình huống trong trận, nhưng đầu ngón tay của hắn lại xuất hiện thêm 3 linh ấn.

- Hắn muốn làm cái gì?

Ôn Linh và mấy người kia cũng theo tiếng hô của Mục Dã mà nhận ra hành động của Mục Trần, mấy người đều sửng sốt. Bất quá sắc mặt họ nhanh chóng biến đổi, vì cả bốn người đều thấy 3 linh ấn của Mục Trần bắn về phía không trung trước mặt Trần Lăng.

3 Linh ấn nhanh chóng dung hòa vào không khí, từng luồng sáng linh lực nhanh chóng lan ra, quấn quanh quang trận đang lung lay sắp đổ kia.

- Là phần quang trận bị chấn vỡ của Trần Lăng!

Ôn Linh và mấy người kia đều có nhãn lực hơn người, liếc mắt biết ngay Mục Trần vừa vẽ ra cái gì, đúng là phần quang trận bị vỡ lúc nãy của Trần Lăng!

Bất quá ngay lúc đó, ánh mắt kinh ngạc lẫn vui mừng liền trở thành hoảng sợ, việc này có thể sao chứ? Trong năm người thì Mục Trần có năng lực và kinh nghiệm kém nhất, hắn cũng chỉ mới được xem là chuẩn Linh Trận sư cấp 1, mà phần linh trận kia của Trần Lăng hắn vốn không hề tiếp xúc qua, làm thế nào có thể nhanh chóng tu bổ một cách hoàn mỹ không chút sai sót như thế kia?

Ôn Linh liếc nhìn mấy người, đều thấy vẻ mặt kinh dị của họ. Nhìn lại Mục Trần, phát hiện hắn không ngờ vẫn nhắm chặt hai mắt, hắn căn bản không cần nhìn cũng có thể ngưng tụ được bộ phận quang trận bị phá hủy của Trần Lăng.

- Tại sao lại có chuyện này?

Hai gã Linh Trận sư kia hoảng sợ thất thanh.

Ôn Linh cũng vô cùng kinh ngạc gắt gao nhìn chằm chằm vào hai con mắt vẫn đang nhắm chặt kia. Không hề mở mắt ra, nhưng mười ngón tay của Mục Trần vẫn nhẹ nhàng rung động, bất giác lão nghiêm sắc mặt, chậm rãi nói:

- Hắn dường như đang tiến vào trạng thái Tâm Trận.

- Trạng thái Tâm Trận?

Trần Lăng nghe mà ngẩn người, bất chợt hít một hơi thật sâu, ánh mắt bất khả tư nghị:

- Trạng thái Tâm Trận không phải đến cấp 3 mới có thể tiến vào hay sao? Làm cách nào hắn làm được?

Ôn Linh cũng cảm thấy khó tin, lão cũng chỉ đành cười khổ:

- Ta cũng không rõ. . . Dường như thiên phú linh trận của hắn không chỉ là cấp độ quái thai. Tình huống này tuy rằng khó thấy, nhưng một vài người có thiên phú dị bẩm hơn cả quái thai tu luyện linh trận, có thể trước khi đạt đến cấp 3 đã gặp cơ duyên để tiến vào trạng thái huyền diệu đó.

Trần Lăng không nói gì nữa, trong lòng tràn ngập hâm mộ. Trạng thái kia e rằng cuộc đời của hắn cũng khó mà chạm đến, thế nhưng tên thiếu niên mới sơ học linh trận lại có thể lơ mơ tiến vào, thật khiến cho người ta ghen tị.

- Trần Lăng, khống chế cho tốt phần linh trận còn lại của ngươi, kết nối với Mục Trần, tiếp tục hợp trận!

Ôn Linh bình tĩnh quay lại việc chính.

Trần Lăng nghe thấy vội gật đầu, cẩn thận khống chế quang trận bị tàn phá kia, chậm rãi kết nối với phần quang trận được Mục Trần bổ sung.

- Hợp trận!

Ôn Linh quát lên, mấy người kia lần nữa thúc giục liên hợp linh trận. Rốt cục lúc này không xuất hiện tình huống bất trắc nào nữa, năm quang trận hoàn mỹ dung hợp lại. Bất ngờ, một cỗ dao động linh lực cường đại từ giữa không bùng nổ lan ra, hóa thành những quang hoa sáng trưng bao phủ bầu trời. Mọi người trong Mục thành đều cảm thấy rõ một lượng lớn thiên địa linh khí như bị hấp dẫn kéo về quảng trường phía bắc hội tụ lại.

- Thành công !

Ôn Linh và ba người kia nhìn linh trận phức tạp khổng lồ giữa không trung quang trường, ánh mắt mừng rỡ hưng phấn reo lên, cảm giác thoải mái trút được gánh nặng. Bên ngoài quảng trướng, Mục Phong nhìn thấy cục diện đó cũng trở nên kích động.

Ôn Linh dần bình tĩnh lại, đưa mắt phức tạp nhìn thiếu niên đang ngồi cách đó không xa. Hắn đang chậm rãi mở hai mắt, cũng nhìn lại Ôn Linh, gãi đầu, tỏ vẻ mờ mịt nói:

- Chúng ta hoàn thành rồi sao?

Ôn Linh nghe hắn nói thế, bất giác gương mặt cứng đơ như cây cơ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện