Mấy tăng nhân này đi vào không lâu thì có một lão tăng thân hình phục phịch tựa như con chuột béo phì cùng một đám đệ tử vây quanh, từ bên trong Đại Tự Tại viện đi ra. Truyện "Đại Viên Vương "
Vừa trông thấy Vương Phật Nhi, lão tăng này quát to một tiếng, bàn tay béo múp míp huơ ngang phát ra một luồng chưởng lực sắc bén như một thứ binh khí vô hình, dù còn cách khoảng hơn mười trượng nhưng thanh thế kinh người. Chưởng kình chưa chạm đến thân thể nhưng đã ép cho áo của Vương Phật Nhi tung bay. Truyện "Đại Viên Vương "
Người tới chính là Linh Sơn lão tăng.
Vương Phật Nhi vừa thấy một chưởng của Linh Sơn lão tăng quét tới thì cái thân hình nho nhỏ của hắn đột nhiên biến đổi kì dị. Một dòng hắc thủy đột nhiên từ thân hình của Vương Phật Nhi cuồn cuộn tuôn ra, liên tiếp dâng cao rồi kết thành một tòa hắc sắc cự tháp.
Thiết tháp do kình khí màu đen kết thành va chạm với chưởng lực của Linh Sơn lại cân sức ngang tài. Mặc dù sau đó Vương Phật Nhi bị chưởng lực này đánh bay ra xa đến mười thước nhưng thân hình của hắn chẳng hề hấn gì, thiết tháp bảo vệ thân thể và tay chân cũng không có vẻ gì suy chuyển mà ngược lại càng có vẻ thoải mái tự nhiên. Vài tên tăng nhân của Đại Tự Tại viện thấy hài đồng sáu tuổi này lại có thể bất phân cao thấp với một cao thủ bản viện là Linh Sơn hòa thượng thì ai nấy đều tỏ vẻ ngạc nhiên, có người còn thốt ra tiếng kêu kinh ngạc.
Một chiêu không có kết quả, Linh Sơn lão tăng còn muốn xuất thủ nhưng hơn mười tăng nhân phía sau vội vàng ôm lấy đầu, tay chân của lão, lớn tiếng kêu lên:" Linh Sơn trưởng lão, người điên rồi sao? Làm sao có thể giết người ngay trước đám đông được!"
Vương Phật Nhi vừa kịp từ trong thức hải thoát ra thì gặp Linh Sơn lão tăng, mỉm cười nói:" Linh Sơn trưởng lão lần trước ra tay đánh lén, lần này ngang nhiên công khai giết người diệt khẩu! Lão hòa thượng tiến bộ quá chậm, lần sau chắc phải đem người vây công chứ?"
Linh Sơn càng tức giận, xắn tay áo lên, quát:" Vương Phật Nhi huynh đến Đại Tự Tại viện của chúng ta để làm gì?"
Thấy hai mắt Linh Sơn lão tăng lóe ra hai luồng lửa xanh lè, Vương Phật Nhi tán đi kình khí Ngũ đế long quyền, mỉm cười nói:" Linh Sơn sư huynh, tiểu đệ tới bái kiến Nhất Tú sư bá, hỏi xem bốn vị sư huynh của Đại Tự Tại viện khi nào thì sẽ đến? Đành là ngươi nhất định sẽ phải ra tay khảo nghiệm công phu của ta, nhưng bây giờ thì đừng vội."
Linh Sơn quát:" Việc này Đại Tự Tại viện ta sẽ có an bài. Tên yêu nghiệt nhà ngươi còn không mau mau cút đi, lão tăng hôm nay sẽ phải hàng ma."
Vương Phật Nhi cười hì hì, thi lễ nhưng cũng không kiên trì.
Vừa rồi hắn dùng Chí nhu thủy biến trong Ngũ hành thần biến, hóa thành hắc thủy chân khí ôn nhu để phát ra chiêu biến hóa này trong Ngũ đế long quyền, lực phòng ngự so với bình thường bỗng nhiên tăng lên khoảng ba thành, tuy vậy cũng bị chưởng lực của Linh Sơn lão tăng chấn động làm cho ngũ tạng lục phủ quay cuồng, có thể bị nôn ọe ra bất cứ lúc nào.
" Thiệt rồi. Ta vừa nãy ở trong thức hải thí nghiệm mấy môn võ học, nghĩ tới việc dùng Ngũ hành thần biến để phát động pháp môn Ngũ đế long quyền, nếu không thì không thể không bị thương nặng. Vạn nhất lại bị tên ngốc tặc ngoan độc này đánh thêm một hai quyền cước nữa thì ta chẳng phải là nhân tài đoản mệnh rồi sao?" Truyện "Đại Viên Vương "
Mặc dù Vương Phật Nhi nghiến răng nghiến lợi hận Linh Sơn, nhưng tự biết rằng cho dù có thể gia tăng uy lực công kích của Ngũ đế long quyền lên, thì hắn vẫn không phải là đối thủ của Linh Sơn lão tăng có tu vi tam phẩm. Hắn cũng biết rằng phải thừa cơ rút lui, đến khi chuẩn bị sẵn sàng sẽ phất cờ trở lại thì mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Gây phiền toái một lúc, Vương Phật Nhi quay về Nhật Luân điện, vẫn có chút buồn phiền.
Cưu Ma La Cấp Đa bắt gặp Vương Phật Nhi có biểu hiện như thế, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, liền gọi hắn mà nói nói:" Đồ nhi, con sắp rời khỏi Lạn Đà tự, sư phụ thì không được xa xỉ hào phóng như hai vị thủ tọa của Kim Cương viện, Đại Tự Tại viện kia, không có hộ pháp thần tướng để cho con. Bất quá vi sư cũng không thể không có tặng vật. Năm đó ta đi du lịch khắp thiên hạ, trong thời gian tu hành đã từng gặp một vị đạo môn cao thủ của Ngũ Trang quan. Bởi vì quan niệm không hợp nhau lắm, hai người chũng ta đã kết thành một số cừu oán,