Q1 – CHƯƠNG 58: TRỘM TRONG MẬT THẤT
Editor: Luna Wong
“Tìm ta có việc?” Đỗ Cửu Ngôn thu thập thỏa đáng, một thân nhẹ nhàng khoan khoái vào chính đường, Trần Lãng đang cùng Tiền Đạo An nói chuyện phiếm, hai người đang nói một vị tiên sinh họ Bùi, trò chuyện rất ăn ý.
Đậu Vinh Hưng đi lên, thấp giọng nói: “Khải Mông tiên sinh của Tiền huynh, là cử nhân cùng khoa với Trần tiên sinh.”
“Nga?” Đỗ Cửu Ngôn có chút kinh ngạc, “Đây quả thật là trùng hợp.”
Đậu Vinh Hưng gật đầu bất điệt, “Cửu Ngôn, sao ngươi quen bọn hắn?” Hắn thấy qua Hoa Tử, Nháo nhi, Ngân Thủ, ngày hôm nay lại gặp được Trần Lãng.
Một đám người như vậy, làm sao sẽ trở thành người một nhà, ở tại dưới một mái hiên.
“Thời gian xin cơm quen.” Đỗ Cửu Ngôn rót trà cho mình ngồi xuống, Đậu Vinh Hưng phốc một ngụm, phun trà trong miệng ra, “Xin cơm?”
Đỗ Cửu Ngôn trợn mắt.
“Hiếm thấy quái nhiều, xin cơm cũng là chức nghiệp, cần kinh ngạc như thế sao?” Đỗ Cửu Ngôn nhìn Tiền Đạo An, “Sớm như vậy tới tìm ta, không phải ăn ké cơm sáng chứ? Các ngươi bây giờ không phải là có tiền rồi sao?”
Mặt Tiền Đạo An đỏ lên, “Không, không phải. Chúng ta tới có chuyện thương lượng với ngươi.”
Chuyện gì?” Đỗ Cửu Ngôn nói.
Trần Lãng thấy bọn họ có chuyện quan trọng nói, đứng lên nói: “Cửu Ngôn, ta đi mua đồ sớm một chút, thỉnh Tiền tiên sinh và Đậu tiên sinh ở chỗ này dùng cơm sáng.” Lúc nói chuyện đi ra.
Đỗ Cửu Ngôn lên tiếng.
“Ngày hôm qua, một vị quản sự Lộ phủ tới tìm ngươi, nói mời đến phủ bọn họ một chuyến.” Tiền Đạo An nói: “Nhưng không phải kiện tụng, mà là cho ngươi hỗ trợ tìm một cái rương.”
Đỗ Cửu Ngôn thiêu mi, “Tìm đồ?” Nàng cũng không phải bộ khoái, cảnh khuyển(chó của cảnh sát), tìm đồ cũng tìm nàng?
“Đúng! Ta chính là cảm thấy kỳ quái, hôm qua mới chưa có tới nói cho ngươi biết. Nhưng suy nghĩ một buổi tối, cảm thấy cần phải đến nói một tiếng với ngươi.” Tiền Đạo An do dự nói: “Nói không chừng ngươi nguyện ý.”
Đỗ Cửu Ngôn lắc đầu, “Đây… Không phải bổn chức của ta, lạc đề rồi!”
“Cha a.” Củ cải nhỏ mặc một cái yếm, vuốt mắt đứng ở cửa, còn buồn ngủ nói: “Không lạc đề a, người không phải mới tìm được nương của Thiết Ngưu sao? Đây cũng là tìm người nga.”
Đỗ Cửu Ngôn trừng hắn, củ cải nhỏ hướng về phía Tiền Đạo An và Đậu Vinh Hưng hì hì cười, chắp tay nói: “Thất lễ.” Lúc nói chuyện đặng đặng chạy đi.
“Tìm nương của Thiết Ngưu? Cửu Ngôn, ngươi đã tiếp nhận loại chuyện tìm người tìm vật này?” Vẻ mặt Đậu Vinh Hưng hiếu kỳ, “Vậy ngươi đi giúp Lộ lão gia tìm a, hắn nhất định sẽ cho rất nhiều tiền. Dù sao nhà hắn cũng có tiền.”
Như vậy a! Đỗ Cửu Ngôn hỏi: “Ngày hôm nay ngày mấy?”
noveltown.com
“Ngày hôm nay mùng bốn tháng sáu.” Tiền Đạo An nói: “Cách cuộc thi còn có bốn ngày, có phải ngươi còn phải đọc sách hay không, bằng không thì thôi đi.”
Đỗ Cửu Ngôn chỉnh chỉnh y phục, nói: “Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi. Miễn cưỡng đi xem.”
“Chúng ta cùng đi với ngươi.” Đậu Vinh Hưng nhất thời hưng phấn, “Ta rất biết tìm đồ, khi còn bé nương ta mua đồ ngon về, mặc kệ nàng dấu ở nơi nào, ta đều có thể tìm được.”
Tiền Đạo An không nói nhìn hắn.
“Ta đi nha môn.” Bả Tử từ trong phòng đi ra, mặc y phục bộ khoái, nhìn thấy Tiền Đạo An và Đậu Vinh Hưng hơi gật đầu, liền tự nhiên đi.
Đậu Vinh Hưng và Tiền Đạo An như là thấy quỷ, Đậu Vinh Hưng hỏi: “Hắn… Cũng là người nhà ngươi?”
“Ân.” Đỗ Cửu Ngôn gật đầu.
Động tác đóng cửa của Bả Tử ngừng lại, cười đi.
Đậu Vinh Hưng nuốt nước bọt, “Nhà ngươi rốt cuộc có bao nhiêu người a?”
“Ngươi… Cũng quen thuộc với Tiêu Tam?” Tiền Đạo An nghĩ tới điều gì, nhìn chằm chằm Đỗ Cửu Ngôn. Nàng ngước mắt nhìn thoáng qua Tiền Đạo An, vỗ vỗ bả vai hắn, nói: “Như ngươi nghĩ, chớ đoán.”
Lúc nói chuyện kéo củ cải nhỏ lên, mặc y phục cho hắn.
Nói như vậy, án tử của Thôi Thụ Lâm, quả nhiên như Chu Tiếu nói như, trong có càn khôn, cũng không phải là đơn giản như mặt ngoài thấy.
Đỗ Cửu Ngôn thật là thâm bất khả trắc!
Tiền Đạo An che trán, đối với bướng bỉnh trước kia của mình, càng ảo não.
Ăn xong cơm sáng, ba người đến Lộ phủ.
Hạ nhân thông bẩm xong, Đỗ Cửu Ngôn liền thấy một vị nam tử trẻ tuổi gầy gầy nhiệt tình nghênh đón, “Xin lỗi, để các vị đợi lâu.”
Nam tử mày kiếm, tinh mục, cười rộ lên hàm răng đặc biệt trắng, có cảm giác rất hòa thuận.
“Chúng ta gặp qua.” Đỗ Cửu Ngôn chắp tay đáp lễ, “Ngày ấy ở trước cao điểm cao điểm.”
Thái Trác Như cười ha ha một tiếng, chắp tay trả lời: “Đỗ tiên sinh trí nhớ tốt, lúc đầu bất quá gặp mặt một lần, ngươi lại còn nhớ ta. Thật sự là vinh hạnh.”
“Chủ yếu là dung mạo của Thái công tử xuất sắc. để người khác nhìn qua khó quên.” Đỗ Cửu Ngôn cười nói.
Thái Trác Như cảm thấy Đỗ Cửu Ngôn rất khôi hài, tinh tế quan sát nàng. Người