Khóe môi Mẫn Hoa Tang hơi co giật.
Bà ta nheo mắt dò xét từng biến chuyển trên khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Khởi Song, nhưng mọi cảm xúc kích động vẫn không để lọt ra bên ngoài.
Bạch Khởi Song vẫn thản nhiên nhìn hai mẹ con bà Mẫn, ném phịch đống giấy tờ xuống mặt bàn, sau đó đứng dậy, ung dung nói thêm: "Ngừng giả tạo hay bày ra bất kì khuôn mặt tội nghiệp nào với người ngoài đi.
Dì Mẫn à, trông rất lố bịch đấy!"
Thanh Nghi nghiến răng nghiến lợi, tức giận tới run cả người.
Cô quay sang nhìn mẹ mình, lên tiếng trách móc: "Tại sao mẹ cứ thích làm theo ý muốn của mình nhỉ? Mẹ thấy chưa, bị sỉ nhục như thế vui vẻ quá mà."
Mẫn Hoa Tang chỉ cúi đầu không đáp, khuôn mặt sắc lẻm co lại đầy mưu toán.
Hũ vàng "Hàn gia" kia nhất định không thể để mất.
"Chết tiệt!"
Hàn Khang Dụ dựng xe trong bãi đỗ, nghĩ lại những lời Bạch Khởi Song nói ở đám tang mà không khỏi tức giận.
Anh đấm thật mạnh vào vô lăng, bờ vai run lên khe khẽ.
Anh đã làm gì nên tội để bây giờ người vợ chung sống hai năm lại ghét bỏ anh đến thế?
Từ phía xa, Dực Sinh vội vàng chạy tới, cẩn thận mở cửa xe cho anh.
Khang Dụ kéo phanh cổ áo, lạnh lùng đi xuống.
Nhìn sắc mặt không tốt lắm của anh, Dực Sinh tự biết nên làm thế nào cho phải.
Anh hơi cúi người, tự đứng lùi ra phía sau.
"Tìm luật sư Giang Thừa Húc, nói với anh ấy gấp rút chuẩn bị thủ tục ly hôn!"
"Hả? Sao lại ly hôn, thưa thiếu gia?"
Một tay Hàn Khang Dụ xỏ vào trong túi quần, tay còn lại liên tục day trán.
Anh sải những bước thật nhanh vào trong, phớt lờ câu hỏi của Dực Sinh.
Người của Hàn gia làm việc rất nhanh gọn.
Chưa đầy hai tiếng sau, luật sư Giang Thừa Húc đã có mặt.
Anh lật giở hàng loạt sổ sách, dè dặt nhìn người đàn ông cao lãnh phía trước: "Đại thiếu gia muốn ly hôn theo điều khoản nào? Nếu muốn rút ngắn thời gian, tôi sẽ làm việc tối đa hết mức có thể."
"Tôi không ly hôn."
Hàn Khang Dụ nhấp một ly trà đắng, bình tĩnh lên tiếng.
Câu trả lời này của anh lại càng khiến Dực Sinh và Giang Thừa Húc thêm kinh ngạc, ngơ ngác quay ra nhìn nhau không biết nên làm gì cho đúng.
Nếu Hàn Khang Dụ không muốn ly hôn, vậy thì anh còn sai người mời Giang Thừa Húc làm gì?
Ngừng một lát, như nhận ra được hàng loạt suy nghĩ phức tạp từ hai người đối diện kia, Hàn Khang Dụ hơi ngẩng mặt, tiếp tục lên tiếng: "Vợ tôi, Bạch Khởi Song muốn ly hôn."
"À...!À..."
Con mẹ nó, đầu óc Hàn đại thiếu thật khéo thích trêu đùa!
Hàn Khang Dụ nhìn tờ đơn ly hôn đặt ngay ngắn trước mặt, chán nản ký tên.
Những nét chữ tựa rồng bay phượng múa uốn lượn trên giấy cứng, đẹp đẽ nhưng tràn đầy ma lực.
Hàn Khang Dụ ném bút trở lại mặt bàn, cong môi ra hiệu: "Đem toàn bộ thủ tục và giấy tờ ly hôn về Bạch gia.
Bạch Khởi Song thích làm gì, Hàn Khang Dụ tôi ắt sẽ chiều theo."
Quả nhiên, chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, Bạch Khởi Song đã nhận được hồ sơ Hàn Khang Dụ gửi tới.
Cô không do dự, ký tên vào mục "Chữ ký của vợ".
Ngay khi nét bút cuối cùng dừng lại, khóe môi Bạch Khởi Song hơi cong lên.
Đây chính là điều cô mong muốn nhất suốt hai năm qua.
Nghĩ lại khoảng thời gian ở bên cạnh Hàn Khang Dụ, buồn tủi nhiều hơn vui.
Còn điều này nữa, thân là gái đã trải qua một đời chồng, nhưng Bạch Khởi Song vẫn là một trinh nữ.
Cô bật cười, nhìn về phía di ảnh của cha.
Sinh ly tử biệt, tương phùng hợp tan, biết làm thế nào cho đúng.
"Khởi Song, dì phải đi có chút việc, dự bốn ngày sau sẽ trở về.
Nhờ con chăm sóc Thanh Nghi giúp dì nhé!"
Mẫn Hoa Tang xách theo túi hành lý, rặn ra nụ cười hết mực khiên cưỡng.
Bạch Khởi Song vâng nhẹ, nhận lời với bà.
Tuy Mẫn Thanh Nghi là em, nhưng tuổi tác hai người bằng nhau.
Với mối quan hệ không cùng huyết thống này, họ cũng đâu mấy để mắt.
Thanh Nghi vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn lông mỏng, đi lại tự nhiên trong nhà.
Liếc qua chị gái, Thanh Nghi tặc lưỡi, cố tình ngân cao giọng nói: "Chị đừng trách vì sao lại bị đối xử lạnh nhạt như thế.
Hãy nghĩ thử mà xem, chẳng phải từ khi chị lấy chồng, số lần chị về thăm nhà ít đến đáng thương đó ư?"
Những lời Thanh Nghi nói đều chính xác.
Khoảng thời gian