Thần sắc gã trịnh trọng hơn nhiều: “Lưu tiên sinh, thù lao tôi chắc chắn trả cao! Bà đỡ âm linh nam này tôi chưa nghe qua bao giờ! Không phải đã nói là anh sẽ xin Lưu âm bà ở thôn Tiểu Liễu ra tay sao?”“Hay là tôi với anh đi một chuyến, xin vị Lưu âm bà này? Bà ta có tự cao đến đâu, thì suy cho cùng cũng là bà đỡ âm linh, không thể không làm nghề được nhỉ?”Tôi vốn đã thấy bó tay, lại còn bị tên béo này lơ luôn!Nhưng nghe thấy gã nhắc đến tên bà nội, khiến tôi không giận nổi, tôi tuổi còn trẻ, lại là thằng đàn ông, khiến người ta nghi ngờ cũng là chuyện bình thường.Dù gì quan niệm ban đầu của tôi cũng toàn là, bà đỡ âm linh đã gọi là bà đỡ rồi, thì chắc chắn phải là nữ, chuẩn nhất thì phải là bà già.Lưu Văn Tam lại cười ha hả, nói: “Xưởng trưởng Châu, người không nhìn diện mạo, nước biển không dùng đấu đo, ai nói bà đỡ âm linh không được là nam?”“La âm bà là cháu trai của Lưu âm bà, đỡ âm linh nhà họ Tạ và nhà họ Vương mà cậu nghe được, đều là tôi với cậu ta đi đỡ!”“Vốn dĩ tôi nhận lời với cậu, hôm qua sẽ cùng cậu ra sông Dương, nhưng lại hoãn lại một hôm, cậu biết xảy ra chuyện gì không?” Giọng điệu Lưu Văn Tam trở nên vô cùng thần bí.Thần sắc xưởng trưởng Châu rõ ràng trở nên ngờ vực, nghiêng đầu lắng nghe.Lưu Văn Tam mới nói: “Nhà họ Cố của thành phố Khai Dương có một đứa con gái ngoài giá thú, bị khó sinh, còn kinh động xác chết! Tối hôm qua, La âm bà bận đỡ âm linh!”“Đỡ âm linh ba lần trong vòng bảy ngày, La âm bà tuy tuổi đời không cao, nhưng tay nghề đã cao hơn Lưu âm bà rồi.”“Nếu xưởng trưởng Châu thấy lời Lưu Văn Tam tôi nói không đáng tin, thì cậu có thể tìm người khác hỏi xem! Thời gian này, quý nhân cần vớt ở sông Dương không ít, bọn tôi còn phải nhanh nhanh đi làm.”Lời của Lưu Văn Tam lúc trầm lúc bổng, khiến tôi nghe cứ ngẩn tò te ra.Lão rất có tài ăn nói, xưởng trưởng Châu cũng lập tức hoảng hồn, vội cười hùa theo: “Lưu tiên sinh, ý tôi không phải thế! Là tôi có mắt như mù!”Gã xuống xe, dùng bộ dạng rụt rè vâng dạ đi mở cửa xe cho tôi và Lưu Văn Tam.Sau khi lên xe, gã vừa lái xe ra phía sông Dương, vừa hiếu kì hỏi tôi chuyện nhà họ Cố, còn nói gã có nghe nói đến Cố Nhược Tầm, trông rất xinh đẹp, đáng tiếc lại là đứa ngốc.Năm đó khi được đón về nhà họ Cố, còn có rất nhiều lời dèm pha đồn thổi, nói rằng nhà họ Cố có thể sẽ tuyển rể, kết quả cô tiểu thư ngốc này đến gia phả cũng không được vào, bị đuổi ra khu nhà cổ, cũng chẳng biết ễnh bụng lên với ai.Tôi nghe rất khó chịu, không bàn luận thị phi của người khác sau lưng, hơn nữa nhà họ Cố còn cho tôi với Lưu Văn Tam một khoản tiền lớn! Nhân phẩm của Cố Nhược Lâm và Cố Khai Dương cũng không tồi!Tôi hít sâu một hơi, nói một câu: “Xưởng trưởng Châu, Cố Nhược Tầm bị kinh động xác chết đấy, trước khi đỡ âm linh cũng có hại chết mạng người! Nói linh tinh về vong khách, nửa đêm có quỷ gõ cửa, những chuyện này tốt nhất hỏi ít thôi.”Quả nhiên, gã bị câu nói này của tôi dọa cho.Lập tức gã cũng không dám nói thêm gì, chỉ cười gượng gạo nói một câu: “Tôi chẳng qua cũng chỉ hiếu kì thôi mà.”Tiếp đó, xưởng trưởng Châu lại thăm dò hỏi một câu: “Sau khi đỡ âm linh xong, chắc không có loạn gì nữa chứ?”Tôi gật gật đầu, trả lời: “Nếu thờ cúng âm thai tử tế, thì sẽ không có chuyện tác quái.”Xưởng trưởng Châu gật đầu vẻ nghĩ ngợi, lại thận trọng hỏi tôi, chuyện này có chắc không?Tôi hơi bực mình, trả lời là chắc chắn.Xưởng trưởng Châu mới nói: “Thế tôi hoàn toàn yên tâm đón bà xã tôi về rồi.”“Còn nữa, La âm bà có biết không, trưa hôm nay, Cố Khai Sơn nhà họ Cố mất rồi, nghe nói là ra bờ sông Dương nhảy sông, đến giờ vẫn chưa vớt được xác.
