Ăn sáng xong, bác sĩ Vĩ cùng Sa đi tản bộ quanh khuôn viên khách sạn.
Khí trời mát mẻ, ánh nắng dịu nhẹ, thật thích hợp để đi dạo.
Bác sĩ Vĩ nhìn người thanh niên đi bên cạnh, một cảm giác khó tả len lỏi vào tâm trí.
Hắn đã bị thu hút bởi đôi mắt xanh màu biển cả kia từ giây phút đầu gặp gỡ.
Nhưng vẫn chưa được dịp hỏi về nguồn gốc của đôi mắt xinh đẹp đó.
Nay được dịp, hắn không muốn bỏ lỡ cơ hội:
“Cậu là con lai đúng không?”
Sa nghe bác sĩ Vĩ hỏi mình, thoáng chút bối rối.
Xưa nay rất nhiều người đã từng hỏi cậu những câu tương tự.
Bản thân cậu chưa bao giờ thích màu mắt này.
Nó là minh chứng cho mối tình đau khổ, tuyệt vọng của người mẹ điên loạn của cậu.
Cũng chính vì nó, mà những năm tháng tuổi thơ cậu trải qua đều gắn liền với sự ghẻ lạnh và những lời cay nghiệt từ chính người mẹ đã sinh ra mình.
Cậu còn một người cha mang dòng máu Ý, đã bỏ đi biền biệt từ lúc mẹ cậu mang thai.
Cho tới bây giờ, cậu không biết người cha ấy đã đi đâu, còn sống hay đã chết.
Cậu chỉ còn giữ một bức ảnh cũ kỹ mà mẹ cậu đã mang theo bên mình lúc lìa đời.
Bức ảnh đã bị vấy bẩn một phần vì máu, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra gương mặt của người thanh niên anh tuấn trong ảnh.
Đằng sau còn ghi cả ngày, tháng, năm và tên của người đó, Alberto và Tường Linh.
Dù không muốn đề cập, hay thừa nhận dòng máu trong người mình, nhưng Sa vẫn phải đối diện và trả lời mỗi khi được hỏi tới:
“Ba tôi là người Ý.”
“Vậy sao? Cậu nói tôi mới nhớ ra, một người tôi gặp gần đây có đôi mắt rất giống cậu.”
Sa ngạc nhiên nhìn hắn, rồi hỏi:
“Rất giống tôi sao?”
Bác sĩ Vĩ gật đầu đáp:
“Cách đây vài ngày đã từng khám qua cho một bệnh nhân, hôm nay nhìn kỹ thì quả thật gương mặt của hai người cũng có chút tương đồng.”
“Anh nhớ tên ông ấy không?”
“Tôi không nhớ rõ lắm.
Nhưng hồ sơ còn lưu trong máy tính.
Nếu cần, tôi sẽ kiểm tra lại và thông tin cho cậu biết.”
Sa nghe vậy bỗng dưng giật mình.
Tại sao cậu lại cần tìm hiểu về người đó? Dù cho còn sống, thì ông ta cũng đã lãng quên và từ bỏ mẹ con cậu từ lâu.
Nếu thực sự gặp lại thì cậu biết nói sao với ông ấy, thôi bỏ đi, chẳng có ích lợi gì.
Thế nào cậu cũng lại tiếp tục bị xua đuổi, chối từ, giống như mẹ cậu, giống như Tùng Quân đã làm với cậu.
Nghĩ tới đây, Sa lắc đầu, cố giấu đi sự buồn bã:
“Không cần, tôi chỉ hỏi vậy thôi.”
Cảm giác Sa đang muốn giấu điều gì đó, nhưng nếu cậu không muốn nói, bác sĩ Vĩ không hỏi tiếp nữa.
Rồi hắn sực nhớ ra một chuyện, bèn nói:
“Ông ấy cũng là một bệnh nhân mất trí nhớ.”
“Sao?” – Sa ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.
“Ông ấy nói, đã quên mất ký ức về khoảng thời gian từ năm mười tám đến hai mươi mốt tuổi, mỗi lần muốn nhớ lại là đầu lại đau như búa bổ.
Nên ông ấy tìm đến tôi, mong lấy lại ký ức đã bị lãng quên.”
Đến lúc này, Sa lại tìm thấy một tia hy vọng.
Có khi nào người đó chính là ba của cậu? Và ông cũng giống Tùng Quân, đã mất đi phần ký ức quan trọng.
Chính vì vậy mà ông ấy đã không đi tìm mẹ con cậu? Cậu như không thể kiềm chế được nỗi xúc động, vội nắm lấy tay của bác sĩ Vĩ:
“Anh làm ơn, xem giúp tôi tên ông ấy có phải là Alberto?”
Thấy Sa bỗng dưng đổi ý, bác sĩ Vĩ có thể lờ mờ đoán được sự tình.
Hắn không do dự, vui vẻ đồng ý giúp cậu.
Trên đường trở về phòng khách sạn, Sa lại đụng phải Tùng Quân đang đứng chờ thang máy.
Cậu không biết phải diễn tả cảm giác lúc này thế nào.
Mười năm trôi qua, Tùng Quân đã biến thành người khác.
Thân hình cao hơn, gương mặt qua thời gian mang nét rắn rỏi, từng trải, không còn là vẻ mộc mạc có phần ngây ngô lúc mới gặp.
Nước da dường như cũng ngâm hơn, nhưng vì thế lại càng toát ra hương vị quyến rũ của người đàn ông thành đạt.
Khi ấy Sa cũng chỉ là một cậu bé con mười bảy tuổi.
Ai rồi cũng có lúc lớn lên, già đi.
Nhưng đâu ai ngờ lòng người lạnh lẽo, nói quên là quên, nói ghét là ghét, đã vậy, còn quên đến tận mười năm.
Ngược lại, tròn mười năm không lúc nào cậu ngưng nhớ về hắn.
Ngay cả giờ phút này, đối diện một Tùng Quân xa lạ, Tùng Quân ngốc nghếch của cậu lại hiện rõ mồn một trong đầu.
Cảm giác bị lãng quên còn tàn khốc hơn việc thừa nhận rằng hắn đã chết.
Trầm mặc một hồi lâu, Sa chỉ mong thang máy tới nhanh nhanh để không đứng gần người này thêm một giây phút nào nữa.
Bỗng người nọ lại cất tiếng, vẫn là giọng điệu độc địa như cũ:
“Thật không ngờ, quyến rũ tôi bất thành, cậu lại chuyển sang người khác rồi.”
Sa nghe hắn nói vậy, cả người run lên vì giận.
Tại sao mỗi lần gặp nhau, Tùng Quân lại không bằng cách này hay cách khác đều làm tổn thương cậu? Sa