Cố Thanh Ca cảm thấy rất bất giờ, hắn nhìn không rõ nữ nhân này là ai, theo hướng đôi chân ngước lên thì thấy nữ nhân tóc dài như thác nước, mái tóc đen trượt xuống tấm đệm đỏ, mê đắm người nhìn, nhìn kĩ một lúc thì thấy! đây! đây là mẫu hậu hắn, giọng cuồng nộ bất ngờ thét lên.
“Mẫu hậu, người đang làm gì vậy hả”.
Hạ Diêu Diêu đang trong cơn suиɠ sướиɠ, bị tiếng hét đột ngột bất ngờ giật mình, tim đập bưng bưng liên hồi, thần kinh căng thẳng đến mức chân tay run run, ngừng động tác ngước lên thì hoàng nhi của nguyên chủ đứng cạnh giường, cô vội vàng lăn người sang bên cuộn tròn lại, đem cơ thể giấu đi trong tấm chăn, giọng run run lên tiếng.
“Ngươi! ngươi tại sao lại ở đây?”.
Cố Thanh Ca sắc mặt đen lại, mặt mày xám xịt không ngờ lại bắt gặp được cảnh mẫu hậu tự an ủi, nắm chặt bàn tay lại hắn đến gần giường cúi xuống nhìn mẫu hậu giọng gằn lên.
“Đưa ra đây?”.
“Đưa! đưa! cái gì” Diêu Diêu răng môi đánh nhau lập cập chột dạ, lúc nãy đúng là cô vừa đọc sách cấm vừa tự sướng.
Ánh nến thắp sáng một góc phòng, nến thơm thoang thoảng bay khắp nơi, trên giường là mỹ nhân tóc tai rối loạn, nét mặt hoảng sợ cuốn người vào tấm chăn, trên khuôn mặt đỏ hồng xấu hổ, nhìn kĩ thì như một tiểu cô nương bị người ta bắt gặp làm chuyện xấu, túng quẫn khổ sở.
Cố Thanh Ca từ từ nhích người vào trong, đưa tay tay định giật lấy quyển sách thì bất ngờ một bàn chân nhỏ từ trong tấm chăn thò ra đá lung tung trước mặt hắn đe dọa.
“Ngươi! không! được lại đây”.
Nhìn đôi chân nhỏ trắng nõn giơ lung tung trước mặt, Cố Thanh Ca tim loạn lên một nhịp một lúc sau trấn tĩnh lại giọng âm trầm lên tiếng.
“Mẫu hậu! người đang đọc cái gì, mau đưa ra đây?”.
Chiếc chăn không thế che nổi đôi chân trắng muốt, lát sau Diêu Diêu thu chân lại, cố cuộn người lại nghiến răng kiên quyết đáp.
“Không đưa! ”.
Lời vừa dứt vội vàng ôm chăn trườn về phía cuối giường, nhưng ngay sau đó Cố Thanh Ca nhanh tay cầm lấy chiếc chăn lôi lại, vì lực kéo khá lớn nên tấm chăn trượt xuống, cả cơ thể không mảnh vải của Diêu Diêu lộ ra trong không khí, hắn trong nháy mắt đã thấy được cặp mông trắng lóa và béo mập của mẫu hậu, nhìn phía sau rất mê người, nhanh tay lấy quyển sách giật lại sau đó cầm tấm chăn quấn lấy thân mình mẫu hậu ôm vào lòng, lật những dòng chữ đập vào mắt, mặt mũi xám xịt nhìn mẫu hậu gằn giọng.
“Mẫu hậu, người đọc sách cấm”.
Bị đứa con hờ ôm vào lòng, trong lòng Diêu Diêu khó chịu cực điểm, hai tay đẩy vai hắn hét lớn.
“Thì sao! ”.
“Mẫu hậu!.
”
Giọng tức giận đến cực điểm, nét mặt gằn lên những sợi tơ máu, Cố Thanh Ca liền đè xuống bóp lấy cổ cô lặp lại.
“Một Thái Hậu cao quý thiên hạ, sao lại có thể lại suy đồi như vậy hả”.
“Nói! ngươi là ai”.
Cổ bị bóp