La Mẫn Tuyên nằm dài trên sô pha, cả người mệt mỏi.
Cơ thể giống như lọt thỏm dưới lòng biển lạnh băng, cô dùng hết sức vùng vẫy nhưng chẳng cách nào ngoi lên khỏi mặt nước.
Những dòng nhật kí đó vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, nó hóa thành những lát cắt xuyên qua từng thớ thịt chạm vào cả trái tim.
Vừa nghẹt thở vừa đau đớn.
Cô gái đó hẳn là mất rồi, nhưng cô biết cô ấy vẫn sống trong tim Tô Hữu Duy.
Rốt cuộc anh yêu cô gái đó nhiều đến mức nào, còn đối với cô thì sao? La Mẫn Tuyên luôn có cảm giác Tô Hữu Duy thật tâm yêu mình, cô không tin suốt thời gian qua Tô Hữu Duy có thể giả vờ yêu thương một người mà anh không có tình cảm.
Suy cho cùng tình yêu dành cho một người là khó che giấu nhất.
Cô nghĩ anh có yêu cô nhưng cũng yêu luôn hình bóng ấy.
Lẽ ra cô nên bao dung hơn, dẫu sao cô ấy cũng đã chết rồi, cũng không thể trở về giành Tô Hữu Duy với cô.
Chỉ cần hiện tại anh yêu cô thì còn vấn đề gì quan trọng nữa đâu chứ?
Thế nhưng cô vẫn không khỏi thấy đau lòng, yêu một người đàn ông mà tim của anh ta luôn luôn chừa lại vị trí của một người phụ nữ khác đó là chuyện không hề dễ chịu chút nào.
Phụ nữ có lẽ càng yêu sẽ càng ích kỷ, càng để tâm.
La Mẫn Tuyên xoa chiếc bụng đã lớn của mình, tâm tình dần dần bình tĩnh lại.
Cô hít một hơi thật sâu muốn trở về phòng ngủ một giấc thì nghe bên ngoài có tiếng chuông cửa.
Cô hơi nghi ngờ, bình thường nếu Tô Hữu Duy trở về cửa sẽ tự động mở cho anh lái xe vào.
Lại nói bản thân cô và Tô Hữu Duy không có bao nhiêu bạn bè, căn biệt thự này quanh năm suốt tháng đều không có ai tới làm phiền.
Huống chi cô và Tô Hữu Duy đều hay về Lâm gia, họ cũng không cần thiết đến đây.
Thế thì ai lại đến đây giờ này?
Dì Lưu từ ngoài cổng chạy vào nói lại với La Mẫn Tuyên: “Phu nhân, có cô gái tên là Châu Sơ Ly nói có chuyện muốn gặp phu nhân.”
La Mẫn Tuyên nhíu mày.
Châu Sơ Ly? Cô ta đến tìm cô làm gì? Không lẽ muốn hỏi về đoạn băng ghi hình kia nhưng rõ ràng chính mắt cô ta thấy A Hỏa xóa đi rồi mà, còn lo lắng gì nữa chứ?
La Mẫn Tuyên đi qua đi lại một hồi cuối cùng vẫn bảo dì Lưu mở cửa cho Châu Sơ Ly vào.
Đồng thời nhắn tin cho hai người A Hỏa và A Sơn nhanh chóng đến đây.
Cô tuy tò mò chuyện Châu Sơ Ly mò đến đây nhưng cũng không loại trừ khả năng cô ta có ý đồ xấu.
Bảo vệ bản thân là trên hết.
Cổng lớn từ từ mở ra hai bên, Châu Sơ Ly chầm chậm lái xe vào, kính cửa xe hạ xuống, cô ta gật đầu chào hỏi với dì Lưu, kính mắt to bản không thấy được tâm tình.
Dì Lưu có chút mất tự nhiên cúi đầu.
Châu Sơ Ly nhấc chân đi đến phòng khách đã thấy La Mẫn Tuyên ngồi chễm trệ trên ghế sô pha, cả người ăn vận thoải mái tinh tế ra dáng quý phu nhân mười phần.
Tư thế La Mẫn Tuyên lười nhác như một chú mèo con, mắt cũng không buồn liếc: “Làm sao, ngọn gió nào đưa La đại tiểu thư đến đây thế?”
Một tiếng La đại tiểu thư vạn phần châm chọc, Châu Sơ Ly không khỏi cau mày.
Cô ta đi đến trước mặt cô, đứng yên ở đó dứt khoát tháo kính mát xuống lộ ra khuôn mặt mệt mỏi, tiều tụy.
Miệng Châu Sơ Ly mấp máy, ánh mắt phức tạp: “Chị, chúng ta...có thể trở thành chị em đúng nghĩa hay không?”
La Mẫn Tuyên ngỡ ngàng, không tin nổi.
Cô có thể nghĩ ra hàng vạn lý do Châu Sơ Ly tìm đến cô nhưng chưa bao giờ ngờ tới cô ta sẽ đưa ra lời đề nghị này.
Chị em? Cô và cô ta vốn dĩ là chị em ruột thịt nhưng hữu danh vô thực mà thôi.
Nói kẻ thù không đội trời chung cũng chẳng khác biệt là mấy.
Cô nở nụ cười giễu cợt, ngước mắt nhìn Châu Sơ Ly: “Có phải đóng phim nhiều quá nên bản thân sinh ra ảo tưởng hay không? Chị em? Lúc cô tìm cách hãm hại tôi tại sao không xem tôi là chị gái của cô?” La Mẫn Tuyên khoanh tay, quay mặt đi: “Nói đi, cô có mục đích gì đừng có ở đây giả mù sa mưa làm ngứa mắt người khác!”
Châu Sơ Ly quỳ rạp xuống làm La Mẫn Tuyên không kịp trở tay, cô ta rưng rưng nước mắt: “Chị, em biết em sai rồi,