Xâm nhập hắc ám có nghĩa là phải cố gắng vùng vẫy giữa sự sống và cái chết.
- Aaa… !!
Khương Phàm phát ra tiếng gào thét như dã thú, vội vã lao vùn vụt lên bầu trời.
Hắn điên cuồng thôi động linh nguyên trong khí hải, liệt diễm cuồn cuộn sôi trào lên, xua tan hắc ám, cũng đốt cháy thanh đồng tiểu tháp, gian nan chống ánh sáng lên phạm vi ba mét.
Hắn không nhìn thấy vách núi, trước mặt ngoại trừ hắc ám thì chính là hắc ám, chỉ có thể nương tựa theo cảm giác.
Bành!!
Khương Phàm vội vàng không kịp chuẩn bị, đụng phải thứ gì đó ở đối diện, bởi vì tốc độ quá nhanh nên đầu suýt chút nữa đã bị bẻ gãy, bị bay ngược ra ngoài.
- A, sao vậy?
Thường Lăng kêu lên đầy sợ hãi, hai tay gắt gao ôm lấy Khương Phàm, run rẩy kịch liệt.
Khương Phàm gào thét xoay người, liệt diễm yếu bớt, thánh quang ảm đạm.
Chi chi chi...!
Tiếng rít gào sắc nhọn liên tiếp tràn ngập trong màng nhĩ, số lượng lớn ác linh nhanh chóng che mất bọn hắn.
- Aaa… !
Khương Phàm gào lên đầy đau đớn, Thường Lăng cũng thét lên.
Hai người suýt chút nữa bị xé nát, còn có thể rõ ràng cảm nhận được đang có thứ gì đó đang gặm c ắn da thịt mình.
- Thôi động thánh văn, nhanh nhanh nhanh.
Khương Phàm nhanh chóng trấn định lại, dùng toàn lực thúc giục linh văn, lần nữa phóng thích thánh quang.
Phía sau lưng Thường Lăng đầm đìa máu, nàng cũng kinh hoảng phóng thích liệt diễm cùng thánh quang.
Lũ ác linh tà ác bị cưỡng ép xua tan, những con treo ở trên người thì bị đốt sống chết tươi.
Rống!
Khương Phàm vừa mới ổn định thì bất chợt phía dưới đột nhiên truyền đến tiếng thú rống hùng hậu.
Mặc dù cái gì cũng đều không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể nghe được dưới mặt đất có tiếng bạo hưởng oanh minh, ngay sau đó gió mạnh nổi lên, giống như là có thứ gì đang nhảy vọt lên, đánh tới phía bọn hắn.
‘Không tốt!’
Trong lòng Khương Phàm cuồng loạn, hắn nhanh chóng huy động hỏa dực, bổ nhào về phía trước.
Nhưng vẫn là chậm một nhịp, một cái móng vuốt to lớn to như một căn phòng xuất hiện ở bên cạnh, hung hăng đập vào trên người hắn.
Tiếng răng rắc giòn vang, hài cốt toàn thân Khương Phàm vỡ vụn, hỏa dực bị dập tắt tại chỗ.
Khương Phàm ôm chặt Thường Lăng, chật vật bay ra ngoài, đụng vào trên vách đá đối diện.
- A a a...!Khương Phàm, trở về! Trở về! Ta không muốn, ta không muốn đỉnh lô nữa.
Thường Lăng thét lên, gắt gao nhắm mắt lại, cái gì cũng không dám nhìn.
Thất khiếu(*) trên mặt Khương Phàm rướm máu, đầu váng mắt hoa, miệng đầy máu tươi, hắn lại điên cuồng phóng thích liệt diễm, dùng cả tay chân, nhanh chóng leo lên trên vách núi.
(*) Bảy lỗ trên đầu: Hai mắt, hai lỗ mũi, hai hỗ tai và miệng
Xung quanh là hắc ám vô biên, dày đặc như mực, những tiếng gào thét đinh tai nhức óc phảng phất ở xung quanh.
Tiếng thét quái dị chói tai liên tiếp khiến cho da đầu người ta run lên.
Bành!
Tảng đá Khương Phàm vừa mới đạp ở dưới chân đột nhiên vỡ vụn, hắn vội vàng không kịp chuẩn bị, đã nhanh chóng rơi xuống.
Ác linh xung quanh phát ra tiếng gào thét thê lương, kẻ trước ngã xuống, kẻ sau đã tiến lên nhào về phía bọn hắn.
- Aaa… !
Khương Phàm trợn mắt trừng trừng, điên cuồng, táo bạo, lo lắng, các loại cảm xúc mãnh liệt đã đạt tới cực hạn, Chu Tước linh nguyên giương cánh gáy to, dẫn dắt khí hải bạo động, toàn thân phóng thích liệt diễm mãnh liệt, phạm vi đạt tới hơn năm mét.
Phốc phốc...!
Số lượng lớn ác linh bị kim viêm đốt thành tro bụi.
- Ôm chặt, ôm chặt!
Khương Phàm khàn khàn gào thét, che chở Thường Lăng, điên cuồng leo lên.
Hắn không biết mình đang ở vị trí nào, cũng không biết rốt cuộc có phải đang bò tới trên vách đá kia hay không, nhưng giờ khắc này, hắn quả thật cái gì cũng đều không lo được.
Sau đó không lâu, hỏa dực lần nữa ngưng tụ, liệt diễm sôi trào, mang