Đại Giá Thế Tử Phi

16: Sinh Hứng Thú


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Chương 16: Sinh hứng thú
Người tam hoàng tử nói chuyện chính là Lục Phương Đình, nàng được Thanh Chỉ đỡ theo hướng ngược lại Tô Thê Thê đi qua, phía sau còn có một hạ nhân.
"Vậy thì sao?" Lục Phương Đình mệt mỏi nói, dáng vẻ nhìn như không có chuyện gì.

"Ngươi không còn là Lục Phương Đình khi còn nhỏ mọi chuyện đều xuất chúng nữa rồi, hiện tại ngươi đến cả bước đi còn phải nhờ người giúp đỡ, đến cả ta ngươi cũng không bằng, thì còn có mặt mũi gì nữa chứ?" trên khuôn mặt anh tuấn của tam hoàng tử lộ ra biểu tình khinh miệt, nhìn Lục Phương Đình nói một câu nhẹ bỗng.
"Ngươi chế nhạo một người sắp chết, là có ý gì?" Lục Phương Đình nhíu mày hỏi, cầm khăn che miệng thở hổn hển, Thanh Chỉ vội dùng thuốc uy cho Lục Phương Đình.

"Tuyệt sắc này vô phúc dùng, thực sự đáng tiếc...!bất quá ta có thể chờ, không ngại cười một quả phụ làm tiện thiếp." tam hoàng tử nhìn Lục Phương Đình xì cười một tiếng nói, cất bước đi, dường như sợ Lục Phương Đình thở dốc lây cho hắn.
Lục Phương Đình híp mắt nhìn hướng tam hoàng tử bỏ đi, ánh mắt khó hiểu người Cung gia quả nhiên vô tình, còn phải cẩn thận ánh mắt...!
Thanh Chỉ tuy không nghe được gì, nhưng thấy tam hoàng tử đi rồi cũng trợn mắt giận dữ nhìn hướng tam hoàng tử đi xa.
"Không cần để ý....!về noãn các đi!..." Lục Phương Đình ra dấu cho Thanh Chỉ nói, Thanh Chỉ thu ánh mắt đỡ Lục Phương Đình đi tiếp.

Mặc dù Lục Phương Đình nói không để ý nhưng trong lòng vẫn âm thầm tính toán, vừa rồi Tô Thê Thê nói ra nguyên nhân với tam hoàng tử đó là do đích mẫu ép nên mới phải làm theo, nói cách khác không bị ép thì nàng sẽ chọn tam hoàng tử sao?
Cho dù như thế nào, thì trinh liệt cùng lắm là do Tô Thê Thê mượn cớ, cũng không hề như lời nàng nói, vậy thì việc nàng buôn bán giúp Lục gia cũng chưa chắc là là chân ý.

Nàng nhìn như đơn giản nhưng lại có nhiều không đơn giản.
Lục Phương Đình cùng Thanh Chỉ đến sảnh đường có các nam nhân ở đó, vài liên khâm (anh em cột chèo) cùng nhạc phụ đại nhân An Bình Hầu đang trò chuyện với nhau vui vẻ.


"Hiền tế, nhanh ngồi xuống đi, cảm thấy khá hơn chút nào không?" An Bình Hầu thấy Lục Phương Đình quay về liền nghênh đón.

Lục Phương Đình ở trong phòng có chút chán nên mới ra ngoài, chỉ là không ngờ gặp phải tam hoàng tử bên ngoài theo nàng.
"Nhạc phụ đại nhân khách khí rồi, tiểu tế sao dám nhận....!khụ khụ.....!nhạc phụ đại nhân, ngày mai, ta đem của hồi môn cùng vài hạ nhân đưa đến phủ a....!khụ khụ..." Lục Phương Đình thở hổn hển nói, tựa như đang đè nén phẫn nộ.

"Hiền tế, đây là ý gì?" An Bình Hầu khó hiểu, Lục Phương Đình cầm khăn che miệng không nói chuyện, xua tay để cho Thanh Chỉ ra lệnh cho hạ nhân đứng đằng sau nói chuyện.
"Mới vừa rồi, chúng ta ra ngoài, có một hạ nhân hầu phủ, theo dòng người về thăm gia đình vợ tìm người thân của mình, hỏi mới biết những hạ nhân từ hầu phủ đến chỗ chúng ta, khế ước bán thân còn nằm trong tay hầu phu nhân, hạ nhân bên chỗ chúng ta còn có người thân đang làm việc hầu hạ trong hầu phủ, thậm chí có cả phụ mẫu phải chia lìa, nhưng không biết là lý do vì sao? tuy Lục gia Trấn Nam Vương xuống dốc, nhưng cũng không tùy tiện đến mức dùng của hồi môn của thê tử, ham muốn vài cái hạ nhân như vậy..." Lục Phương Đình cho hạ nhân sau lưng nói.

