Editor: Bạch Thần Quân ~(^_^~)(~^_^)~
Thích Ngôn giữ vị trí thứ hai sau một nam sinh khoa Văn học.
Thích Ngôn cao ráo chân dài, từng bước chạy sải rộng, tiết tấu nhịp nhàng, cảnh đẹp ý vui.
Mới đầu không ai để tâm đến diện mạo tầm thường của bạn học kia, chỉ đến khi hai người sát nút nhau sau năm vòng đua, bỏ qua vô số đối thủ thì mới được chú ý.
Tuy chiều cao thấp hơn Thích Ngôn một cái đầu gây bất lợi cho cậu ta nhưng thắng ở sự kiên định trong từng bước chân.
Tống Phỉ ôm điện thoại cả buổi cũng bị chặng cuối thu hút chẳng thể rời mắt.
Cậu có thể thấy Thích Ngôn đã dùng toàn lực song vẫn chậm hơn người còn lại ba bước.
Lời MC chúc mừng hai vận động viên khoa Văn học đứng nhất và Sinh học đứng thứ hai không lọt vào tai Tống Phỉ, lúc này cậu chỉ chuyên chú nhìn Thích Ngôn không rời.
Người ấy xoay người chống đầu gối, không thở gấp, Tống Phỉ biết anh đã liều mình cực hạn ở quảng đường chạy nước rút cuối cùng, nên bây giờ vô cùng mệt mỏi.
Nếu là cậu, Tống Phỉ nghĩ, nhất định sẽ ngã rầm xuống rồi dang tay dang chân hình chữ đại (大) trên mặt đất, kêu oai oái.
Nhưng đó là Thích Ngôn, người lúc nào cũng muốn duy trì hình tượng, không rõ đây là bản năng kiềm chế biến thái hay được bồi dưỡng suốt quá trình trưởng thành.
Nếu lúc này Thích Ngôn nhìn sang khu phụ cận nơi bọn Tống Phỉ ngồi, nhất định sẽ đối mặt với cậu.
Hơn nữa, bọn Tống Phỉ mặc thuần một màu, muốn không để ý cũng khó.
Thế mà từ đầu đến cuối Thích Ngôn đều đưa lưng lại, tận khi rời sân vận động cũng chẳng liếc mắt một cái.
Nhã rãnh quy nhã rãnh*, Tống Phỉ tiếc hận.
Với tính cách của anh, không ôm giải nhất chính là thất bại của thất bại, hạng hai cũng chẳng khác gì hạng chót, nghĩ vậy, cậu lại nhìn bóng lưng cô đơn kia, có chút đau lòng.
(*Nhã rãnh quy nhã rãnh: việc nào ra việc đó)
Đại hội kéo dài hai ngày, những thành viên hồi chiều còn đảm nhiệm vai trò nặng ký như trọng tài, hậu cần, ban tổ chức sự kiện của khoa Thể chất nhanh chóng biến hình thành thanh niên lao công quét rác --- như mở màn biểu diễn thi đấu tài thu dọn.
Bình thường, không có đấu tranh sẽ không có thương tổn, nhưng khoảng cách chênh lệch quá mức giữa hai hình thái, vẫn làm người ta nghẹn họng trân trối.
Cơ hồ chỉ như một ngọn gió, thoáng thổi trước mặt khiến người ta không kịp nhìn kỹ bóng dáng, chỉ có thể thoáng thấy mấy dũng sĩ rầm rầm kéo theo đất cát.
Rốt cuộc phòng 440 rút ra kết luận --- đúng là mấy kẻ có chuyên môn, chúng ta vẫn nên luyện quạt Thái Cực cho tốt thì hơn.
Ngày hội kết thúc, tiết trời cũng dần chuyển mát.
Trên sân đã có không ít tán cây ngả vàng, vô tình có trận gió ngang qua cây tùng bách ngạo nghễ, mang theo những chiếc lá vàng óng, chẳng khác nào cảnh đẹp nên thơ.
