Bóng đêm tràn ngập, bao trùm cả mảnh vẫn lạc chiến trường này, nhưng đêm thì đêm, vẫn lạc chiến trường cũng không trở nên bình tĩnh, trái lại
có vẻ càng cuồng bạo hơn.
Từng làn linh lực bão táp tàn phá thiên địa, dường như có thể xé rách cả không gian, lực phá hoại khủng bố, nhưng đáng sợ nhất chính là loại bão này cảm ứng gợn sóng linh lực, sau đó sẽ như chó đói cướp thực, điên
cuồng lao về hướng có cảm ứng.
Vì thế, bên trong vẫn lạc chiến trường buổi, hầu như ai cũng ngừng hành
động, miễn cho sóng linh lực phát sinh, để rồi dẫn dụ bão táp hủy diệt
đưa tới.
Không phải bị diệt vì các thế lực khác vây wét, ngược lại bị diệt sạch
sành sanh vì cái thứ bão táp này, việc truyền đi thật sự là quá mức mất
mặt.
Nhưng mặc kệ hiện thực tàn khốc, đại thú liệp chiến vẫn tiến hành, từ
khi bắt đầu đến jờ đã sắp một tháng, không biết đã bạo phát bao nhiêu
tràng chiến đấu, không biết bao nhiêu thế lực đã bị tiêu diệt, thanh
danh không còn.
Đào thải vẫn đang tiến hành, hơn nữa còn lâu mới có kết thúc, có điều
toàn bộ bắc giới đều biết 1 việc, đại thú liệp chiến kết thúc, sắp xếp
các thế lực tại Bắc Giới sẽ phát sinh biến hóa lớn.
Xa xa, 1 dãy núi như 1 con cự thú nằm rạp, người đi ngang liền cảm thấy
một loại áp bức nặng nề, lúc này, ở dưới chân núi, một nhánh quân đội
đang khoanh chân tĩnh tọa, linh lực vận chuyển, chữa trị một ít thương
thế, ai nấy cũng tỏa ra sát khí âm trầm, chính là nhân mã của đại la
thiên vực, Mục Trần cũng đang nghỉ ngơi ở đó.
Trên những đồi núi quanh đó đều có cường giả trấn thủ, những cặp mắt ưng bắn thủng hắc ám, bên ngoài còn có vài đội tuần tra qua lại, một cái
sơn mạch hẻo lánh bởi vì thế mà có thêm 1 ít không khí hung hãn.
Bên trong một cửa động đã được bịt kín bằng đá tảng để tránh bị quấy
rầy, Mục Trần lẳng lặng ngồi xếp bằng, hắn đang tiến hành 2 việc cực kỳ
trọng yếu, một là đột phá đến cửa ngũ phẩm chí tôn, hai là tu luyện
thành "Cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp".
Từ lúc phá cửa tứ phẩm chí tôn đến jờ cũng đã 1 quãng thời gian, hơn một tháng chiến đấu sinh tử trong vẫn lạc chiến trường, linh lực qua từng
cuộc khổ chiến, từ từ tinh tiến, hiện tại hắn đã có dấu hiệu đạt đến
đỉnh điểm của cửa tứ phẩm chí tôn.
Hiển nhiên khoảng cách từ jờ đến lúc chân chính đột phá vẫn còn không
nhỏ, muốn từ tứ phẩm chí tôn đột phá đến ngũ phẩm chí tôn cũng không
phải là chuyện đơn giản như tưởng tượng, số người bị kẹt mãi mãi ở cửa
tứ phẩm cơ hồ có ngồi đếm cũng không hết.
Có điều, nếu thời điểm an bình, Mục Trần cũng xác thực sẽ lười có ý
nghĩ đột phá, nhưng hiện tại lại là đang ở nơi hung hiểm, hắn xác thực
là có cơ hội vẫn lạc nguyên đan.