"Còn có việc này sao?" An Bình Hầu nhíu mày, Vương thị chuẩn bị của hồi môn cho Tô Thê Thê có mờ ám, hắn mở một mắt nhắm một mắt, không quan tâm việc Vương thị làm nên bỏ qua, nhưng không ngờ Lục Phương Đình lại biết, hơn nữa còn nói vào lúc này, khiến An Bình Hầu có chút hoảng sợ, trong một nơi nhà quyền quý như vậy cũng không nên làm chuyện này.
"Nhạc phụ đại nhân không tin có thể đi hỏi một chút..." Lục Phương Đình chầm chậm nói không thèm nhắc lại, An Bình Hầu vội trấn an Lục Phương Đình, hứa hẹn nhất định sẽ cho Lục Phương Đình một cái công đạo.

Lục Phương Đình uể oải ngồi, không nói thêm gì nữa, lúc trước Tô Thê Thê nhắc đến chuyện này, Lục Phương Đình cũng đã đáp ứng thì dĩ nhiên sẽ làm được, cũng không thể vì chuyện khác mà nói không giữ lời được.
Một bên khác, Tô Thê Thê vào trong viện Tứ di nương, gặp được Tứ di nương.

Có lẽ được An Bình Hầu sủng ái ít ngày, khí sắc Tần thị thoạt nhìn tốt hơn nhiều, thấy Tô Thê Thê liền muốn khóc, nhưng thấy Tô Thê Thê cười lại kéo nàng ngồi xuống nói.
Tần thị chỉ có bản lĩnh thường dân, trong nhà có mẫu thân biết thêu, truyền lại cho nàng, kiếm chút tiền tiêu, vì dung mạo xuất chúng được An Bình Hầu chú ý đến, cưới về làm thiếp.

Tô Thê Thê hỏi Tần thị về chuyện gia công của Tần gia, đang nghĩ xem có thể tìm được người giúp một tay hay không.

"Ngươi có thể đến cửa hàng xử lý với thủ hạ, tăng thêm chút thu nhập cũng tốt...!di nương vô năng, cũng không có cách nào dạy ngươi....!bất quá di ma ngươi trong nhà có tiệm bán lụa, cố gắng cũng có chút kinh nghiệm, ta cho người qua nói chuyện, ngươi định ngày đến gặp nàng..." Tần thị nói với Tô Thê Thê, nói đến di ma chính là tỷ tỷ Tần thị.

Tô Thê Thê liền định thời gian với Tần thị, Tần di ma, Tô Thê Thê cũng có nhớ đến, có vài phần giống Tần thị, nhưng không ôn nhu như là Tần thị, dáng vẻ có chút cay nghiệt, mỗi lần đến Hầu phủ luôn quở trách Tần thị vài câu, nhưng cũng mang vài thứ đến cho nàng, coi như là cùng Tần thị tỷ muội tình thâm.
Cửa tiệm của Tần di ma cũng không lớn, bất quá có người hỗ trợ dù sao cũng nhanh hớn kẻ mù làm bậy.

Tô Thê Thê ở chỗ Tần thị nói vài câu, thì tiệc rượu về thăm nhà vợ cũng bắt đầu rồi, Tô Thê Thê cũng nhanh đến đó.
Lúc gần đi, Lục Phương Đình lại kéo tay Tô Thê Thê ra nắm, thấy nàng thụt lại đành phải duỗi ra, dường như không tình nguyện cùng nàng ân ái, đối với một nha hoàn thì luôn chú ý thân thiện, còn cùng với phu quân như nàng thì lại làm như xa lạ, chắc là không thích nàng thật rồi a.

Lời nói Lục Phương Đình cũng có hiệu quả tương đối, An Bình Hầu ít ngày sau cũng tự mình gửi đồ sang, còn nói là do phu nhân nhà mình sở ý, đã phạt bế môn ba tháng, còn đem hết khế bán thân hạ nhân của Tô Thê Thê, còn có họ hàng của bọn họ đều đem đến còn tặng thêm cho Tô Thê Thê hai cái cửa hàng.
Tô Thê Thê giải quyết xong một chuyện phiền não liền hài lòng, vì cảm tạ Lục Phương Đình giúp đỡ, liền làm một cái nội khố cho nam sĩ tặng Lục Phương Đình, còn khố bông cho nam sĩ, còn có cửa mở ra đằng trước, thuận tiện cho việc đi tiểu.