Tống Phỉ lại khôi phục tiết tấu làm việc và sinh hoạt của mình --- luân phiên có mặt môn chính, trốn học môn tự chọn và lướt điện thoại.
Một tuần sau, cậu bắt đầu cảm thấy không quen lắm.
Đáng lẽ trong ký túc xá phải có một Vương Khinh Viễn không đọc sách thì làm bài, Hướng Dương thân mật nấu cháo di động với người yêu, Nhậm Triết thì ngoại trừ lúc đi học còn lại đều mất dạng, không phải đi trêu chọc các hậu bối thì lại ghẹo gái xinh trên đường.
Nhưng mấy ngày gần đây, trong 440 lúc nào cũng chật ních, trong khi Tống Phỉ ôm laptop thì ba tên còn lại cặm cụi bên bàn học, ngay cả bóng lưng cũng khắc hai chữ "chăm chỉ".
Một ngày không có tiết, Tống Phỉ ngủ một giấc đến chập tối, vốn là thời gian tốt để say giấc thì bị "tỉnh giấc vì sự yên tĩnh kì dị khủng bố".
Nói như vậy, vì sự yên tĩnh này không đơn thuần là im lặng, mà là 99% yên ắng cộng 1% âm tần, lúc thì là tiếng lật sách lúc lại là tiếng ngòi bút sột soạt, đặt trong khung cảnh 99% an tĩnh, biến thành "chấn động màng nhĩ".
Tống Phỉ ngồi dậy, hoàng hôn vừa vặn bao phủ cả không gian phòng 440, tính cả một kẻ "mộng vừa tỉnh" trên giường và "học trò ngoan" trên bàn.
Bóng lưng của đám bạn cùng phòng dựa vào bàn hí hoáy viết lách trùng khớp với người yêu cũ khiến bạn học Tống có ảo giác kinh hãi như "vừa ra hang hổ lại lọt hang sói"
"Khụ, " Tống Phỉ hắng giọng, dè dặt hỏi, "Này, có thể làm phiền nhị vị không?"
"Sao?"
"Gì?"
Tống Phỉ hoan hỉ, ít nhất đám này còn biết đến sự tồn tại của mình.
"Hai người trúng tà hay mê muội rồi, sao phải khổ sở thế?"
Nhậm Triết liếc Hướng Dương một cái, ý bảo, mày nói đi.
Người kia gật đầu, ngước lên trên, tận tình khuyên nhủ: "Người anh em, mài gươm trước khi lâm trận, không những thoải mái còn hữu ích."
Tống Phỉ phảng phất thấy hai mắt tỏa ánh hào quang của hai người.
"Vấn đề là hai đứa bây không phải đã qua cấp bốn rồi sao?" Lời này tuy xát muối vào vết thương nhưng cậu cũng đành cắn răng làm nhục tôn nghiêm của "hán tử sắt thép duy nhất trượt cấp bốn của phòng 440".
Hai đứa bạn cùng phòng nhìn nhau, rồi nhất trí nói: "Đúng vậy nên bọn tao quyết định ôn thi cấp sáu."
Lần này đến lượt Tống Phỉ choáng váng, hoài nghi bản thân nghe nhầm: "Chúng mày muốn thi cấp sáu? Dương tử, không phải mày nói qua cấp bốn thì cả đời sẽ không đụng vào sách tiếng anh kể cả có thành môn bắt buộc cũng mặc kệ sao! Nhậm Triết, cả thế giới đều yêu tiếng Hán, lời này không phải mày nói ư?"
Hướng Dương buông bút, tiêu sái, ánh mắt mơ màng như đang hồi tưởng quá khứ.
Một lát sau, mơ mộng tan biến, cậu nhìn Tống Phỉ, thở dài yếu ớt: "Người trẻ tuổi, mày không hiểu đâu, có một loại đau đớn gọi là đồng cam cộng khổ với vợ mình."
Tống Phỉ nuốt nước miếng, bỗng nhiên muốn tặng Hướng Dương một cái ôm an ủi.