Vẫn lạc nguyên đan chính là thứ độc nhất tại vẫn lạc chiến trường, tác
dụng của nó, không chỉ phá giải trận pháp địa chí tôn bí tàng, bên trong đó còn ẩn chứa vẫn lạc nguyên khí tinh khiết, đó là tinh hoa lực lượng
của vô số cường giả đã vẫn lạc bên trong chiến trường viễn cổ này, tuy
năm tháng trôi qua, loại tinh hoa linh lực này đã tiêu tan không ít,
nhưng bởi vì hoàn cảnh địa lý đặc thù, vẫn còn bảo lưu một chút.
Những linh lực tinh hoa này chính là vẫn lạc nguyên đan.
Đối với mỗi một vị chí tôn mà nói, đây chính là đồ vật đáng giá, luyện
hóa hấp vẫn lạc nguyên khí này, đối với linh lực bản thân ngưng luyện có tác dụng tăng cường không nhỏ, đây chính là chủ ý của Mục Trần.
Bình thường, vẫn lạc nguyên đan cần nộp lên cho các thế lực bên trên,
làm vốn liếng để phá giải phong ấn địa chí tôn bí tàng, vì thế mà vẫn
lạc nguyên đan chính là cung không đủ cầu, vì thế dù vẫn lạc nguyên đan
đối với tu luyện rất nhiều ích lợi, nhưng các thế lực khác hiếm ai lại
dùng để tu luyện.
Nhưng hạn chế này đối với loại thu hoạch bồn mãn bát mãn của Mục Trần
lại hiển nhiên không phải vấn đề gì, hai mươi vạn viên vẫn lạc nguyên
đan, từ lâu đã khiến nhiệm vụ của từng người hoàn thành, theo đó, bọn
Cửu U, Liệt Sơn Vương liền thương lượng, phân phối một phần ra, cuối
cùng rơi vào hầu bao từng người.
Mục Trần hắn được ưu ái hẳn 20 ngàn viên vẫn lạc nguyên đan.
20 ngàn viên này chính là do công lao to lớn của hắn mang lại, bọn Cửu U, Liệt Sơn Vương chỉ được mỗi 10 ngàn viên mà thôi.
Nhưng dù vậy, bọn họ cũng đã thỏa mãn cực kì, nếu không có Mục Trần,
bọn họ e rằng còn phải còng lưng tìm kiếm di tích, rồi phải không ngừng
tinh luyện vẫn lạc nguyên khí, sao có chuyện hoàn thành nhiệm vụ, chứ
đừng nói tới ngồi chia hoa hồng...
Hô.
Mục Trần hít sâu một hơi, sắc mặt nghiêm túc, nhưng hắn vẫn chưa bắt đầu tu luyện, hắn xếp bằng nhập định, linh lực vận chuyển, điều chỉnh trạng thái bản thân.
Đột phá lần này khá là gian nan, chỉ có toàn lực ứng phó, mới thành công đột phá.
Nữa ngày sau, khi bóng đêm đã biến mất thì hai mắt mới chậm rãi mở ra, bên trong không còn chút nào vẻ uể
oải.
Linh lực quanh thân hùng hồn đến cực hạn, đạt đến đỉnh điểm của cửa tứ phẩm.
"Gần đủ rồi."
Mục Trần lẩm bẩm, ánh mắt ngưng lại, hắn vung tay, một cái bình ngọc bắn ra rồi bể nổ, vô số đạo quang ảnh bắn ra, chính là vô số viên vẫn lạc
nguyên đan, trôi nổi khắp động phủ.
Những viên vẫn lạc nguyên đan này vừa xuất hiện, sương mù cũng hừng hực lên chính là do vẫn lạc nguyên hấp dẫn đến.
Mục Trần hít sâu một hơi, một làn khí xám theo hơi thở tiến vào trong
thân thể, nháy mắt, như có một đạo dung nham nóng rát từ trong thân
thể lan ra, tinh hoa linh lực tinh khiết chảy xuôi theo kinh mạch, đi
đến đâu kinh mạch run rẩy đến đó tựa như sói đói nhìn thấy con mồi.
Đó là một cảm giác tham lam cực đoan.