Thế là do ông ta nghĩ không thông, chắc là không liên quan gì đến đứa con gái ngoài giá thú ngốc của nhà họ Cố nhỉ?”Câu nói của xưởng trưởng Châu, khiến đồng tử tôi co mạnh lại.Lập tức ngạc nhiên nghi ngờ nhìn sang Lưu Văn Tam.Lưu Văn Tam cũng nhíu chặt mày: “Cố Khai Sơn chết rồi? Hôm qua lão còn uy phong lắm mà, sao lại nghĩ quẩn nhảy sông?”Trong lòng tôi cũng thấy không tự nhiên.Theo lý mà nói, Cố Nhược Tầm đã hoàn thành đỡ âm linh, cũng được Đường Tiểu Thiên đón về nhà họ Đường, chuyện này chắc chắn không liên quan gì đến Cố Nhược Tầm, nếu như mà chuyện thờ cúng âm thai có vấn đề.Thì đầu tiên có chuyện là người nhà họ Đường, tiếp đó là đến Cố Nhược Lâm và Cố Khai Dương, cũng chẳng có chuyện tìm Cố Khai Sơn gây chuyện đầu tiên! Lấy điện thoại ra xem, Cố Nhược Lâm cũng không nhắn tin wechat cho tôi...Tôi nhẹ cả người, vô thức nói: “Tiểu thư Cố Nhược Lâm không tìm tôi, chắc không phải đỡ âm linh có vấn đề.”Lưu Văn Tam cũng gật đầu, không nói gì thêm.Chỉ có điều, trong đầu tôi vì chuyện này, mà bị một làn mây mỏng bao trùm.
Tất cả đều chỉ là suy đoán của tôi mà thôi! Vẫn chưa thể hoàn toàn khẳng định!Trong lúc do dự, tôi nhắn một tin cho Cố Nhược Lâm, hỏi cô ta nhà họ Cố có gặp phải chuyện gì lạ không.
Với chuyện của Cố Khai Sơn, tôi ngậm mồm không nhắc đến.
Có điều, Cố Nhược Lâm mãi không trả lời tin nhắn của tôi...Đợi đến lúc tôi sắp đến sông Dương, cô ta mới trả lời tôi cô ta không gặp chuyện gì lạ cả.Chỉ là hôm nay nhà họ Cố xảy ra chuyện...!Lúc trưa, bác cả của cô ta, Cố Khai Sơn, ra sông Dương nhảy sông rồi, xác chết đến giờ vẫn chưa vớt được.Bây giờ cả nhà cô ta, vẫn còn đang đợi ở bến tàu sông Dương, đội vớt xác vẫn đang lặn tìm, nếu đúng là không được, có lẽ lại phải tìm Lưu tiên sinh giúp đỡ.Tôi hoàn toàn không có cảm tình gì với Cố Khai Sơn, mở mồm ra là nói bọn tôi là đạo sĩ rởm lừa bịp.
Nhưng làn mây âm u và nỗi sợ trong lòng, cứ khiến tôi cảm thấy bất an.Vô duyên vô cớ, gương mặt khủng khiếp của Đường Tiểu Thiên cứ lởn vởn trước mặt tôi.Vậy nên tôi lại gửi một tin nhắn cho Cố Nhược Lâm: “Cẩn thận Đường Tiểu Thiên, tốt nhất đừng tiếp xúc với hắn, cũng đừng lên thị trấn chỗ khu nhà cổ.”Chuyện này tôi cũng không chắc có liên quan đến Cố Nhược Tầm hay không, nhưng