Lục Phương Đình cầm món y phục kỳ lạ này, thấy cái cửa đó, cũng cạn lời hồi lâu, sau đó lại tựa như tạo cho nàng một ý kiến mới.
Khố bông này có thể giữ ấm, vải ít nhưng lại so với đồ người Hồ hay quân phục

đều thuận tiện cho việc vận động nhiều hơn, mặc vào cũng vô cùng thuận tiện, đối với nam nhân hoạt động bên ngoài rừng vào mùa đông cũng thuận tiện hơn, cũng không sợ bị tổn thương do giá rét, nếu dùng phối trí trong quân đội, lại tiện lợi không ít a.

Trước đó nội y đưa cho Thanh Ly Lục Phương Đình cũng đã thử qua, áo ngực dĩ nhiên là nhỏ, không thể dùng, bất quá quá cái khố này dùng khi bị kinh nguyệt lại vô cùng thuận tiện, tạo hình sát mông, không sợ rớt, dùng theo như lời Tô Thê Thê nói cũng không sợ thấm ra ngoài, bảo vệ toàn diện, "làm nữ sinh cảm thấy vô cùng tuyệt vời." (cái quỷ gì vậy?)...
Tiểu nương tử này, xem ra cũng có nhiều ý tưởng kỳ diệu.

Lục Phương Đình đối với Tô Thê Thê lại có thêm vài phần quan tâm, khi Tô Thê Thê ra khỏi phủ, liền phẫn thành Thanh Ly theo nàng ra ngoài.

Gần cuối năm các gia đình đều bận rộn, Tô Thê Thê không có quyền quản gia, nhàn rỗi không việc gì làm thì đem chuyện của mình đi chuẩn bị.

Hôm nay là ngày ước hẹn cùng Tần di ma, Tô Thê Thê đến chỗ Lục Phương Đình xin rồi cầm lệnh bài trong phủ ra ngoài.
"Thanh Ly tỷ tỷ, mấy ngày không gặp, thật là nhớ ngươi a...!lần trước cho ngươi món đồ kia, dùng thế nào rồi? nếu khó chịu thì cứ nói....!phải rồi, Thanh Ly tỷ tỷ, tàn nhan trên mặt ngươi kỳ thực có thể làm nhạt đi một chút, chờ quay về ta viết cho ngươi vài phương pháp...!kiên trì nói không chừng sẽ mờ đi..." Tô Thê Thê cùng Lục Phương Đình ngồi trong một xe, không sợ xa lạ liền bắt nhiều đề tài nói chuyện, còn một mình nhiệt tình nói chuyện.

Nghe âm thanh Tô Thê Thê mềm nhẹ uyển chuyển, Lục Phương Đình cảm giác lúc này nàng càng thêm tươi tắn, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đang ngước lên nhìn nàng cười, nàng không tự chủ được tâm tình cũng đổi thành vui vẻ.
Tiểu tàn nhan trên mặt Lục Phương Đình dĩ nhiên là giả, may mắn Tô Thê Thê chỉ nói là phương pháp, không có tự mình dùng đến, nếu không....!mấy cái tàn nhan này, đều bị nàng trực tiếp tiêu diệt...!
Thất tiểu thư chưa từng ra khỏi An Bình Hầu phủ, Tô Thê Thê dĩ nhiên cũng không có ký ức gì, cùng Lục Phương Đình nói vài câu liền bắt đầu nhìn bên ngoài, bình thường còn hỏi nàng vài câu."Nắn tượng người, bán mứt quả, còn có mãi võ thật? Thanh Ly tỷ tỷ, chúng ta có thể xuống xem một chút được không?" đến quảng trường phồn hoa, Tô Thê Thê nhìn mà thèm, nghĩ muốn đi dạo phố.
"Huyện chủ muốn đi, dĩ nhiên có thể đi, nô tỳ tất nhiên hộ tống huyện chủ chu toàn..." thấy Tô Thê Thê hiếu kỳ như là bảo bảo, trong lòng Lục Phương Đình mỉm cười, gật đầu.