"Vậy còn mày? Mày làm gì có cô vợ nào." Hướng Dương có lý do bất đắc dĩ, còn Nhậm Triết thì hăng hái quá vô cớ rồi.
Không ngờ Nhậm Triết hất tóc: "Bạn tốt à, mày không nhận ra là, chỉ còn ba năm để tán gái bằng thành tích học tập thôi ư, còn trẻ không cố gắng, về già sẽ hối hận!"
Tống Phỉ lại nuốt nước miếng, cảm thấy bản thân còn ngủ thêm phút nào nữa chính là tội nhân đáng chém.
"Vậy tao xuống tầng lấy nước, có ai muốn lấy luôn không..." Tống Phỉ nhảy xuống giường, quyết định đi lấy nước sôi để ổn định tinh thần.
Vương Khinh Viễn: "Không cần."
Nhậm Triết: "Vừa lấy trưa nay."
Hướng Dương: "Chờ lát nữa tao tranh thủ mua cơm rồi lấy."
Kể từ nay cặn bã học tập chỉ là người qua đường với các học bá sâu như biển.
Ngay cả nước sôi cũng không mượn mình, Tống Phỉ bi thương.
Từ ngày bị phụ đạo viên phê bình tịch thu dây điện trở đun nước, ký túc xá Tống Phỉ phải an phận thủ thường, hằng ngày đều mang phích xuống lấy nước sôi.
Tống Phỉ chuẩn bị dùng bữa tối trước rồi mới đi lấy.
Cậu thích thú cố tình mang chiếc phích xanh biếc y hệt cái lúc trước tới trước cửa phòng chứa nước.
Một là vị trí này dễ nhớ, hai là có cửa số, thuận tiện cho cậu dùng khóa xe đạp tùy thân khóa vào song sắt.
Mới hơn 5 giờ chiều nên nhà ăn còn vắng vẻ, thức ăn chưa được bày hết ra chứ đừng nói là sinh viên đến.
Đảo mắt một vòng, ngoài vài cái đã có chủ còn lại đều là băng ghế nhựa lạnh lẽo, Tống Phỉ đi thẳng đến khay đồ ăn đầu tiên, xúc cơm trắng rồi chuyển sang khay thứ hai, quả nhiên là món mới nóng hổi.
"Hôm nay đến sớm thế." Các cô phục vụ căn tin đều nhẵn mặt Tống Phỉ, người duy nhất can đảm khiêu chiến món mới, khiêu chiến đến cả lông phượng sừng lân, dần dà, họ không đành lòng thi triển kỹ năng "run tay" lên món mới nữa.
"Dạ, con không có lớp." Tống Phỉ cười nhu thuận đáng yêu, kì thật toàn bộ lực chú ý đều nằm ở đồ ăn, màu đỏ trắng trộn lẫn gợi cậu nhớ đến quạt Thái Cực đẹp đẽ, dù đã thử đồ ăn vô số lần nhưng cậu cũng không chắc chắn lắm,"Cô à, đây là món gì?"
"Dưa hấu xào bánh mật."
"Dạ, cho con một phần đậu phụ Ma Bà* -- Dù Tống Phỉ thích mùa nào thức nấy, nhưng cũng chưa đến mức thiếu đầu óc.
*Đậu phụ Ma Bà
Ăn được một nửa, nhà ăn bắt đầu đông dần, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ cao điểm nên Tống Phỉ cũng không quá chú tâm, tiếp tục ăn phần mình.
Mãi đến khi có người ngồi đối diện.
Phản ứng đầu tiên của cậu là nhíu mày, định nói bên kia có nhiều chỗ tội gì phải chen cùng mình, ngẩng lên thấy gương mặt của Thích Ngôn, lập tức nghẹn họng hồi lâu mới miễn cưỡng nuốt được, may mà là món đậu phụ chứ không phải thịt.
"Thật vừa khéo." Thích Ngôn mỉm cười, vẫn bộ dạng hòa ái thân mật.