Linh lực trong cơ thể, dường như hận không thể đem tinh hoa linh lực thôn phệ sạch sành sanh.
"Có thể khiến linh lực phản ứng kịch liệt như thế sao?." Cảm thụ động
tĩnh này, Mục Trần cũng kinh ngạc, kiểu khát nước này của linh lực đối
với vẫn lạc nguyên đan xa xa vượt qua chí tôn linh dịch.
"20 ngàn vẫn lạc nguyên đan này, e hiệu quả tương đương hai mươi vạn chí tôn linh dịch." Mục Trần lẩm bẩm, chẳng trách mỗi một lần đại thú liệp
chiến, hầu hết thế lực có chút thực lực tại Bắc Giới đều chen chúc mà
đến, không nói đến linh thần dịch đã khiến địa chí tôn động lòng kia,
chỉ vẫn lạc nguyên đan này cũng khiến cho các thế lực vì nó mà điên
cuồng.
Chỉ 10 ngàn vẫn lạc nguyên đan, đã tương đương mười vạn chí tôn linh
dịch, số lượng linh dịch này, coi như là một nhất lưu thế lực, cũng là
cực kỳ phong phú.
Mục Trần nhẹ lắc đầu, áp chế cảm thán trong lòng, hắn đánh mắt nhìn hơn vạn vẫn lạc nguyên đan đang trôi nổi, hai tay kết ấn.
Vù!
Hùng hồn linh lựctừ trong lòng bàn tay dâng trào, bên trong linh lực,
hỏa viêm màu tím bốc lên toả ra nhiệt độ nóng rực, đó chính là bất tử
hỏa của hắn.
Muốn hấp thu linh lực tinh hoa bên trong, việc đầu tiên chính là luyện hóa.
Xèo! Xèo!
Mục Trần động ngón tay, từng viên vẫn lạc nguyên đan hóa thành 1 lộ tuyến, vọt vào bên trong đoàn tử diểm của hắn.
Oành!
Vẫn lạc nguyên đan tiến vào bên trong tử viêm, âm thanh trầm thấp vang
lên, từng viên một vẫn lạc nguyên đan liền vỡ vụn, trải qua tử viêm
luyện hóa, cấp tốc hóa thành từng sợi khói xanh như lưu ly, chui ra khỏi tử viêm, Mục Trần khẽ nhếch miệng, từng làn khói tiến vào trong thân
thể.
Hừng hực!
Nháy mắt khi linh lực tinh hoa tiến vào, thân thể của hắn liền run lên, da dẻ đỏ đậm lên , yên vụ màu trắng bay lên.
Hắn cảm giác được, trong chốc lát, thân thể hắn phảng phất như có dung
nham điên cuồng chảy xuôi, đi đến đâu kinh mạch co giật đến đó, cảm giác đau nhói.
Có điều, bên dưới cảm giác đau nhói đó là một loại khát vọng tham lam
điên cuồng, kinh mạch huyết nhục trong cơ thể hắn bừng bừng sức sống,
tham lam nuốt chửng từng đoàn linh lực tinh hoa, tựa như cái động không
đáy không thể lấp đầy.
Cảm giác đau nhói cùng khát khao đồng hành mãnh liệt bên trong cơ thể,
hắn giữ chặt tâm tưởng, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, không ngừng đem linh lực tinh hoa tinh khiết, hút vào trong thân thể.
Hắn biết, tuy trong tay hắn là 20 ngàn viên vẫn lạc nguyên đan, nhưng
trước mắt hắn phải vận dụng hết thảy không được sơ sót, nếu đột phá thất bại, lần đột phá thứ 2 không biết năm nào tháng nào mới được.
Nương theo đại thú liệp chiến ngày càng kịch liệt, Mục Trần đã mơ hồ
rằng tứ phẩm chí tôn đã bắt đầu không đủ dùng, vì lẽ đó, hắn không có
quá nhiều thời gian chờ đợi.
Lần này, hắn nhất định phải hoàn thành đột phá!