Mấy vị cường giả cao giọng la lên, bầu trời nhanh chóng oanh động.
Có kiếm khí như thủy triều, có cuồng phong thổi đầy trời, có lôi đình oanh minh, còn có cương khí cuồn cuộn.
Ánh sáng cuồn cuộn, thanh triều ù ù, sôi trào bầu trời, nhiều loại võ pháp đánh về phía Huyết Ngục.
Huyết Ngục cưỡng ép thôi động mãnh cầm, không quan tâm gì mà vọt mạnh về phía trước.
- Nơi đó chính là Mê Linh Huyễn Giới?
Khương Phàm nhìn qua phương xa, mê vụ che trời mấy chục dặm, bao phủ núi sông chập trùng.
Phạm vi xa hơn so với hắn dự đoán rất nhiều.
Bởi vì Nam Cương bị điều đi số lượng lớn cường giả đến khu vực kinh kỳ hoàng triều, bí cảnh nơi này bị các tộc, các tông khống chế thành bảo địa trong mắt vô số người.
Số lượng lớn đám người đang từ bốn phương tám hướng chạy tới nơi này, cõi lòng đầy chờ mong tiến vào mê vụ.
Nhưng, tràng diện sôi trào đến từ bầu trời phương xa hấp dẫn chú ý của bọn hắn.
- Mấy nhà nào thù địch mà đang đánh nhau thế?
- Trước đó cường giả các tộc các phái Nam Cương tụ tập tại hoàng thành, không phải ước định tạm thời buông xuống thù hận sao?
Mọi người kinh ngạc lại rung động nhìn phương xa, đều không hiểu thấu.
- Phạm vi Mê Linh Huyễn Giới đạt tới ba năm trăm dặm, đa số là hồ nước, đường sông đều tụ tập ở chỗ sâu nhất.
Thường Lăng nhìn lại cường giả Nam Cương đang điên cuồng đuổi bắt ở phía sau, các loại võ pháp không để ý tiêu hao cứ thế phóng thích tới, quấy phá năng lượng đất trời đang hỗn loạn, khí tức đập vào mặt để cho những người can đảm cũng phải sợ hãi.
Tình cảnh này căn bản cũng không nên xuất hiện ở trong thế giới của mình, giờ phút này lại đang chân thực phát sinh ở trước mắt.
- Ba năm trăm dặm...!
Khương Phàm nhìn lại phương xa, tình huống càng ngày càng nguy hiểm.
Không chỉ có mấy trăm vị cường giả Nam Cương phía sau kia rất xao động, ở càng xa hơn còn có rất nhiều cường giả đang nhanh chóng tới gần nơi này.
Bọn hắn coi như có thể xông vào Mê Linh Huyễn Giới, cũng còn có một hai trăm dặm nguy hiểm.
- Các ngươi tiếp tục chạy về phía trước, không cần phải để ý đến ta.
Khương Phàm đột nhiên quay người, đón lấy đám cường giả Nam Cương đang giết tới kia.
- Ngươi muốn làm gì?
Thường Lăng kinh hãi hô lên, bây giờ cũng không phải thời điểm mạo hiểm.
Các đội viên Huyết Ngục cũng liên tiếp dừng lại, nhíu mày nhìn xông về phía Khương Phàm.
- Tiếp tục đi tới phía trước, ta sẽ đuổi theo rất nhanh.
Khương Phàm hô to, từ trong thanh đồng tiểu tháp triệu ra Cửu công chúa, đón lấy cường giả Nam Cương đang tiến lên.
- Khương Phàm? Ngươi lại muốn làm cái gì!
Cửu công chúa nhìn tràng diện hỗn loạn ở phương xa, lập tức la to cảnh cáo hắn:
- Đừng lại giãy dụa vô vị, ngươi có thể làm càn ở Tây Cương, nhưng nơi này là vùng đất kinh kỳ.
- Nơi này là Nam Cương!
- Nam Cương? Các ngươi muốn đi đường vòng rời khỏi Nam Cương? Vọng tưởng! cường giả hoàng thất chẳng mấy chốc sẽ vây chết các ngươi ở chỗ này!
- Cửu công chúa, nhìn Lang Gia hoàng triều một lần cuối cùng đi, sau cái nhìn này, ngươi có khả năng sẽ mãi mãi cũng không trở về được.
Khương Phàm đem Cửu công chúa giơ lên phía trước, huy động hỏa dực, bằng tốc độ kinh người tiến lên đón đám người bạo động phía trước.
- Đó là Khương Phàm? Tại sao hắn lại trở lại.
- Trong tay tên điên đó là Cửu công chúa sao?
- Tất cả dừng tay, dừng tay, các ngươi