Tống Phỉ nhìn hai màu đỏ trắng trong khay của anh, không nhịn được hỏi: "Cậu chưa hỏi món gì đã lấy ư?"
Thích Ngôn đáp không suy nghĩ: "Không cần hỏi, vừa nhìn đã biết là dưa hấu xào bánh mật."
Tống Phỉ không phản bác nổi, khâm phục từ tận đáy lòng.
Thôi, không tiếp tục truy cứu vấn đề vừa nhìn đã biết này nữa, cái chính là: "Trước đây khẩu vị cậu không nặng như thế..." Còn nhớ khoảng thời gian hai người yêu đương, mỗi lần cậu thử món mới đối phương đều im lặng nhìn trời.
Thích Ngôn sửng sốt, cúi đầu ăn cơm: "Thỉnh thoảng muốn đổi khẩu vị."
Tống Phỉ không nhìn rõ nét mặt anh, luôn thấy bầu không khí giữa hai người hơi kì quái, nhưng quái chỗ nào thì không rõ.
Cũng may không khí vi diệu này nhanh chóng bị biểu cảm "một lời khó nói hết" của đối phương thổi bay.
Tống Phỉ nín cưởi: "Tráng sĩ cảm tử xông lên."
Thích Ngôn nhổ miếng bánh ra, lần đầu tiên chửi bậy: "Fuck."
Khó ăn đến độ học sinh ba tốt cũng phải văng tục một tiếng, anh đành phải đổ toàn bộ vào thùng thức thức ăn thừa, còn ngang nhiên múc một phần ba đậu phụ Ma Bà của Tống Phỉ.
Cho dù dì căn tin không cắt bớt phần ăn, cũng không thể dùng chung như vậy được, hậu quả đằng sau Tống Phỉ gánh không nổi, bèn đứng lên lấy một phần gà Cung Bảo xé phay*.
Kết quả là bạn học nào đó không hề khách khí, đôi đũa lại thò vào đĩa gà.
*Gà Cung Bảo
Tống Phỉ nổi giận: "Cậu rốt cuộc là ăn cái nào!"
Mặt Thích Ngôn dính một hạt cơm, mờ mịt vô tội: "Không thể ăn hai cái cùng lúc à..."
Tống Phỉ 囧, "Cũng không phải là không thể..." nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể trả lời như vậy.
Thích Ngôn mỉm cười, kết hợp với hạt cơm khóe môi càng tăng thêm vẻ điển trai bộn phần.( tui cũng không hiểu sao có hạt cơm lại khen đẹp ¯_( ͠° ͟ʖ °͠)_/¯)
Tống Phỉ lóa mắt, dứt khoát không để tâm đến anh, cúi xuống đảo cơm.
Kỳ thật những lúc không giận dỗi cãi nhau, anh khá giống như bây giờ, vô cùng tốt, trong vẻ điển trai lộ ra sự trẻ con, trong anh tuấn ẩn giấu sự đáng yêu.
Cậu còn tưởng tượng được vẻ mặt tiếp theo nữa kìa...!Được rồi, không nhắc lại chuyện cũ, đời này quá nhiều biến cố rồi.
"Phải rồi, mấy ngày nay không cần thiết thì đừng ra ngoài." Thích Ngôn bỗng đặt đũa xuống, đáng yêu gì đó hoàn toàn biến mất, quen thói ra lệnh.
Tống Phỉ vô thức trái lời: "Cần cậu quan tâm."
Thích Ngôn nhíu mày, cố gắng nhẫn nại, duy trì trạng thái bình thản: "Khoa Khảo cổ có một người chết rồi, cậu biết chưa?"
Tống Phỉ khiếp sợ: "Chết thật ư? Chưa nói gì đã chết ư, thầy cô nói cậu ấy bị đuổi học cơ mà."
Thích Ngôn cạn lời: "Cậu ấy và cậu ở chung tầng đó, vậy mà vẫn bị lừa gạt dễ dàng thế.
Đầu cậu rốt cuộc là chứa đậu phụ hay bột nhão!"
Cả hai loại đều khiến bạn học