Tô Thê Thê để mọi người cùng xe ngựa dừng lại bên phố, nàng cùng Lục Phương Đình xuống xe, rất tự nhiên kéo tay Lục Phương Đình chạy vào trong đám người.
Đã lâu không có náo nhiệt như vậy, hơn nữa còn là cảnh vật mới lạ như vậy, Tô Thê Thê đi một đoạn đường, trên mặt liền hồng hồng.

"Đến ngày hội đèn lồng, sẽ càng náo nhiệt...." Lục Phương Đình thấy Tô Thê Thê hiếu kỳ như chưa từng thấy qua, dáng vẻ cùng nét mặt thích thú, âm thầm nghĩ Tô Thê Thê như vậy rõ ràng còn rất trẻ con.
"Đến ngày đó ta có thể được đi ra không? Thanh Ly tỷ tỷ có thể cùng đi xem với ta được không?" Tô Thê Thê vừa nghe hai mắt lóe sáng liền hỏi.

"Sợ là không được, tết Nguyên Tiêu hàng năm trong cung mở đại yến đãi tân khách, huyện chủ dĩ nhiên cũng phải đi..." Lục Phương Đình nói.
"...!không thể đi được sao?" Tô Thê Thê nhíu mày.

"Cái này, nô tỳ cũng không biết...!bất quá, yến hội trong cung, cũng không phải yến hội bình thường còn có ca vũ giúp vui....!hàng năm cũng có trò chơi đoán câu đố..." Lục Phương Đình nói.
"Được rồi, đến khi đó rồi nói..." Tô Thê Thê gật đầu, tiếp tục cùng Lục Phương Đình đi.


"Ah, Thanh Ly tỷ tỷ ngươi có đem bạc không?" Tô Thê Thê thèm ăn mứt quả, liền hào khí cầm hai xâu đến, phát hiện mình không mang tiền...
"Có mang...." Lục Phương Đình thấy Tô Thê Thê bộ dạng xấu hổ không phát hiện ra có chút buồn cười giúp nàng trả tiền.

"Cái này cho ngươi...!tiền, ta quay về nhất định trả cho ngươi..." Tô Thê Thê cho Lục Phương Đình một xâu, còn nàng một xâu cắn ăn.
Mùi vị chua ngọt ngon miệng, mắt Tô Thê Thê híp lại thành một đường cong.

Bên này Tô Thê Thê vừa ăn xong một viên vào bụng, liền nghe thấy có tiếng kêu quay đầu lại liền thấy một nam nhân gầy nhỏ đang ngã dưới đất, bên này Lục Phương Đình vừa thu chân.
"Cút...." Lục Phương Đình nhìn người kia nói một câu, người kia nhìn Lục Phương Đình có chút sợ hãi, lui về sau vài bước xoay người chạy.

"Sao vậy?" Tô Thê Thê kinh ngạc đến ngây người.
"Là một tên trộm.....!không có việc gì...." Lục Phương Đình nói.

"Ah....!Thanh Ly tỷ tỷ, ngươi thật lợi hại!" Tô Thê Thê nhìn Lục Phương Đình ánh mắt tỏa sáng như sao, nàng hoàn toàn không cảm giác được, cho đến khi Lục Phương Đình khiến tên trộm ngã xuống, đi cùng nàng thực sự quá an toàn a....
"Đi thôi..." Lục Phương Đình bị ánh mắt sùng bái không chút che dấu của Tô Thê Thê làm ngại ngùng, khụ khụ hai tiếng, liền kéo Tô Thê Thê đi.

Chỗ này náo nhiệt, có nhiều loại người, hai người đều là nữ nhân, mặc đồ cao quý, tự nhiên sẽ có người để mắt đến, bất quá bọn họ không ngờ được đá phải tấm sắt rồi.
Vì còn phải đến chỗ Tần di ma, Tô Thê Thê một đường đi đến, không chỉ đi mà còn cẩn thận quan sát các cửa tiệm, hình thức đủ lại trong lòng cũng tính toán.

Khi các nàng nhanh đến cuối đường, không biết từ đâu xông đến vài nam nhân áo xám, vô tình cản đường các nàng, trong đó có một tên trộm trước đó.
"Mau chạy a..." Tô Thê Thê thấy tình hình như vậy, có năm sáu người vây quanh, Thanh Ly cho dù có lợi hại hơn nữa cũng không chắc đánh thắng được bọn họ, kéo tay Lục Phương Đình, nhanh chóng đá vào hạ bộ một người, từ trong vòng vây mở ra một cái khe, liền xông ra ngoài, chạy thật nhanh, hoàn toàn không còn dáng vẻ đại gia khuê tú....


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện