"Lưu Các, cậu tin trên đời này có Huyết tộc không?”
Lưu Các im lặng, anh ta nghi ngờ rằng não của ông chủ nhà mình đã bị đâm hỏng rồi.
Vì vậy mới nói hôn mê mấy ngày nay thực sự làm ảnh hưởng đến thần trí....
Cũng may sự kỳ lạ của Bạc Chi Chu chỉ là trong chốc lát, nháy mắt đã trở lại bộ dáng tinh anh lý trí, lãnh đạm:
“Giá cổ phiếu của tập đoàn thế nào?”
Lưu Các thở phào nhẹ nhõm và trịnh trọng trả lời:
"Lúc trước giảm mạnh, nhưng đã bắt đầu cải thiện ổn định kể từ khi ngài được cứu.
Tôi tin rằng khi ngài hồi phục vết thương sau đó tổ chức một cuộc họp báo thông cáo, các cổ đông phía đối lập sẽ lần nữa giao sự tín nhiệm cho ngài.”
Bạc Chi Chu “Ừ” một tiếng:
“Nhớ kỹ những kẻ nhảy nhót gây rắc rối trong công ty trong thời gian tôi vắng mặt.
Không phá thì không xây được, nhân cơ hội này mà quét sạch một đám sâu bọ mới được."
Lưu Các đáp lại, trong mắt xuất hiện tia tức giận:
"Thưa ngài, thứ cho tôi cả gan.
Sau tai nạn của ngài, nhị thiếu thường xuyên có những động thái nhỏ trong ban giám đốc, lộ ra tham vọng rõ ràng.
Tôi e rằng lần này ngài xảy ra chuyện ngoài ý muốn chắc chắn có liên quan đến hắn, thậm chí lão phu nhân cũng...”
“Tôi biết.” Bạc Chi Chu hơi cụp mắt xuống:
“Không cần quan tâm đến họ, mấy ngày nữa tôi sẽ xử lý một lượt.”
“Vâng.”
Bạc Chi Chu: “Philip đâu?”
Lưu Các: “Mấy ngày ngài không có ở nhà, nên tôi tạm thời gửi nó đến nơi trông giữ mèo rồi.
Dì Quách thường xuyên đến thăm nó, nó rất ngoan.”
Bạc Chi Chu gật đầu.
“Cậu đi làm thủ tục xuất viện đi, tôi muốn về nhà.”
Lưu Các theo bản năng khuyên nhủ:
“ Boss, ngài nên quan sát thêm mấy ngày nữa, bên phía công ty không vội...”
“Tôi không sao.” Bạc Chi Chu cười cười, nói đầy ẩn ý:
“Bây giờ tôi tốt hơn bao giờ hết.”
Một chiếc Maybach màu đen từ từ lái đến một biệt thự gần hồ ở ngoại ô thành phố B.
Lưu Các mở cửa xe cho Bạc Chi Chu, lo lắng nói:
" Tiên sinh, để tôi mời dì Quách đến một chuyến, bây giờ ngài đang bị thương, sống một mình quá bất tiện.
Phải có người chăm sóc cho ngài khoảng thời gian này.”
“Không cần.”
Bạc Chi Chu chậm rãi đi lên bậc thềm đá:
“Cậu quay về công ty đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi, sáng mai tới đón tôi đến công ty.”
Lưu Các không khuyên được Bạc Chi Chu, đành nhìn anh đi vào biệt thự, chỉ có thể lái xe rời đi.
Bạc Chi Chu bước vào cửa, xỏ dép lê, đặt đôi giày da không dính bụi lên giá giày tại sảnh ngoài, rồi ấn nút điều khiển từ xa, màn che và rèm cửa đang đóng chặt từ từ mở ra, ánh nắng tràn vào, dần dần thay thế bóng tối trong phòng.
Bạc Chi Chu cởi áo khoác treo trên khuỷu tay, vừa tiến lên hai bước, đột nhiên dừng lại.
Một người phụ nữ trong chiếc váy dạ hội màu đỏ và chiếc mặt nạ màu huyết dụ che nửa mặt ngồi trên ghế sô pha trong đại sảnh, mỉm cười nhìn anh.
“Đã lâu không gặp.”
Cô nâng bàn tay mảnh khảnh, vươn ngón tay chạm vào chiếc mặt nạ rồi từ từ tháo ra, lộ ra một khuôn mặt thâm thúy, ngũ quan cực kỳ xinh đẹp:
“Ngươi hẳn là còn nhớ rõ ta đi."
Bạc Chi Chu nhìn cô rồi từ từ nheo mắt lại.
“Đương nhiên.” Anh đi tới sô pha đối diện cô ngồi xuống:
“Tôi nhớ rõ là ngài đã cứu tôi.”
“Đúng vậy.”
Ánh mắt người phụ nữ ngả ngớn, chậm rãi đánh giá khắp người anh, một lúc sau mới nhếch lên đôi môi đỏ mọng:
“Thoạt nhìn, ngươi khôi phục không tồi.”
“Điều này còn phải cảm ơn ngài rồi.”
Bạc Chi Chu bình tĩnh nói:
“Ân tình của ngài, Bạc mỗ sẽ nhớ rõ, ngài có yêu cầu gì cứ việc nói, cho dù vượt lửa băng sông cũng sẽ giúp ngài hoàn thành nguyện vọng.”
Người phụ nữ nở nụ cười:
“Ta không cần ngươi vượt lửa băng sông, ta chỉ cần ngươi mà thôi.”
Cô bỗng cúi người lại gần, bốn mắt nhìn nhau, đầu ngón tay mảnh khảnh chạm vào ngực anh, xuyên qua lớp áo mỏng manh cảm nhận thân nhiệt người trước mặt:
“Ta nói rồi, ta cứu ngươi, mạng của ngươi chính là của ta, là con mồi của ta, ta chỉ muốn có ngươi.”
Ánh mắt Bạc Chi Chu hơi trầm xuống, khẽ tránh né:
“Ngài không định thay đổi điều kiện sao? Ngài cũng biết Bạc mỗ cũng có chút tiền tài và địa vị trong xã hội loài người.
Nếu ngài cần gì, Bạc mỗ nhất định sẽ giúp.”
“Lời ngươi nói rất hấp dẫn, nhưng đáng tiếc, đối với ta không có tác dụng.
Rốt cuộc ngươi cho rằng ta đã cứu ngươi lại còn giải quyết hậu quả là vì cái gì?”
Cô ghé vào tai anh cười nhẹ:
“ Ngươi cho rằng ta cứu ngươi là vì tiền hay quyền? Không, ta hứng thú với ngươi bởi vì ngoại hình và khí chất thực hợp với tâm ý ta, ngay cả máu cũng ngọt ngào khiến người ta mê luyến.”
Bạc Chi Chu quay đầu đi, giống như không chịu nổi sự nhục nhã, Ân Thần nhìn thấy, trong lòng đắc ý đến mức suýt dựng cái đuôi lên.
Khà khà khà! Không sai! Đây là cô, một nữ vương không có tình cảm, tàn nhẫn và quyến rũ của Huyết tộc! Rối rắm đi, đau khổ